|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
điệu múa chưa từng bị gián đoạn lại đột ngột hạ màn kết thúc.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Đóa Lệ trong lòng nóng như lửa đốt, cuống cuồng nhét đồ đạc cá nhân vào trong chiếc túi da, đèn không tắt cửa phòng cũng không đóng, ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh sang bên kia đường tìm hiểu nguyên do.
Những hoài nghi và tưởng tượng chất đầy đầu tăng tốc cho những bước chân của Đóa Lệ, từ thang máy tầng hai đến cửa an toàn tầng một chỉ mất vẻn vẹn ba giây đồng hồ.
“Cô Diệp, hôm nay về muộn thế.” Viên quản lý họ Lưu vốn là chỗ thân giao với Đóa Lệ nói: “Cũng may cô về lúc này, bên điện lực họ đang bảo dưỡng đường đây điện, nên sẽ cắt điện luân phiên, dãy phố đối diện cắt trước, khoảng một tiếng nữa là đến bên mình.”
Đóa Lệ trong lòng đang mải lo lắng cho sự an nguy của bức tranh Đêm đầu tiên, hoàn toàn không để ý tới sự tồn tại của quản lý Lưu, cũng không nghe rõ những lời giải thích của ông, cô băng qua đường, chạy thẳng về phía đoạn hành lang mái vòm trước phòng tranh. Và bởi lao hơi quá đà, toàn bộ thân người cô xô lên trên đoạn lan can sắt, khiến cho cánh cửa sắt rung chuyển phát ra những âm thanh chói tai. Đóa Lệ hoàn toàn không quan tâm tới sự đau đớn, sau khi nheo mắt xác định bức tranh Đêm đầu tiên vẫn còn đó, cô thở hắt ra một hơi, từ từ thà lỏng cơ thể, đến lúc này mới cảm thấy nhịp tim đã đạt tới mức không thể chịu đựng nổi, ý thức được sự khó nhọc trong từng hơi thở, cô bắt đầu thở dốc.
“Không sao là tốt rồi.” Tay vịn vào lan can sắt, những thanh sắt trắng lạnh buốt đã giảm nhiệt độ cơ thể nóng bừng bừng của cô xuống. Đóa Lệ dịu dàng nói với thiếu nữ: “Lâu lâu mới có dịp nghỉ ngơi, em hãy ngủ một giấc đi nhé.” Trong lòng đoán chắc là do sự cố cắt điện gây nên, cô nghỉ thêm một lúc rồi quay đầu định bước đi.
“Ai đang ở ngoài đó thế cứu tôi với!” Trong lúc mơ màng, Đóa Lệ nhất thời còn tưởng thiếu nữ đang nói chuyện với mình, cô giật mình lùi lại phía sau vài bước.
“Cô giúp tôi với, tôi bị nhốt trong này rồi, cô giúp tôi gọi thợ sửa khóa hoặc gọi cảnh sát cũng được.” Chú ý lắng nghe thì ra là một giọng đàn ông trẻ tuổi, âm thanh vọng ra từ sâu bên trong phòng tranh. Ở khoảng cách xa, tiếng gọi nghe loáng thoáng, khàn khàn, đứt đoạn. Dựa vào tiếng kêu cứu khẩn thiết ấy mà đoán, có lẽ anh ta đang ở trong tình thế bị cô lập không có sự trợ giúp.
“Anh không có điện thoại à? Hay là bị gãy chân tay rồi?” Do chưa kịp trấn tĩnh lại, câu trả lời của Đóa Lệ kỳ quặc đến mức dễ khiến người ta hộc máu. Theo âm lượng của chàng trai, cô hét vọng vào trong cánh cửa.
“Mất điện đột ngột quá, tôi sơ ý làm đổ một cái tủ kính, bây giờ chỗ nào cũng đầy mảnh thủy tinh vỡ, không sao cựa quậy được. Điện thoại với di động lại không có ở đây. Vậy đã có thể giúp tôi được chưa? Bà cô già?”
“Bà cô già? Anh vừa gọi ai đấy? Đã nhờ người ta giúp mà còn ác khẩu thế à!”
“Thế gọi cô là em gái được chưa? Giúp tôi nhanh nhanh với, chân tôi bị rách một đường dài, máu vẫn đang chảy ra đây này!”
“Được rồi, anh cũng thật đáng thương, chờ chút nhé, tôi đi gọi cảnh sát giúp anh.”
Trong cơn hoảng loạn, Đóa Lệ chợt nhớ phía trước khoảng ba mươi mét có một trạm điện thoại công cộng, trong khi lại không nhớ ra văn phòng của mình ở ngay đối diện, điện thoại di động thì đang nằm yên trong túi xách. Cô tiếp tục chạy, ấn số điện thoại, và mất cả đống thì giờ để miêu tả vị trí phòng tranh cho viên cảnh sát, đến lúc gác máy rồi mới chợt nhớ ra vị trí mà cô mất công miêu tả lại chính là nơi cô đã làm việc suốt sáu năm trời.
“Đồng chí cảnh sát, tôi nhớ ra rồi, phòng tranh nằm đối diện với công ty tôi, công ty tôi ở…” Giống như kẻ ngốc, cô vội vã gọi lại lần nữa để nói rõ với viên cảnh sát địa chỉ cụ thể.
“Ê, cảnh sát nói khoảng mười phút nữa họ sẽ đến nơi, anh cố gắng đợi thêm một chút nữa nhé.” Đóa Lệ quay trở lại nói với người đàn ông.
“Cám ơn nhé, em gái.” Không rõ vì lí do gì, người đàn ông bỗng thay đổi thái độ, lời cảm ơn phát ra một cách hòa nhã thân thiện.
“Khiếp, thôi anh cứ gọi tôi là bà cô già cũng được.” Giọng anh ta đang thô lỗ lại chuyển phắt sang kiểu khách sáo văn vẻ, Đóa Lệ thấy không thoải mái, nổi cả da gà.
“Này bà cô già, cô không về sao?” Nghe câu trả lời của Đóa Lệ, chàng trai khựng lại một lúc, sau một vài phút im lặng, giọng điệu của anh lại trở về trạng thái ban đầu.
“Tôi à? Không sao, đợi cảnh sát đến rồi tôi về cũng không muộn, chẳng may anh lại có chuyện gì thì không tìm được người để giúp đâu, ngoài này vừa tối lại vắng vẻ nữa.”
“Không ngờ cô thật tốt bụng.”
“Không phải bà cô già nào cũng đáng sợ được chưa? Thi thoảng cũng có người thân thiện và đáng yêu đấy.” Đóa Lệ cười nói. Khi đứng đã mỏi chân, cô đành ngồi xuống dựa lưng vào cánh cửa sắt tiếp tục cuộc nói chuyện: “Này, vết thương của anh không việc gì chứ? Anh tìm cách nhổ những mảnh thủy tinh găm vào người ra trước đã, nếu không để nhiễm trùng mưng mủ là nghiêm trọng lắm đấy.”
“Cô lắm điều thật đấy, làu bà làu bàu, y như bà cô già bán hàng ngoài chợ.” Lúc này dùng câu thành ngữ “ăn cháo đá bát” để diễn tả cành ngộ Đóa Lệ là hợp lý nhất.
“Mặc kệ cái mồm độc địa của anh muốn nói thế nào thì nói, tôi chỉ hy vọng anh biết rằng ngoài này luôn có người đấy nhé.” Đóa Lệ ghét bị đẩy vào tình thế cô lập không ai giúp đỡ, mà bản thân đã không muốn thì cô không bao giờ để người khác cũng bị như vậy.
Đóa Lệ dứt lời, người thanh niên bỗng im lặng một hồi lâu, đường phố vì thế lại trở nên tĩnh mịch, âm thanh duy nhất có thể nghe thấy là tiếng xe chạy ì ầm trong đêm và tiếng chó sủa văng vẳng trong các con ngõ nhỏ.
“Này, anh không sao đấy chứ? Này, nghe thấy trả lời tôi một tiếng? Bà cô già đang gọi cậu bé hư đây này, ê… đừng dọa tôi chứ!” Lo lắng cho vết thương của chàng trai, Đóa Lệ gân cổ gọi. Không có người trả lời, cô đập ầm ầm lên tấm cửa sắt làm phát ra tràng âm thanh như tiếng sấm nổ.
“Người chết cũng phải đội mồ sống lại vì cô mất, tôi vẫn ổn, chưa chết được đâu.” Người đàn ông nói một cách miễn cưỡng.
“Thế tại sao anh không nói câu nào thế?”
“Ngốc, tôi đang tận hưởng tiếng gọi ấm áp của em.” Người đàn ông trách khéo cô, nhưng giọng điệu nửa cười nửa không của anh khiến cho câu nói thật lòng và tràn đầy cảm xúc khi lọt vào tai Đóa Lệ lại giống như những câu đùa cợt nhạt nhẽo.
“Chết rồi, anh mất máu nhiều nên ăn nói lảm nhảm rồi. Cố cầm cự, tôi đi gọi điện lần nữa.” Ngờ anh chàng bị thương nặng đến nỗi nói năng lung tung, Đóa Lệ từ dưới đất chống người đứng bật dậy, lục tìm mấy xu lẻ trong ví, còn tự nhắc mình ngoài việc giục mấy viên cảnh sát ra còn phải gọi xe cấp cứu đến cùng nữa.
“Bà già chết tiệt, tôi thực sự bị cô đánh bại rồi đấy, chắc cô chưa từng đi học, hay là đã lấy chồng qua trung tâm mai mối phải không?” Thảm bại trước sự ngu ngơ của Đóa Lệ, chàng trai tiếp tục tuôn ra những lời lẽ hạ nhục cô, lời nói và hành động của anh chính là điển hình của việc ngượng quá hóa giận.
Người đàn ông chưa nói dứt lời, chiếc xe cảnh sát từ xa đã tiến gần tới phòng tranh. Sau cái vẫy tay ra hiệu của Đóa Lệ, chiếc xe dừng lại ở bên đường.
“Này, cảnh sát đến rồi đấy, anh không được tùy tiện gọi bọn họ là mấy lão già đâu đấy, không phải ai cũng để mặc anh ăn hiếp như tôi đâu, đừng có tự chuốc vạ vào thân, tôi đi trước đây.”
“Bà cô già, cô tên gì? Nhà ở đâu?”
“Sao tôi phải nói cho anh nhỉ, chưa nghe câu làm ơn há dễ trông người trả ơn sao. Lạ nhỉ, học sinh tiểu học đã biết câu này rồi, chẳng lẽ anh vẫn chưa tốt nghiệp tiểu học?” Đóa Lệ mỉm cười chia tay chàng trai, cô kể sơ qua với viên cảnh sát về tình hình phía trong phòng tranh, về vết thương của người thanh niên, cuối cùng cô nhìn lại bức tranh Đêm đầu tiên một lần nữa, rồi vẫy tay bắt một chiếc taxi, đắc ý bỏ đi.
“Bà cô già…” Bên tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng gọi như lời châm chọc của người đàn ông.
***
Kể từ sau thời học sinh, đã bao nhiêu năm rồi cô chưa đấu khẩu với người khác như vậy, Đóa Lệ cảm thấy thật gần gũi, nhớ nhung, thậm chí vẫn còn thấy hào hứng lắm. Bức tranh Đêm đầu tiên vẫn nguyên vẹn không một tì vết, bản thân cô lại làm được một việc tốt, ngồi trên taxi, Đóa Lệ vui vẻ nhắm mắt nhớ lại cảnh tượng của vài phút đồng hồ trước, rồi tự lúc nào không hay cô chìm vào trong chuỗi ký ức đã từ rất xa rất xa về trước. Khóe miệng cô khẽ mỉm cười, bản tin phát thanh về lộ trình giao thông phát trên xe ngày thường dễ khiến người ta phát bực, lúc này lại trở nên thú vị vô cùng.
“Êm ả, thư thái, liệu sẽ có một giấc mộng đẹp chăng?” Đóa Lệ thầm tin rằng đêm nay cô có thể ngủ một mạch đến sáng.
Trực giác của Đóa Lệ hết sức chuẩn xác, quá đúng như dự kiến, cô ngủ rất ngon giấc, lại càng không muốn thức dậy. Sau khi tỉnh giấc, vội vội vàng vàng đến được công ty thì cũng đã muộn mất mười phút, chào đón Đóa Lệ tràn đầy sinh khí lại là một đòn phủ đầu nặng nề của viên giám đốc Triệu Lương Đống.
“Vì công ty trả tiền điện nước nên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




