|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
có thể thoải mái lãng phí sao? Cửa cũng không đóng, nhỡ bị kẻ trộm ăn cắp hết thì cô có chịu trách nhiệm được không?”
Trước mặt tất cả mọi người, Triệu Lương Đống quát tháo đến độ nước bọt bắn tung tóe, còn Đóa Lệ chỉ cúi đầu, im lặng lắng nghe những lời giáo huấn mà không thốt ra nửa lời.
Đi theo Triệu Lương Đống đã nhiều năm, hiểu được điệu bộ cũng như tính khí của lão, lão chỉ đang mượn gió bẻ măng, lấy cô ra răn đe làm gương. Sau khi liệt kê hết những sai sót của cô xong, lão sẽ kiểm điểm lại một lần nữa tất cả tật xấu và khuyết điểm của mọi người, tiếp đó sẽ bắt đầu kể lại cái quá trình phấn đấu của lão từ hồi mười tám tuổi, khi mới chỉ là sinh viên đến làm thêm ở công ty, rồi sau đó lão đã phải lao động vất vả ra sao.
Đợi sau khi những câu thoại kinh điển không thể thiếu: “Tôi nói thẳng như vậy, những ai cảm thấy chối tai thì tự động xin chuyển cơ quan hoặc từ chức, tôi xin giơ hai tay tán thành, tránh tình trạng về sau lại oán trách tôi chôn vùi tuổi xuân và tiền đồ của các vị” trong bài diễn văn muôn thủa tuôn ra xong, thì cũng là lúc bài giáo huấn sắp đi đến hồi kết thúc.
“Chỉ còn khoảng ba phút nữa.” Đóa Lệ lén lút liếc trộm chiếc đồng hồ treo tường, cô thu tâm hồn đang bay bổng tận đâu đâu của mình lại, “Cảm ơn giám đốc, lần sau tôi sẽ không tái phạm nữa.” Đã đến lúc cô phải ngẩng đầu lên trả lời một cách nghiêm túc những câu nói châm chọc cạnh khóe của Triệu Lương Đống. Nhưng lần này lại có người chen chân lên trước.
“Giám đốc bớt giận, con người đâu phải thánh hiền, sao có thể không mắc lỗi cho được. Chị ấy lại không phải cố tình, coi như nể mặt em, giám đốc bỏ qua cho chị ấy lần này nhé.” Dương Gia San lộ diện cầu cứu, cô ta cũng chính là kẻ gây tội lỗi, làm liên lụy đến Đóa Lệ khiến cô phải tăng ca vào tối hôm trước. Cố ý giảm nhẹ âm vực, ngữ điệu thánh thót, điệu bộ nũng nịu, giọng nói đanh sắc nhưng mượt như nhung, nét biểu cảm trên gương mặt lại nhẹ nhàng thoải mái như việc chẳng hề có việc gì liên quan đến mình.
Mới tốt nghiệp đại học, trẻ trung xinh đẹp, thân hình gợi cảm, lại biết cách làm nũng, khẳng khái sử dụng nguồn vốn sẵn có của phụ nữ, tất cả đều là những thứ vũ khí thượng đẳng để đối phó với đàn ông, còn đối với những lão trung niên đầu hói, dâm dê như Triệu Lương Đống thì càng đơn giản và dễ dàng.
“Là Gia San nói đỡ cho cô đấy, chứ nếu không thì cô biết tay tôi.”
“Gia San dịu dàng, Gia San tốt bụng, trà Gia San pha vừa ngon lại vừa thơm.” Triệu Lương Đống lệnh cho Đóa Lệ về chỗ, rồi quay về vị trí của mình thưởng thức tách trà do Dương Gia San bưng đến, rồi như sợ không ai nghe thấy, lão liền to giọng ngợi ca cô ta.
“Con lợn điên, chỉ cần nhìn thấy phụ nữ ăn mặc hở hang một chút là nước dãi lại sắp chảy xuống đầy sàn rồi.”
“Uống trà? Tôi thấy lão muốn uống sữa thì có, mắt cứ dán chặt vào cái rãnh nước sâu trước ngực con Dương Gia San, như muốn ngụp cả đầu vào trong đó thì phải.”
Giờ nghỉ trưa, vài nữ đồng nghiệp kéo Đóa Lệ ra một tiệm ăn nhanh gần công ty, rồi mồm năm miệng mười phê phán giám đốc, chửi chán tên háo sắc đó rồi, theo lẽ tự nhiên sẽ trắng trợn bình phẩm đến Dương Gia San, một con hồ ly tinh theo cách nhìn nhận của bọn họ. Kẻ công kích chủ đạo là Tú Văn, Gia Hân, còn những người khác theo thường lệ đảm nhiệm vai trò thêm thắt phụ họa.
“Lão đầu hói thối tha đó mà cũng quấn lấy, con ấy cũng dễ dãi thật, cứ là đàn ông là nó muốn tiêu diệt hết.”
“Tiểu thư con nhà giàu sao phải đến cái miếu chật chội chen chúc với bọn mình nhỉ. Quần áo, đồ dùng có cái nào là không vượt quá một tháng tiền lương của bọn mình đâu? Tốt số như thế lại ngồi chung văn phòng với một đám phàm phu tục tử như mình, cô ta lẽ nào không cảm thấy tủi thân sao?”
“Nghe nói cô ta từ thời đại học đã là gái bao rồi, kiều nữ nhà giàu chẳng qua là tự cô ta thổi phồng lên thôi.”
Tú Văn, Gia Hân đua nhau đưa ra những lời công kích mang tính hủy diệt đối với con người của Dương Gia San, phủ định nhân cách của cô ta, cứ như chính cô ta là kẻ thù đã giết cha mẹ mình, không nghiền nát cô ta ra thành tro bụi là không xong; thế nhưng lúc bình thường ở công ty, kẻ hay chuyện trò cùng Gia San nhất lại cũng chính là hai người đó.
Nấp sau lưng để vu cáo nói xấu, sau đó lại quay ra tươi cười niềm nở, cố ra vẻ hòa nhã trên mặt, còn nói đó là cách đối nhân xử thế, Đóa Lệ phản đối lối tư duy và kiểu hành động như thế này; lấy danh nghĩa là để kêu oan cho cô, rồi phủ nhận thực lực của người khác, Đóa Lệ lại càng khẩy mũi khinh thường.
Khách quan mà nói thì nhất cử nhất động của Gia San quả thực đều khiến người khác dị nghị. Hồi mới vào công ty, cô ta đã dựa vào ưu thế nhan sắc của mình để lấy lòng giám đốc và các đồng nghiệp nam, tùy tiện đến muộn về sớm, ngang nhiên đùn đẩy công việc, không có chút khái niệm gì về luân thường đạo lý, cử chỉ lại ngạo mạn coi thường các chỉ thị của cấp trên, đặt trong cái tiền đề là mọi người cùng làm cùng hưởng thì quả thực khiến cho người ta phải sinh lòng đố kỵ.
Đóa Lệ có thể bỏ qua những hành vi tồi tệ đó của Gia San, Đóa Lệ tin rằng con người ta dù có xấu xa đến mấy, chỉ cần họ không ác ý xâm phạm đến mình thì cô có thể chọn cách giả bộ không nghe thấy, không nhìn thấy, thi thoảng mới cùng mọi người cười đùa bàn ra tán vào mấy câu, giải quyết qua loa cho xong chuyện là được.
Nhưng Gia San lại không giống như vậy, Đóa Lệ phát hiện tâm sinh lý của mình không hợp với cô ta.
Chỉ cần Gia San lại gần Đóa Lệ, là những triệu chứng buồn nôn, chóng mặt, đau bụng liền liên tiếp kéo đến. Khi Gia San thân mật gọi cô một câu: “Chị!” rồi có những cử chỉ động chạm hết sức nhẹ nhàng lên cơ thể cô, cho dù chỉ là mu bàn tay động chạm với nhau thôi cũng đủ khiến chân tay cô trở nên lạnh buốt, tứ chi mệt lả. Nếu gặp ma, hay bị trù ẻo thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bác sĩ nói với Đóa Lệ: “Sự đào thải về mặt tâm lý tạo ra sự khó chịu trên các chức năng sinh lý là điều rất bình thường. Xem ra cô rất rất ghét cô gái đó.”
“Không, ngày đầu tiên cô ấy đến làm việc, đến nửa lời cũng không nói với nhau, chỉ nhìn tôi rồi cười, là tôi đã cảm thấy như có luồng gió lạnh thổi qua, toàn bộ sống lưng bỗng dưng lạnh buốt. Sau đó tình trạng ngày càng nghiêm trọng, có vẻ như không thể cứu vãn được nữa.” Cho dù Đóa Lệ có nỗ lực giải thích mình không hề có chút thành kiến nào đối với Gia San, nhưng vị bác sĩ chỉ cười rồi yêu cầu cô phải để bản thân mình thoải mái hết sức, học cách thản nhiên chấp nhận sự việc chung sống bắt buộc với Gia San, bởi đó là một sự thực không thể thay đổi được.
Tôi thực sự không nói dối đâu. Ôi, nhưng thôi vậy.” Lo rằng bác sĩ sẽ nghi ngờ về trạng thái tinh thần của cô, rồi buộc cô phải chuyển sang khoa tâm thần làm xét nghiệm, Đóa Lệ không dám tiếp tục kiên trì với chính kiến của mình nữa.
“Cố gắng tránh được cô ta bao xa thì tránh.” Để bảo vệ sức khỏe cho bản thân, cô tuân thủ nguyên tắc trốn được thì trốn, trốn không được thì giả đần giả ngốc. Cho nên những chuyện thị phi liên quan đến Gia San, Đóa Lệ đều đứng ngoài vòng quan sát. Nhưng hôm nay, nhìn khắp lượt những đồng nghiệp đang vây quanh mình, tất cả đều tụ tập dưới ngọn cờ “giúp cô kêu oan”, nên cô không thể không phản ứng lại một chút.
“Cậu cũng nói gì đi chứ, đừng có nén mọi bực bội lại trong lòng, bọn mình thấy vậy sẽ buồn lắm.” Tú Văn, Gia Hân nhìn nhận sự im lặng của Đóa Lệ như một nỗi khổ khó nói thành lời.
“Trời, sắp phải vào làm rồi, hôm nay mình mời mọi người nhé.” Đóa Lệ đánh trống lảng, khước từ việc phải đưa ra bất cứ lời bình luận nào, cô giật vội hóa đơn bước ra quầy thu ngân tính tiền. Cô chọn cách tiêu tiền để dập tắt đám đông, nhanh chân rời khỏi cái chốn đầy chuyện thị phi đó. Bởi vì từ lâu Đóa Lệ đã quyết định nhượng bộ vô giới hạn đối với Gia San, vậy nên cô cần gì người khác phải thương xót, hay bất mãn giùm.
“Cậu ấy, phải cái quá mềm lòng, bảo sao cái con đàn bà xấu xa kia cứ ức hiếp cậu mãi. Phải đứng thẳng dậy mà phản công đi, bọn mình sẽ luôn đứng về phía cậu.” Tú Văn kéo Đóa Lệ lại nói.
Đến ma quỷ cũng biết tỏng cái thủ thuật của Tú Văn và Gia Hân là “nghêu cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi”. Một lão làng trong giới viên chức như Đóa Lệ đương nhiên hiểu rõ đến chân tơ kẽ tóc, “Các cậu hiểu nhầm Gia San rồi, thực ra cô ấy rất dễ gần, mình rất ngưỡng mộ cô ấy.” Cô lấy nhu thắng cương, khéo léo luồn lách thoát khỏi cạm bẫy, khiến cho đám bà cô bỗng chốc cứng họng không thốt ra được lời nào.
Thấy Tú Văn, Gia Hân hai kẻ không còn đưa ra được chiêu đòn khiêu khích nào nữa, Đóa Lệ reo mừng trong bụng: “Hoan hô!” Cô những tưởng đã thoát ra khỏi tình thế khó khăn, nhưng lại không ngờ được rằng từng đám mây đen của số phận, nhân lúc cô không chú ý đã dần dần tích tụ lại, và chỉ trong chớp mắt đã bịt kín con đường mang tên tương lai đang ở phía trước cô.
***
“Diệp Đóa Lệ, có khách đang chờ cô trong phòng họp.” Về đến công ty vừa bước ra khỏi thang máy, thì đã đụng ngay phải Triệu Lương Đống đang có việc cần đi ra ngoài, sau khi lần lượt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




