|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
rõ nè….xí nữa, sẽ có một tờ danh sách đăng kí tên ở nhà thầy đưa ra, em ghi tên mình vào nghe chưa. Rồi…
Nói rồi anh nhìn đồng hồ rồi quay sang nhìn tôi
-Anh có việc bận hả?
-Uhn, có chút chuyện nhỏ,mà thôi để sau đi, anh ở lại đây với em cũng được
-Anh có việc thì anh cứ đi đi, em không sao mà
-Thôi anh sẽ ở đây cùng em, không em không biết làm như thế nào thì toi mất
- Có gì mà toi chứ anh đã nói đâu mà biết em không làm được, anh cứ xem em như là con nít
Tôi giận dỗi quay mặt đi hướng khác.Thế rồi anh cũng chịu xuống giọng
-Hôm nay anh phải đi khám sức khỏe
-Ủa, anh bị bệnh gì hả? anh thấy không khỏe ở đâu thế?
-Em đang quan tâm anh đấy hả?
Mr.Right cười nhẹ rồi nhìn sâu vào mắt tôi là tôi xấu hổ đấy anh ra xa và hét lớn
-Có đâu…tại …
-Tại gì?
-Tại…phản xạ
Sau câu trả lời của tôi, Mr. Right ôm bụng cười ngoặt nghẽo rồi nghiêm nghị lại nói vào vấn đề
-Anh đi khám sức khỏe nghĩa vụ để đăng kí thi trường quân sự mà. Thế nên em đừng lo lắng gì nhé
-À thì ra thế. Nhưng mà em có lo lắng gì đâu
Tôi ấp úng trả lời lại. Thật ra tôi có lo lắng cho anh, cả năm nay anh luôn ở bên giúp đỡ tôi, lại cùng nhau đi học nữa. Giờ mà anh bị bệnh, tôi sẽ không có ai đi cùng, vậy thì buồn lắm
-Giờ nghe anh nói nè, hồi xí sẽ có một tờ giấy ghi danh sách, sau đó cứ 30 người vào kiểm tra trình độ tại nhà thầy một lần. Em nhớ cầm theo bút và tẩy nghe chưa. À mà nếu đợi lâu quá, trưa anh sẽ quay lại đón em. Nếu em thi xuất trước, thì anh sẽ gọi thằng Hoàng qua chở em. Giờ còn sớm, anh đợi em ghi danh sách xem em nằm ở top thi thứ mấy
-Anh có bị muộn không?
Tôi ái ngại hỏi anh, thật ra tôi có thể nhờ ai đó gọi ba mẹ lên chở về cũng được mà. Không cần phải để anh vất vả như thế đâu
-Không sao mà… A..tờ giấy kia rồi, đứng đợi anh để anh chạy lên ghi tên cho
Ơ…tôi chưa kịp lấy chiếc mũ trong cặp xách lên cho anh đội thì anh đã đầu trần chen lấn vào đám đông, nhìn theo bóng dáng anh mà tôi thầm suy nghĩ: trên đời này có người dại thế này ư? Hay là…lại là vì Yêu?
………………………
Và dĩ nhiên sau hôm đó, tôi đã đậu vào lớp anh thầy Hiền rồi. Kết quả thì không được thông báo, chỉ biết là trên danh sách trang gmail của thầy thì tôi là Pass rồi, còn số nhiều dĩ nhiên là FAIl. Dù sao thì cũng cảm thấy vui, cứ như là vừa tham gia một cuộc chiến cam go lắm ấy, hi. Và tôi cũng nhận ra rằng môi trường học tập mới này hết sức áp lực, vì thể phải được rèn luyện hằng ngày, nếu không tôi sẽ thụt lùi về phía sau. Vì vậy mà quyết tâm học tập của tôi tăng lên gấp bội lần.
Phải nói là sau hôm đăng kí đó, ba mẹ mừng rỡ hẵn lên. Ba tôi cũng bảo là đã tìm hiểu về thầy dạy tiếng anh đó rồi, thật sự như lời anh Quyền đã nói và….còn chuẩn bị một buổi tối nhỏ mời anh ấy đến ăn coi như là lời cảm ơn nữa chứ. Dĩ nhiên bộ mặt đó sẽ không thể từ chối rồi.
Từ khi nào tôi cũng đã quen với việc trong cuộc đời mình xuất hiện một nhân vật mới, mà nhân vật đó lại luôn đặt tôi làm nhân vật trung tâm của cuộc sống. Cảm giác cực kì…thoải mái, nhưng có gì đó vẫn ngăn cản tôi không được đến gần…sẽ đau lắm …
Sau buổi tổng kết hai tuần, chúng tôi đã có lịch nghĩ tết. Cảm giác thật tuyệt vời, lớp chúng tôi reo hò khi lớp trưởng thông báo. Tiết học cuối cùng của năm cũ bỗng trở nên hời hợt hơn. Vì ắt hẵn mỗi người đều đang để tâm hồn mình treo trên cành cây và tưởng tưởng ra những hoạt động của những chuỗi ngày nghĩ học sắp đến. Theo như những thông tin được tôi tiếp nhận từ lớp trưởng xuyên qua bộn bề hỗn độn, ồn ào, rầm rộ của lớp, thì đại khái là chúng tôi sẽ được nghĩ 10 ngày, và mồng 4 tết lớp tôi sẽ trực tết ở trường. Sự việc cụ thể hơn sẽ được công bố vào tiết sinh hoạt cuối buổi của hôm nay.
-Uyên Uyên, tết này tớ sẽ lên nhà cậu chơi nhé. Mồng 1 tớ sẽ đi thăm ông bà, bà con cô bác nhà tớ, mồng 2 tớ sẽ đi chơi với lớp mình, mồng 3 tớ sẽ đi chơi với ba mẹ tớ, và mồng 4,5…..
Cái Ngân quay sang nhìn tôi và vui vẻ kể một loạt series sự việc trong tết của cậu ấy. Tôi cũng gật gù chú ý lắng nghe một cách chăm chú
-Nè, chuẩn bị đồ tết chưa đó?
Tuấn quay sang chúng tôi bàn chuyện, tôi chưa chuẩn bị gì cả, nên không biết phải trả lời như thế nào. Mấy năm kia phải gần đến ngày tết ba mẹ tôi mới có thời gian rảnh rỗi để dẫn chị em nhà tôi đi sắm đồ. Ba bảo: cuối năm công việc nhiều lắm, rồi lương và tiền thưởng tết cũng chưa phát, rồi phải chia ra nhiều khoản nên việc sắm đồ tết trở thành “ việc phụ”. Dù đôi lúc có tủi thân, nhưng mà tôi vẫn thấy hài lòng vì dù sao tôi vẫn có quần áo mới để mặc tết, chứ không đến nỗi, mang bộ đồ cũ của năm ngoái hay đồng phục trường đi chơi tết thì chắc… tôi khóc ré lên mất thôi
-Tớ sắm hết rồi, áo quần nè, áo mùa đông, áo len, khăn ấm, tất tay ,….cả giày mới nữa. Nhưng tớ chưa mang đâu, đợi đến tết mang đồ mới mới may mắn được
Cái Ngân lại bắt đầu rồi. Tôi lắc đầu nhẹ rồi quay sang Trang khi nghe cậu ấy lên tiếng
-Tớ thì chưa sắm đồ, mọi năm chị tớ học đại học ở trên thành phố về đều mua đồ về cho tớ. Nghe chị tớ bảo đã mua đồ rồi, vì đợi đến lúc gần tết đồ chỉ còn đồ xấu thôi, toàn những thứ mình không ưng ý.
-Tớ thì tự đi sắm đồ, chẳng cần ai cả. Vào shop kiếm đại vài đồ thôi. Mà thôi, con trai chọn đồ khỏe lắm, các cậu con gái mới coi trọng chứ.
Tuấn cũng chen vào được một câu sau khi khơi nguồn cho việc bàn về sắm tết
-Tui thấy cậu mới là người coi trọng áo quần nhiều nhất ấy. Con trai mà đeo vòng này. Rồi áo quần thì còn thiết kế rườm rà, cậu….
Tôi quay sang đệm thêm cho cậu ấy mấy câu sau khi nghe những lời tự bạch về thời trang của cậu ấy
-Cậu không thích hả Táo, toàn là thứ tôi tự thiết kế cả đấy. Sau này tôi sẽ… mà thôi tôi không nói nữa
-Gì vậy, nói câu thì phải cho đầy đủ chủ vị rồi để người ta hiểu chứ
Tôi nhăn mặt quay sang cậu ta nói nhỏ, cái Ngân và Trang cũng gật gù đồng ý với ý kiến của tôi
-Thôi thôi..cậu đừng đem cái cụm SV ( chủ ngữ, động từ ) trong tiếng anh ra đây nữa, nhức cả đầu. Tôi không muốn nói cho các cậu biết đấy, thì sao, thì sao nào
Cậu ta quát nhẹ lên rồi trừng mắt, ưỡn ngực nhìn tôi thách thức, khiến tôi phải thụt người qua phía Ngân để tránh cậu ta.
-Thôi không nói nữa, vào học rồi đó.
Rồi tôi quay xuống tổ mình để tránh gây gỗ với Tuấn
-Các bạn ơi, hôm nay đội cờ đỏ có thể kiểm tra đột xuất lớp mình, nên các bạn nhớ mang đầy đủ tác phong khi xuống tập thể dục nhé.
-OK tổ trưởng- các thành viên tổ tôi đồng thanh hô to.
Sau giờ tan trường, tôi gặp anh Quyền đang mang bộ đồ thể thao màu trắng, giày bata trắng ôm quả bóng trên tay đứng ở sân bóng của trường
-Hey! Táo, về thôi
- Anh làm gì ở đây vậy?,mà xem này, áo quần anh lấm lem hết rồi, còn mặt mũi thì đổ cả mồ hôi nữa, thời tiết này…hơi lạnh đó, chứ có nắng lắm đâu
-Nhóc nhìn anh mà không biết vì sao anh thế à, anh vừa mới đá bóng về mà. Anh phải luyện tập sức khỏe để đi bộ đội chứ
Nói rồi anh ấy mỉm cười lộ rõ răng khểnh, tôi tránh ánh mắt của anh nên quay sang hướng khác, khi đó tôi bắt gặp Tuấn đang đi cùng với nhóm bạn nam ở lớp bên cạnh. Cậu ấy cũng nhìn thấy tôi, nhưng không như tính khi thường ngày , cậu ấy lờ tôi đi như thể không quen biết. Tôi thấy hơi bực mình với cậu ta nên lại quay sang anh Quyền
-Mà giờ anh lại về xe em hả?
-Chứ sao nữa. Anh xin xe thằng Hoàng đến đây nên giờ nó về rồi, em phải chịu trách nhiệm đem anh về an toàn đó
Sau đó nhìn anh nụng nịu, còn hai chân cứ giậm nhẹ xuống nền đất làm mọi người đi ngang qua cũng phải mỉm cười
-Thôi được rồi, đi nào…ở đây là trường học chứ có phải là…mà anh làm xấu hổ chết được
-Hì hì…. Let’s go
Sau đó tôi cúi người cố đi nhanh phía trước, còn anh ôm quả bóng đi sau chậm rãi, chúng tôi tiến dần ra nhà xe của trường học
-Woa…mùi hoa sữa thơm quá
-Uhm, mùa xuân rồi đó, em thích hoa sữa hả?
-Uhm, cũng thấy thơm nên thích, mùa này đi học về nghe thoang thoảng cảm thấy ấm áp lên. Trời cũng bắt đầu lạnh rồi, thế mà em tưởng năm này trời sẽ không rét chứ
-Anh cũng vậy, nhưng anh thích cái lạnh của những ngày giáp tết
-Thật ư? Vì sao nhỉ??/
-Vì…thích thôi, hihi
-Ơ cái anh này lạ nhỉ..
-Có gì lạ đâu, sau này nếu được tỏ tình với một cô gái, anh cũng sẽ tỏ tình vào đúng thời gian này
-
…
-A…đến nơi rồi, anh về đã nghe , hẹn gặp lại em ngày mai
-Em chào anh
Nói rồi tôi đạp xe đi mà không ngoái lại lần nào. Suốt quãng đường đi tôi cứ suy nghĩ mãi, không ngờ sau bản mặt ham chơi, (Truyện được copy từ website: Haythe.us) vui vẻ của anh lại có lúc trầm lắng đến vậy. Không khí có chút se lạnh, hòa vào hương thơm của mùi hoa sữa, tôi xoa một tay của mình lên đôi má để cảm nhận chút ấm áp của cái lạnh ….Tôi cũng chưa nói với anh rằng “ tôi cũng rất thích cái rét của những ngày giáp tết”
Không khí tết bắt đầu tràn ngập sắp khu phố nhà tôi. Xuyên qua ổ cửa sổ nhỏ của phòng, tôi có thể thấy được nhà hàng xóm đối diện đang bận rộn cho việc trang trí cây hoa đào vừa mới
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




