|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nói nhỏ trong miệng. Dường như Tuấn ngỡ tôi bị lạc thật nên cậu ấy không hỏi gì nhiều về chuyện đó nữa, suốt chặng đường đi cậu ấy cứ nhắc tới việc sắp xếp lịch để tết đi chơi cùng với lớp.
-Tới nơi rồi… Đây là nhà mình, cám ơn cậu nhé
-Ơ hay…thế cậu không mời tôi vào nhà chơi hả
-Hả? à ừ, nếu cậu muốn…
Tôi chưa nói hết câu thì cậu ấy đã nhắc chiếc xe vào trong sân nhà tôi, cởi áo mưa và chỉnh lại đầu tóc rồi cười toe toét
-Vào thôi….
-Trời ơi là trời….con với chả cái. Có phải vì anh không hả, vì anh…chỉ vì anh hết. Anh nuông chiều con quá mới ra nông nổi này
Vừa bước vào nhà tôi đã nghe giọng của mẹ, hình như mẹ tôi đang vô cùng tức giận. Tôi giật mình khi chứng kiến cảnh ở phòng khách, ba ngồi ở bàn thẩn thờ không nói điều gì, mẹ thì một chân chống lên ghế, tay thì ôm đầu. Riêng em trai tôi đang cúi mặt và quỳ gối trước mặt mẹ tôi… CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA
-Ba, mẹ ơi…có chuyện gì vậy?
Tôi hỏi nhỏ khi thấy cảnh đó, rồi cứ đứng mãi ở cửa phòng khách không dám bước vào. Khi phát hiện ra tôi đã về, mọi người đều hướng ánh mắt hờ hững lên nhìn tôi, rồi hướng
ánh mắt ngạc nhiên lên nhìn Tuấn, người đứng bên cạnh tôi
-Cháu chào hai bác ạ
Như phát hiện ra có người lạ, ba mẹ tôi trấn an lại mình rồi đứng dậy, cười nhạt nói
-Uh, chào cháu. Cháu tới chơi hả, vào nhà ngồi đi
-Mẹ….Có chuyện gì thế
Lần này tôi hét lớn lên, tôi thật sự rất tức giận. Suốt 16 năm trời tôi chưa bao giờ thấy ba mẹ cãi nhau, tôi cứ ngỡ gia đình tôi hạnh phúc, sống hòa thuận, chị em tôi ngoan ngoãn nhưng ngờ đâu….hôm nay lại xảy ra cảnh này, lại trước mặt bạn tôi nữa chứ. Thử hỏi tôi còn mặt mũi nào đâu nhìn người ta nữa
Rồi một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi lay nhẹ
-Uyên Uyên, cậu sao thế. Sao lại hét lớn vậy?
-Uyên Uyên, không được cãi mẹ. Mời bạn vào nhà đi
Bố tôi cũng lên tiếng khi thấy hành động quá khích của tôi. Có vẻ như hôm nay tôi thật sự là một con người khác, nổi giận với tất cả những người mà tôi thương yêu, kể cả…với người đó nữa. Là tôi sai rồi
Nói rồi tôi bỏ chạy ra khỏi nhà, trời vẫn đang mưa, nhưng chân tôi vẫn cứ chạy. Mưa hòa với nước mắt, nước mắt tủi hờn, xấu hổ, nước mắt đau khổ, nước mắt ơi, đừng rơi nữa, tôi sợ lắm. Phía sau tôi, có người vẫn gọi mãi tên tôi
Mãi cho đến khi cảm thấy chân mình đã mỏi, tôi dừng lại, dựa người vào một bức tường của quán tạp hóa đã đóng cửa, thở dồn dập.
-Cậu chạy cũng nhanh đó chứ nhỉ, may mà không trượt chân rồi chụp ếch đó
Tuấn đã đuổi theo tôi từ nãy giờ, cậu ấy cũng chống hay tay lên đầu gối của chân rồi thở phì ra
-Xin lỗi cậu nhé, lần sau tôi sẽ mời cậu tới nhà chơi sau
-Không có gì mà. Chuyện bình thường thôi
-Đó không phải là chuyện bình thường. Gia đình tôi …lần đầu tiên như thế
Tôi cố hét lớn miệng lên cho cậu ấy nghe rõ từng từ một, tôi muốn phản biện lại “ chuyện bình thường” của cậu ấy . Chuyện không như cậu ấy nghĩ đâu
-Được rồi mà, thì chuyện không bình thường, được chưa
Sau đó cả hai chúng tôi đều im lặng, trời cũng đã tối hẵn. Giờ này ngoài đường cũng ít người qua lại, sau khi đưa mắt ngắm nhìn con phố nhỏ mà hằng ngày tôi sinh sống vào mùa mưa. Tôi cũng lên tiếng
-Cậu về đi, trời tối rồi ba mẹ cậu sẽ lo đó
-Tôi không có ba, ba tôi bỏ mẹ con tôi lúc tôi 5 tuổi
-Hả? xin lỗi, tôi…
-Không sao. Đó không phải là lỗi của cậu
Tuấn hướng khuôn mặt buồn bã sang nhìn tôi, tôi nhận ra cậu ấy như đang cố gắng nở một nụ cười nhẹ để tôi an lòng
-Uyên Uyên này…
-Sao cơ?
-Cậu có một gia đình hạnh phúc rồi đó. Vì đối với tôi mà nói, bữa ăn nào có để các thành viên của gia đình, đều là một gia đình hạnh phúc. Vì thế cậu đừng làm ba mẹ cậu lo lắng thêm nữa. Về nhà được rồi đó.
Tôi cúi mặt xuống đếm từng viên gạch nhỏ dưới chân nhưng vẫn đang rất chú ý lắng tay nghe cậu ấy nói. Thật sự giờ tôi thấy mệt mỏi vô cùng, tôi muốn có một bờ vai để tựa và và khóc lớn lên. Nhưng tôi không muốn thể hiện sự yếu đuối đó ra như thế, nên dặn lòng phải mạnh mẽ lên. Tôi cũng nhìn cậu ấy cười rồi đáp
-Tôi biết rồi, giờ cậu về đi kẻo muộn
-Tôi cùng về với cậu, dù gì xe tôi cũng đang ở nhà cậu mà
Thế là hai chúng tôi lại sánh bước đi bên nhau, không gian yên ắng bao trùm lấy, chúng tôi chỉ còn nghe tiếng mưa nhẹ rơi và tiếng bước chân của hai đứa.
-Tới nhà rồi, tôi vào đây. Cậu về nha
-Uhm. Tạm biệt
-Tạm biệt
Sau này khi cậu ấy kể với tôi rằng đang lúc ra sân bay đón mẹ cậu ấy thì gặp phải tôi. Không đành lòng thấy tôi ngơ ngác đi giữa mưa như lọ lem hi vọng tìm được bạch mã hoàng tử đến đón, nên chở tôi về nhà. Suốt thời gian ở nhà tôi, mẹ cậu ấy đã gọi lên đến mười mấy cuộc gọi nhỡ mà cậu ấy không bắt máy. Tôi đã đau khổ khi biết chuyện và cám ơn trời đất vì lúc về cậu ấy không phóng xe quá nhanh, hoặc phóng xe quá nhanh nhưng vẫn…còn an toàn.
Nhật kí, ngày…tháng…năm
Chuyện hôm nay làm bản thân mình cảm thấy mất hết sức lực lẫn phương hướng. Cả buổi tối không dám ra ngoài đối mặt với ba mẹ, có lẽ hành vi lúc tối quá vô lễ, mình vẫn chưa có cam đảm đối diện. Dường như ba mẹ cũng quên đi sự có mặt của mình, nên tốt hơn hết mình tự để mình trong phòng như thế này vậy.
Nhật kí à, có phải ta quá đáng lắm không? Làm tổn thương một người, để giờ mình cũng tổn thương, cả gia đình, giờ cũng không còn vui vẻ như xưa nữa. Hay tại vì ta quá đa sầu đa cảm, nghĩ ngợi quá nhiều để tự chuốc lấy nỗi buồn này?
Tết ư? Sao ta không cảm nhận được hương vị mùa xuân trong căn nhà này vậy, cũng không còn cảm giác vui sướng, háo hức như ngày xưa. Được ba mẹ đèo đi khắp các con phố, được gói bánh vào những ngày tết, được trang trí chậu đào đầy sắc hồng, hay…ngày xưa đó, không thể quay trở lại
………………………
-Uyên Uyên, xuống đây con
Nghe tiếng ba gọi vọng lên gác, tôi gấp nhẹ cuốn nhật kí rồi sắp nó vào chiếc giá sách một cách ngăn nắp, rời khỏi phòng và đi xuống nhà
-Dạ
-Ngồi xuống đi
-Có chuyện gì vậy ạ?
Tôi hỏi với bộ mặt buồn rười rượi. Em trai tôi cũng có ở đây, nước mắt nước mũi tèm nhem, nó chỉ mới lớp 8 thôi, chưa thể gọi là đàn ông con trai được. Nên nhìn vẻ yếu mềm của nó, tôi thấy xót xa rồi dang rộng tay mình vuốt nhẹ vào vai nó
-Làm sao mà khóc hoài vậy, nín đi.
-Nó khóc kệ nó… còn con không biết gì ư?
Mẹ tôi giận dỗi quát lớn, tôi nhìn sang hướng mẹ đang ngồi. Mới hồi chiều con gặp mẹ, mà giờ tôi thấy mẹ xanh xao cả lên, đầu tóc thì cũng không màng tới chuyện vuốt lại cho gọn gàng
-Con…có biết gì đâu, chỉ thấy…ba mẹ …hồi chiều…
Rồi sau đó tôi cúi mặt không dám nói thêm gì nữa
-Thằng đó là đồ hư hỏng, nhà này không sinh ra loại hư hỏng, lừa dối như nó
-
Mẹ chỉ thẳng tay vào mặt em trai tôi, rồi cay nghiến nói ra những lời lẽ đau lòng như thế. Còn Nam, nó bỗng khóc lớn lên, quỳ gối xuống xin lỗi mẹ, tay nó bấu vào chân mẹ, lẩm bẩm nói : con sai rồi
-Em, chẳng phải anh nói em phải dạy con từ từ ư?
Ba tôi khẽ nhắc mẹ
-Anh bảo tôi lại phải dạy con theo cách của anh nữa ư? Anh có biết là vì anh quá chiều con, anh thả rong nó, không quản lý nó để giờ nó hư hỏng thế này, mà anh còn từ từ được ư?
Nói rồi mẹ tôi cũng đứng dậy nhìn thẳng vào ba tôi mà khóc, giọng mẹ bắt đầu mếu máo, tôi chưa bao giờ thấy mẹ khóc cả. (Truyện được copy từ website: Haythe.us) Nhìn hoàn cảnh bây giờ, tôi không biết phải làm sao, nên cũng rơi nước mắt rồi quỳ gối xuống bên cạnh em tôi ,xin lỗi mẹ
-Mẹ ơi, là tụi con sai rồi, không phải là lỗi của ba, không phải là lỗi của mẹ. Là lỗi của tụi con, tụi con hứa sẽ chăm chỉ học hành không làm mẹ buồn lòng mà, mẹ ơi
Thế là khắp không gian nhà tôi chỉ toàn là mùi vị của nước mắt, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ắt hẵn lỗi lầm này em trai của tôi gây ra vô cùng lớn mới khiến mẹ tôi sốc đến vậy
-Con có biết là… em con…nó trốn học, đi chơi game cả học kì này không hả. Đã thế về nhà còn lừa dối ba mẹ rằng kì này không có họp phụ huynh vì cô bị ốm. Nếu chiều nay mẹ đi chợ mà không gặp cô chủ nhiệm của nó, thì không biết nó còn lừa dối đến bao giờ nữa. Ôi khổ thân tôi, tôi vất vả nuôi lớn hai đứa chúng nó, để giờ nó đáp lại công ơn bằng việc lừa trên dối dưới, ham chơi lười học như thế này ư
-
Là thật ư? Chỉ vì chơi game mà ra nông nỗi này ư? Tôi căm thù nó, nhưng mà em trai tôi, hư hỏng đến vậy ư? Trước giờ tôi không hề biết. Vậy mà tôi đặt niềm tin quá nhiều vào nó, tôi ngỡ nó ngoan ngoãn lắm cơ, chuyện xảy ra như thế này cũng một phần từ tôi. Tôi chỉ biết lo học hành, mà không quan tâm tới em trai mình, là tôi sai rồi, là do tôi mà ra. Còn ba tôi chỉ biết im lặng nhìn cảnh nhà tôi như thế. Sau đó như không chịu đựng được nữa, ông cũng lên tiếng
-THÔI ĐI. Mọi chuyện qua hết rồi, đừng có làm ầm lên như thế nữa. Dù sao cũng không thay đổi được điều gì cả
-Thế anh nghĩ chúng ta chỉ biết nhìn nhau rồi cười khi sự việc xảy ra như thế này ư
Mẹ tôi cũng ngừng khóc, lấy khăn giấy lau nhẹ mặt mình rồi hướng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




