|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
được mua ở chợ hoa về. Hoa đào đẹp thật, cánh nhỏ màu hồng, mỏng manh thế kia nhưng vẫn vươn mình lên được trước không khí lạnh gần tết này. Tôi thích gọi cái khoảng thời gian này là “giao mùa”. Mà cũng đúng, dù là tháng của mùa xuân rồi, nhưng cái rét cũng còn đọng lại, để mỗi khi cuộn mình trong chăn bông, tôi lại thấy thích thú đến nhường nào.
-Hù…
-Ôi giật cả mình
Khi tôi quay lại thì nhìn thấy người con trai với nước da trắng như con gái, nhưng cái tình khí thì chắc chắn là con trai rồi, đang ôm bụng cười tôi. Anh ta đúng là một đứa con nít sống trong thân xác một người lớn mà
-Anh vào khi nào mà không gõ cửa hả, lại tự nhiên thế chứ. Đây là phòng con gái mà. Hix
-Thôi đi nhóc, em hãy quen dần với điều đó đi là vừa
-Tại sao?
Tôi tò mò quay cái ghế xoay từ bàn học lại hỏi anh, anh cũng nhếch môi cười với sang bàn học tôi lấy trái táo cắn vào miệng, vừa ăn vừa nói
-Tại…ba mẹ em bảo…………………..GẢ EM CHO ANH
-Cái gì??? Anh đùa quá. Em còn nhỏ mà. Ba mẹ em cũng không bao giờ đùa quá như thế
-Haha… không tin em hỏi ba mẹ thử đi. Có Ku Nam làm chứng nữa đó
-Anh đúng là quá rảnh rỗi mà, đùa hơi quá
-Bữa nay Táo của anh có vẻ nói năng lưu loát những suy nghĩ trong đầu hơn lúc mới gặp rồi đó nghe ;))
-Nhờ quen anh, miệng mồm mới tăng mức quá thế đấy
-Haha… vậy phải cám ơn anh chứ nhi?/
-Không thèm đâu, xí
-Nè nè… Em lại ăn muối mì tôm hả, không bỏ được tật xấu đó ư?
-Em thấy có gì xấu đâu chứ?
-Ăn muối mà không mặn hả, anh chưa thấy ai kì lạ như em
-Em thích vừa học vừa ngồi ăn thế này, em học khuya, đói lắm
-Muối có no được đâu mà đói với không đói chứ
-Nhưng mà có gì vào bụng sẽ tập trung hơn. Ăn những thứ khác…tăng cân, hì
-Con nhóc nè, đúng là Táo của anh mà. Dù ở điểm gì anh cũng thích em….
-Đó, anh lại
Tôi xịu mặt xuống quay ghế sang bàn học, nhưng khi gần như hạ cánh an toàn ở bàn học thì chiếc ghế bỗng xoay 180 độ , làm mặt tôi đối diện mặt anh ( lúc này anh đang ngồi trên thành giường)
-Anh hỏi thật nhé?
Tôi vẫn im lặng, muốn hướng ánh mắt tới một địa điểm nào đó an toàn để tránh ánh mắt đang muốn nói điều gì đó có thể nguy hiểm đến tôi, nhưng hoàn toàn thất bại. Tôi vẫn cứ nhìn mãi vào đôi mắt đó
-Em không hề có chút tình cảm gì với anh ư? Thậm chí anh …đã nói đợi. nhưng mà…anh ghét đợi lắm
-????
-Thì giờ em có thể nói là em thích anh hay không thích anh được không?
-Câu này khó thế
-Thế là em không thích anh hả?
-Em không…
-Thế là em thích anh, được rồi nhé. Haha… Từ nay em sẽ là bạn gái anh nhé, dần dần rồi em sẽ yêu anh, sẽ….
-Anh à?
-Sao cơ?
-Mắt anh….rụng hết cả lông mi trên mặt kìa
-Đâu đâu
Nói rồi anh lấy tay sở soạng trên mặt tìm để tìm dấu vết những chiếc lông mi rớt xuống, còn tôi thì đặt tâm trạng mình rơi vào một nơi nào đó xa xăm ngoài cửa sổ. Rồi lo lắng thở dài. Yêu, thích…thì chưa muốn, nhưng đúng là…có chút tình cảm với chàng mít tờ rai này. Nhưng mà…sao tôi băn khoăn quá chừng vậy, giờ đối diện cũng không biết phải làm sao để thõa đáng cho cả hai.
-Nè táo, đi ăn Kem không?
-Em bận học bài rồi
-Thôi mà anh xin em đó, cuối năm cuối tháng mà sao em còn học hành nữa thế chứ. Đi chơi đi nào. Chẳng phải em thích ăn kem sao?
-Ờ, thì đi, đợi em thay đồ đã
Tôi phải chấp nhận nhanh dù thật sự cũng không có hứng thú ăn giờ này. Nhưng biết rõ tính anh chàng này quá rồi mà, tôi mà nói không thì anh ấy sẽ gào thét , mà nói chung là rồi kết quả anh ấy cũng thắng nên thà tiết kiệm Cl (Clo) giờ còn hơn là phải cãi qua cãi lại lâu dài, tốn sức tốn công.
-Nhanh đi, anh xuống nhà đợi đó
…………………………………
-Quán Kem này lúc nào cũng đông khách anh nhỉ?
-Uhm, vì ở đây Kem cũng ngon, mà thiết kế nhìn cũng đẹp mắt nữa mà
À…. Lại gần đây xí đi, hai anh em mình chụp một bức ảnh
-Ơ… em chụp ảnh xấu lắm
Tôi ái ngại xích vai mình ra xa anh khi anh cứ cố ép người sang tôi, rồi cầm chiếc điện thoại cảm ứng màu đen hướng lên cao chụp ảnh
-Cứ cười lên thì em sẽ đẹp
Vậy là tôi đành làm theo lời anh, tôi cũng cầm ly kem lên, chỉnh sửa tóc mình lại xí rồi…tôi phát hiện một bày tay khác của anh đặt lên vai tôi từ khi nào, chưa kịp phản ứng lại thì một loạt tiếng tích tích phát ra từ điện thoại, khiến tôi ngỡ ngàng quay sang ống kính rồi nở nụ cười tươi. Dù gì tôi cũng là con gái, không thích mang tiếng chụp ảnh xấu đâu.
Khi chụp ảnh xong thì anh cũng ngồi lướt lướt xem ảnh mà cười đến sặc cả kem, phải tìm nước lọc để uống. Tôi cũng rất tò mò muốn biết những tấm ảnh kia có đẹp hay không, hay trông tôi đứng bên anh có…quá khác biệt không? nhưng anh cứ cố không cho tôi xem ảnh rồi nói
-Buồn cười lắm đó
-Vậy thôi em không thèm xem nữa, anh xóa ảnh đi đó
-Không thích, anh thích để thế cơ
-Vậy tùy anh, em chẳng quan tâm
Sau đó tôi hướng nhìn ra chỗ khác ngồi ăn hết phần kem còn lại
-Ơ giận à… Thôi mà Táo ngọt, sao giận vậy, xấu lắm
-Xí..
-Ơ Quyền…đi chơi cùng bạn gái hả?
Một giọng nói của con gái vang lên bên tai, tôi hướng ánh mắt lên nhìn chị, rồi cũng chào nhẹ
-Uhm… Bạn gái tui đó, dễ thương không?
Anh Quyền cũng nhanh chân đáp lại làm tôi thẹn thùng đến đỏ cả mặt
-Ơ, không phải vậy đâu, Mr. Right với em chỉ là anh em bình thường thôi ạ
-Có gì mà xấu hổ chứ em. Ngó vậy chứ Quyền cũng tốt lắm đó. Lần đầu tiên công khai người yêu nghe. Mà nhìn em quen quá, phải em….bữa tổng kết không đây??
Chị đó vừa nói vừa nhìn qua anh Quyền nháy nháy mắt, thì tôi đã có thể hiểu họ đang nói chuyện gì rồi
Sau đó anh Quyền gãi đầu rồi cũng gật gật. Sao trông anh ấy lúc nào như thư sinh, à như cô dâu mới về nhà chồng quá vậy.
-Thôi hai người nói chuyện tiếp đi, tui ăn xong rồi, về đây. Bạn tui đang đứng đợi ngoài cổng kìa
Chị về em nhé
Sau lời từ biệt của chị ấy, tôi quay sang trừng mắt lên nhìn anh, nghiến răng nói nhỏ
-Sao anh dám nói….em là người yêu…hả?
- Thì khi nãy ở nhà em, anh chẳng phải đồng ý rồi hay sao?
- Em chưa bao giờ đồng ý cả. Tự anh tự biên tự diễn, tự anh nghĩ rồi anh nói, em không có nói bất cứ câu gì?. Thật ra anh là con người như thế nào vậy hả, anh cứ thích làm theo ý mình, anh cứ xem anh luôn đúng, rồi áp đặt người khác phải làm thế này, thế kia. Thật ra anh muốn ép em đến mức nào nữa
- Anh….anh không nghĩ là em lại khó chịu đến như vậy
- Đúng là em vô cùng khó chịu. Hi vọng anh không làm phiền em nữa
Sau khi tôi thả hết tất cả sự tức giận lên đầu anh, tôi quay lưng ra cửa chính và bỏ đi, để lại một người đang thẫn thờ ngồi phía sau. Chỉ mấy phút trước thôi, anh còn cười đùa vui vẻ, thì giờ…đang phải nhận lấy những bất ngờ mà tôi trao cho. Tôi cũng không nghĩ mình có thể lạnh lùng đến như vậy, tôi chưa bao giờ dám to tiếng với ai, cũng như chưa bao giờ tức giận như thế. Thật ra tại sao tôi lại như thế, tôi cũng không thể hiểu được chính mình nữa.
Thời tiết lạnh quá, lại có chút mưa lất phất, trên các con phố ánh đèn đã được thắp lên, không gian trong các cửa hiệu được trưng bày theo phong cách hiện đại, ở cổng vào cũng được bày trí với những chậu hoa anh đào, hoa mai, cả hoa hồng nữa. Thoang thoảng trên đường là mùi hoa sữa, tôi cảm thấy lạnh nên kéo nhẹ chiếc áo len mỏng lại rồi đưa tay hứng những giọt mưa phùn, từ lòng bàn tay mình, tôi có thể cảm nhận nhiều hơn cái lạnh mùa này. Nhưng cảm giác trái tim lúc này, không có cảm giác yêu, mà vẫn thấy nhớ, thật kì lạ. Có lẽ tốt nhất nên kết thúc như thế, mình phải tập trung cho việc học thôi, chạy trốn trái tim không được, thì ta phải chạy trốn người vậy
-Nè, cô nàng khó tính
Có ai đó gọi tôi ư? Tôi quay sang phía dưới lề đường. Trong tà áo mưa là khuôn mặt mà một ngày tôi không gặp “ Tuấn tú” lớp tôi
-Còn đừng đó mà nhìn hả, lên xe nhanh kẻo ướt. Cậu không lạnh ư?
-Có
-Vậy thì lên nhanh đi, tôi đứng ở đây lạnh nãy giờ nè
Sau khi chần chừ một lúc, tôi cũng quyết định nhận chiếc mũ bảo hiểm từ tay cậu ta rồi nhảy lên chiếc xe SH cao vời vợi đó
-Số mấy
-Số gì cơ
-Số nhà cậu ấy, cái đồ…
-À, là số 89 đường ABXD
Nói rồi cậu ấy phóng xe đi, (Truyện được copy từ website: Haythe.us) tôi chui tọt người mình vào chiếc áo mưa mà cậu ta đang mặc trên người, ấm áp quá, phải chăng trời cho mưa se lạnh, để ta biết quý trọng hơn những hơi ấm thân thuộc mà từ lâu ta vô tình không chú ý
-Sao không nói gì hết vậy
Sau một hồi cả hai im lặng, không chịu được không khí đó, Tuấn cũng hỏi tôi
-Nói gì chứ
Tôi đáp lại thờ ơ
-Nói sao cậu lại đi ngơ ngơ giữa mưa như thế. Không sợ bị ai bắt cóc hả
-Vì tôi biết không ai bắt cóc tôi cả
-Sao không. Có tôi nè
-Cậu ư? Dám ư? Có lẽ nào….
-Haha…tôi đang đem cậu sang Trung Quốc mổ bán lấy nội tạng đây
-Haha…nếu có thể cậu cứ làm thế đi
-Cậu thật không chút phòng thủ ư?
-Tôi chẳng có hơi sức để tâm tới những việc dư thừa như thế
-Tự tin quá đó cô nàng
-Hì
-…. Mà sao cậu đi bộ một mình thế? Cậu lạc đường hả
-Uhm, cứ cho là thế đi. Lạc mất phương hướng
Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




