watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4025 Lượt

cũng đẹp, cũng ngon. Tôi làm sao ăn hết được chứ, vậy nên tôi đành nhắm mắt bảo anh

- Anh chọn cho em đi, loại gì cũng được

Anh cười như hiểu ý khi thấy tôi nhắm mắt ra lệnh. Sau đó anh mang về một hộp kem to đùng. Tôi thấy lạ nên hỏi

- Sao chỉ có một hộp, anh không ăn hả?

- Không phải, kem này là kem tình nhân, phải…ăn chung. Chứ em ăn một mình không hết đâu

- hix.có loại này nữa à. Mà…mình phải tình nhân đâu?

- Nhưng anh lỡ mua rồi, phải ăn chung chứ

Anh nhăn mặt và giả vờ buồn rầu, thấy vậy tôi cũng ậm ừ

rồi cầm muỗng lên ăn. Anh nhanh chóng vui vẻ lại và nói chuyện với tôi

- Anh hỏi thật. Sao này em sẽ thi trường gì?

- Em…chưa nghĩ tới

- Ờ, em mới lớp 10 thôi mà

- à…có khi em thi sư phạm đó, hì. Em thích làm cô giáo dạy tiếng Anh

- Cũng tốt đó, mà…bộ đội mà lấy giáo viên, gia đình hạnh phúc…..

- là sao, câu đó ở đâu ra vậy?

- Anh nghe người ta nói thế, hì. Như ba mẹ anh vậy đó

- Ba anh làm bộ đội hả, hèn gì thích anh đi theo quân đội nhỉ

- Uhm, em có thích anh đi ngành đó không

- Không phải anh thích thi y khoa sao?

- Thật ra anh cũng chẳng biết anh thích gì, anh chỉ cảm thấy anh học rất giỏi, thế nên thi y khoa là phù hợp à

- Trời, nói gì lạ vậy. Thế mà em tưởng anh thích làm bác sĩ chứ

- Hì. Giờ chắc anh nghe theo ba mẹ, anh sẽ thi quân đội. Nhưng mà….

- Nhưng sao?

- Thi quân đội là anh sẽ được rèn luyện rất khắt khe. Em sẽ không được gặp anh thường xuyên. Em sẽ…không quên anh chứ

- Hì…cái đó anh đừng lo. Em sẽ không quên anh đâu

- Thật chứ, em hứa đi.

- Em hứa

Tôi móc ngéo tay với anh. Đó chỉ là câu trả lời vô cùng đơn giản và bình thường, theo như tôi nghĩ. Nhưng với anh…nó như tiếp thêm động lực, niềm tin cho anh. Tôi không nghĩ rằng, vì vốn hiểu biết của mình về quân đội quá ít ỏi, mà vô tư nói cười hứa với anh như thế. Mãi đến sau này, những khó khăn mới kéo đến, làm tôi phát hiện ra rằng…mình đã lớn thật rồi
Hôm nay có tiết của cô Cúc- địa, tôi vô cùng lo sợ, nên đã cố gắng học bài thật kĩ. Không những học trong phần cô cho ghi ở vở, mà còn học ở trong sách số liệu và ghi chú chữ nhỏ ,cả ở cuốn sách địa tham khảo mà anh Mít tờ rai cho mượn nữa Cái anh này khiếp, môn gì cũng có sách tham khảo cả, hèn gì không giỏi thế chứ).

- Uyên Uyên, cậu học bài chưa?

Vừa mới bước vào lớp, cái Ngân đã kéo tôi lại hỏi nhỏ. Nhìn xung quanh lớp, các bạn cũng đang bàn bạc rôm rả về môn Địa, môn học này đúng là đau tim thật mà. Một số người thì ôm cuốn vở và ngồi đọc lẩm nhẩm, ngay cả cái Trang bình thường chăm chỉ học hành ở nhà thì giờ cũng phải đem vở ra để xem lại

- Tớ…có học rồii

- Tớ cũng thế, nhưng mà vẫn sợ. Tớ sợ cô hỏi xoáy trả lời không được

- Là sao cơ?

- Thì cô không chỉ hỏi có một câu hỏi, cô hỏi nhiều vấn đề liên quan lắm

- Vậy hả? Thế là cần sự hiểu biết rộng phải không?

- Uhm, hix…. tớ lo quá à

- Cậu nói cũng làm tớ lo

Sau đó Ngân quay sang học bài, còn tôi thì lại tiếp tục suy nghĩ. Cô nhìn có hơi nghiêm khắc thật, nhưng mà không đến nỗi như các bạn nói là “bà phù thủy” chứ?

………………………………………………………………………………………

Các tiết học cũng nhanh chóng trôi qua, mọi người đều hồi hộp chờ đến tiết của cô Cúc. Cả ngày hôm nay hình như lớp có vẻ không tập trung, ai nấy đều chỉ quan tâm tới môn địa lý thôi thì phải

- Các em ngồi xuống

Sau khi cô bước vào lớp là mất 5 phút quan sát, cô cũng đã thốt lên được câu đó

- Kiểm tra miệng…

- ……………..

Cả lớp bắt đầu hồi hộp chờ đợi cái tên ” may mắn ” được sướng ra. Tôi cũng vậy, nghẹt thở, mồ hôi ở tay cũng đã đổ ra không ít. Mãi khi cô cầm ngòi bút rà danh sách lớp một hồi, rồi dừng lại ở cái tên

- Nguyễn Như Ngọc Loan

Cả lớp như trút được một gánh nặng khi Ngọc Loan bị gọi tên lên.Cậu ấy là tổ trưởng tổ 1, học hành cũng khá ( theo tôi quan sát thấy được), khi bước lên bảng cậu ấy trông có vẻ cũng tự tin. Nhưng sau khi cô hỏi câu hỏi thứ nhất trong vở, thì cậu ấy bắt đầu đổ mồ hôi. Giờ thì tôi biết vì sao các bạn lại gọi cô là “bà phù thủy”, vì phần học thuộc trong vở không phải học lưu loát là được, mà cứ đến câu nào cô cũng có thể hỏi Tại Sam?, Em Chứng Minh đi?,….

Và Ngọc Linh ra về với 6 điểm, cả lớp cảm thấy đau lòng thay cho bạn, còn bạn ấy thì mặt mếu hẵn vì bị cô khủng bố tinh thần ghê quá, tôi thì bắt đầu run sợ với cách hỏi bài của cô. Trước khi chuẩn bị gọi tên bạn thứ hai lên bảng, cô đã khuyên chúng tôi cách học cho lần sau

- Các em không nên chỉ học trong vở, những gì tôi cho các em ghi chép. Học như vậy quá thụ động, và sẽ nhanh quên. Trong quá trình giảng dạy, tôi cũng đã chứng minh , giải thích cho các em thấy, nhưng các em hầu như không nghe thấy. Nếu các em cảm giác mình không thể có trí nhớ tốt, thì hãy ghi lại chứ. Thêm vào đó, các em cũng cần phải đọc thêm ở sách nữa. Sách giáo khoa các em mua rồi không giỡ ra xem trong đó viết gì, thì các em mua về làm gì chứ. Các em còn may mắn khi tôi dạy các em, tôi không bắt các em phải soạn bài trước khi đến lớp đấy, tôi chỉ dành thời gian cho các em ôn tập lại bài cũ, vậy mà các em cũng quá lười biếng#%&-10, tôi vẫn đi học đều đặn không vắng buổi nào, vẫn đạp xe đi và… đưa đón anh chàng Mr. Right hằng ngày đứng đợi ở trước đường nữa. Thiết nghĩ chiếc xe đạp của tôi ắt hẵn sẽ nhanh hư hơn bình thường vì sức nặng đã vượt quá ngưỡng cho phép của nó ( nó chỉ được cho phép 45kg ngồi lên thôi ^^).

Lên cấp 3, tôi vẫn còn sở thích mua sách bài tập tiếng anh về làm, lúc nào cũng phải luyện cho được 2,3 đề trong một tuần. Dù nhiều cái khó hiểu lắm, tôi phải hỏi tới thầy giáo dạy thêm môn tiếng Anh của mình. Mà tí nữa thì quên, tôi chưa kể cho các bạn nghe về thầy giáo tiếng Anh của tôi.

Hôm đó……

-Táo, nhanh lên, nhanh….nhanh…nhanh….nhanh nào…

-Cái gì vậy chứ, em còn chưa ngủ dậy mà, anh làm ơn để em ngủ thêm xí được không. Mới có hơn 6h mà

Tôi ngáy ngủ đáp trả lại anh Mr. Right xấu tính khi tự dưng bay vào phòng tôi vào sáng sớm và xềnh xệch lôi tôi xuống nhà một cách tàn nhẫn như thế này

-Hôm nay… hôm nay….Thầy Hiền dạy anh tuyển lớp mới…Em phải đi đăng kí nhanh

Vừa nói anh vừa cúi người thở hổn hển như thể vài giây sau anh ấy không thể thở nổi nữa ấy.

-Vậy thì sao chứ, em học anh văn cô Huyền rồi mà

-Đổi gấp, sang học thầy Hiền. Em chưa biết tiếng tăm của thầy Hiền ở tỉnh mình hả. Dạy mỗi khóa chỉ 60 người, mà không có ai rớt đại học cả

-THẬT Ư?

Đó không phải là âm thanh của tôi, mà là của ba mẹ tôi đứng “làm khán giả bất đắc dĩ” nãy giờ

-Mau, mau, cháu đem nó đi đăng kí nhanh dùm cô

-Mẹ à, có đáng tin vậy không chứ?

Tôi nhìn mẹ tôi rồi cau mày sao có thể dễ tin như vậy được. Cái gì cũng phải phụ thuộc vào năng lực học của mình nữa chứ.

Rồi quay sang nhìn Mr.Right ngáp một cái thật dài toan quay người lên gác ngủ tiếp

-KHÔNG ĐƯỢC NGỦ NỮA

Lần này là đồng thành của mẹ và mr.Right, chỉ có ba tôi là vẫn đăm chiêu

suy nghĩ điều gì đó xa vời…………vợi

-Ba à, ba xem mẹ kìa…

-Bác à, Bác tin cháu đi, cháu lớp 12 rồi. Trải qua ba năm học rồi cháu biết, ông thầy này dạy cực ổn…!#!#@%^

Trong khi Mr.Right đó đang có gắng hết sức giải thích cho ba tôi hiểu, thì sức chịu đựng của mẹ tôi đã không còn giới hạn nữa

-Được rồi mà Quyền, dì tin cháu mà, cháu nhanh chở nó đi đăng kí đi nào

-Uyên Uyên, con lên thay đồ mà đi với anh Quyền đi, xí về rồi ăn sáng cũng được

Sau một hồi suy nghĩ, câu trả lời của ba tôi là vậy đó 

-Tại sao phải đi sớm như vậy chứ?

Ngồi sau xe máy của anh, tôi với người tới nói lớn lên để anh có thể nghe thấy. Tốc độ xe máy bây giờ ..có vẻ vượt quá mức cho phép của luật giao thông đường bộ trên tuyến đường ưu tiên này. Và bị ba mẹ ép lắm tôi mới phải bất khả kháng leo lên xe máy, chứ không đã bắt anh lóc cóc đi xe đạp rồi cơ

-Nếu không sẽ không kịp. Người đến đăng kí sẽ rất đông

-Vậy thì sao chứ, như thế thầy sẽ dạy nhiều học sinh và…

Tôi bắt đầu tưởng tượng ra số tiền thầy thu được mỗi tháng, cứ mỗi trò tới nộp tiền sẽ nhét vào con heo nhỏ nhỏ xinh xinh, và hết lớp học này sẽ đầy ắp tiền trong con heo mà …cười khúc khích…

-Em không biết thầy chỉ nhận 60 người thôi ư?

-Cái gì?..à anh đã nói lúc ở nhà em.

Thế là tôi lại im lặng giữ chặt mũ bảo hiểm của mình và được đèo đến nhà thầy

Trời ạ….ít nhất phải 200 học sinh đang ở đây, tôi vôi giật giật chiếc áo khoác ngoài màu xám của anh

-Anh Quyền ơi, mình về thôi. Đông thế này sao đến lượt mình được

-Yên tâm đi, thầy…

Anh ấp úng không chịu nói ra, tôi tò mò ngước đôi mắt tròn xoe của mình lên đặt dấu chấm hỏi

-Đừng có nhìn anh bằng đôi mắt dễ thương đó nữa được không

Anh chắp hai tay như van xin tôi, tôi cũng cúi mặt xuống đất xấu hổ. Có phải tôi muốn như vậy đâu, chỉ là thoái quen thôi mà

-Nè Táo, em nhớ cho

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT