|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chị đã giải cứu một người bị kẹt trong phòng tranh không? Thứ Sáu này người đó muốn mời chị ăn cơm, liệu chị có thể sắp xếp được không?” Sau khi cảnh sát giải thoát cho người kẹt trong phòng tranh, biết rằng anh ta muốn báo đáp Đóa Lệ, họ đành đưa cho anh ta địa chỉ và phương thức liên lạc Đóa Lệ đã để lại.
Chàng trai kính cẩn tự giới thiệu bản thân, cùng mục đích và động cơ của cuộc viếng thăm Đóa Lệ.
“Tôi tên là Vi Kỳ Tường, năm thứ hai đại học chuyên ngành thương mại quốc tế, chuyến này đến là muốn mời chị tới dùng bữa cơm để cảm tạ chị. Người mời cơm là bạn thân của tôi, Trần Khắc Lạc, bằng tuổi tôi, một sinh viên giỏi của khoa mỹ thuật, sẽ là một ngôi sao lớn trên họa đàn sau này!” Cậu ta say sưa nói, nước bọt bay vèo vèo, nói một cách thích thú và hưng phấn giống như đang khoe khoang chính bản thân mình vậy.
“Thế bà chủ ở phòng tranh có quan hệ với anh ta sao?” Vấn đề Đóa Lệ quan tâm không phải là cô có nhận lời mời của quý ông họ Trần kia hay không, mà ngược lại là những vấn đề linh tinh chẳng ăn nhập vào đâu cả.
“Giữa họ chỉ là quan hệ bà chủ và sinh viên đi làm thêm, nhưng bà chủ là dì của tôi, điều này có quan trọng sao?” Vi Kỳ Tường giải thích tường tận mối quan hệ giữa ba người bọn họ.
“Thật không? Vậy thì bữa cơm này tôi không cần đâu, anh về nói giúp với dì anh một tiếng, để tôi được tận mắt ngắm bức tranh bày trong tủ kính, không phải đứng bên ngoài cửa nữa, mà là vào hẳn bên trong thư thả ngắm nhìn, tiếp xúc trực tiếp cơ. Một ngày… không, nửa ngày thôi cũng được, ba tiếng đồng hồ…” Bàn tay giơ ra ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út biểu đạt con số ba, Đóa Lệ tự lẩm bẩm mặc cả, Kỳ Tường nghiêng đầu quan sát cô, ánh mắt lắng đọng lại, vẻ như đang suy ngẫm điều gì đó.
“Có phải chị đang nói đến bức tranh Đêm đầu tiênkhông?” Dễ phải đến một lúc lâu sau anh mới trả lời, giọng nói có chút gì đó không vui.
“Đúng đúng đúng… anh cũng biết à, bức tranh đẹp quá phải không, tiếc rằng đắt quá, mà bà chủ cũng hẹp hòi, đến xem cũng không cho xem.”
Cứ nhắc đến bức tranh Đêm đầu tiên là lại gãi đúng chỗ ngứa của Đóa Lệ. Cô nói một cách liến thoắng với rất nhiều trạng thái cảm xúc ngợi ca, ngưỡng mộ, mong đợi hòa quyện vào nhau. Bất kể người nào vật nào có liên quan đến bức họa Đêm đầu tiên, đối với cô đều vô cùng gần gũi, cô không thể kiềm chế được những xúc động trong lòng, bao nhiêu cảm xúc hưng phấn cứ thế hiện ra trên nét mặt, đến nỗi cô quên bẵng đi Kỳ Tường chỉ là một người lạ mới quen, và cũng quên cả những cử chỉ nền nã mà một người phụ nữ nên có.
“Thật là khoa trương quá mức, tại sao những người xung quanh tôi, cứ mỗi lần nhắc đến bức tranh đó là ai cũng điên điên khùng khùng thế nhỉ?”
“Mỗi người yêu ghét khác nhau, anh ghét, nhưng tôi lại thích, chuyện này quá đỗi bình thường. À, thế rốt cuộc như vậy có được không?”
“Chuyện nhỏ như con thỏ, chẳng cần phải hỏi dì tôi, tôi trực tiếp đồng ý là được. Thứ Sáu này chị đến đúng giờ, tôi cho phép chị ở riêng cùng bức tranh đó mười bốn ngày, dù sao thì người chị đã cứu chính là tác giả, cậu ta nhất định sẽ đồng ý.”
“Cái gì? Bức Đêm đầu tiên là do sinh viên vẽ? Tôi cứ tưởng là tác phẩm của một đại danh họa nước ngoài nào đó thì mới dám bán với một mức giá đắt như vậy!”
“Đánh giá người khác hơi thấp rồi, tôi đã nói Khắc Lạc của nhà chúng tôi sau này sẽ là một danh họa nổi tiếng trên họa đàn mà, cậu ta triệu kiến chị thì đúng là một niềm vinh hạnh cho chị đấy, nói một câu dứt khoát đi, đến hay không?”
“Đến, đương nhiên là đến rồi, thời gian, địa điểm?”
“Chị cũng thật biết nhìn, hẹn gặp tại phòng tranh, dì tôi phải ra nước ngoài mua tranh, phòng tranh sẽ ngừng kinh doanh trong hai tuần. Thời gian là bảy giờ tối.” Rồi có vẻ như Kỳ Tường chợt nhớ ra điều gì đó, anh bỗng vỗ tay đánh đốp một cái rồi sửa lại nói: “À! Xin lỗi, tôi nhớ nhầm, là bốn giờ chiều.”
“Bốn giờ chiều, ai lại đi ăn tối vào giờ đó?”
“Chị biết đấy, nghệ sĩ cũng thường có chút quái dị, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, con người cậu ta kì quặc lắm, bốn giờ sáng ăn sáng, chín giờ sáng ăn trưa. Phiền chị chịu khó một lần, đến đúng giờ giùm cho.” Cái lý do mà Kỳ Tường mới nói nếu đặt vào một người bình thường thì có đánh chết Đóa Lệ cũng không thể tin được, nhưng nếu đặt vào một nghệ sĩ thì có vẻ như lại trở nên quá đỗi bình thường.
“Tôi đảm bảo sẽ có lợi cho chị.” Lo rằng Đóa Lệ sẽ đắn đo do dự, Kỳ Tường nhiều lần đảm bảo, chuyến đi lần này Đóa Lệ sẽ có nhiều thu hoạch.
“Được, quân tử nhất ngôn,”
Sau khi hứa hẹn sẽ đến đúng giờ, Đóa Lệ dõi mắt theo Kỳ Tường cho đến khi cậu ta bước vào phòng tranh rồi mới quay trở lại công ty.
***
Một bầu không khí không mây tốt đẹp đang tràn ngập khắp trong công ty, theo như lời Phúc Nhân nói, sau khi cô và Kỳ Tường bỏ đi, Gia San cũng rời khỏi công ty. Mà chưa đầy hai mươi phút, san khi Gia San biến mất, Triệu Lương Đống đã nổi giận đùng đùng gọi điện thoại đến tìm Đóa Lệ để tính sổ với cô.
Thông qua miệng lưỡi của Triệu Lương Đống, thân phận của Gia San cuối cùng cũng được tiết lộ, cô ta là thiên kim của phó Chủ tịch hội đồng quản trị, từ nhỏ đã được nuông chiều, nhân khoảng thời gian chờ đợi để ra nước ngoài du học đến chốn văn phòng viên chức để rèn luyện kinh nghiệm làm việc. Đây vốn là một chuyện tốt đẹp, vậy mà giờ lại rơi vào tình trạng thê thảm trở về nhà, chẳng nói chẳng rằng tự giam mình trong phòng khóc nức nở. Chính vì thế mà phu nhân vốn thương yêu con gái hết mực đã vượt qua quyền hạn của mình, đích thân gọi điện cho Triệu Lương Đống hỏi han về tình hình của con gái.
“Nói cô ta về đến nơi, lập tức gọi điện cho tôi.” Triệu Lương Đống tra khảo khắp một lượt, liền phát hiện ra ngay Đóa Lệ chính là đầu sỏ tội ác, bởi vậy lão muốn kéo quân đến hỏi tội, nhưng Đóa Lệ lại ra ngoài cùng với Kỳ Tường.
“Lần này cô ta chết chắc rồi, cũng may mình chưa có điều gì manh động. Chỉ cần nhìn cái khí chất cao sang của con nhỏ đó thôi, là biết ngay lý lịch nó không hề đơn giản rồi.” Trong một tập thể, kẻ chuyên khiêu khích ly gián rồi thừa nước đục thả câu, thông thường đều cùng là một tốp người, lần này cũng không ngoại lệ. Thái độ của Tú Văn, Gia Hân quay ngoắt một trăm tám mươi độ, tránh xa Đóa Lệ, hai người bọn họ bí mật thì thầm to nhỏ với nhau, chờ đợi màn kịch hay ho bắt đầu.
Theo lẽ thông thường Đóa Lệ ắt phải đối mặt với một trận bom rơi máu đổ, với cái tính cách bám đuôi xu nịnh của Triệu Lương Đống, thì cho dù có bắt ông ta phải đuổi việc Đóa Lệ để làm nguôi giận vị phu nhân cấp trên, và chỉ cần giữ cái ghế của mình được an toàn, thì lão nhất định sẽ bất chấp thủ đoạn, sẵn sàng hy sinh hạ thủ.
“Cám ơn giám đốc đã khích lệ.” Nhưng khi các đồng sự trong công ty dỏng tai lên nghe lỏm cuộc nói chuyện giữa Đóa Lệ và Triệu Lương Đống, thì kết cục lại nằm ngoài sự phỏng đoán của mọi người. Triệu Lương Đống không những đến một câu trách móc cũng không có, mà lại vừa cảm ơn, vừa hài lòng khen ngợi Đóa Lệ, mọi việc nằm ngoài dự liệu càng khiến Đóa Lệ ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt.
Triệu Lương Đống nói: “Gia San đích thân đến tận văn phòng của phó Chủ tịch hội đồng quản trị để nhận lỗi về sự bồng bột, tùy tiện của mình. Mọi việc đều nhờ vào cô đã dạy dỗ nhắc nhở, khiến em nó bằng lòng suy nghĩ lại về sự lệch lạc trong giá trị quan, và hy vọng vẫn có thể tiếp tục đi theo cô học hỏi.”
“Mình không nghe nhầm đấy chứ? Người nói những lời này là Gia San, cô gái có miệng lưỡi sắc lẻm, luôn đáp trả bằng được mà mình đã quen biết hay sao? Mình từng dạy dỗ cô ta điều gì nhỉ? Đến mình còn đang đi trong mơ, thì sao có thể thức tỉnh cô ta được cơ chứ?” Đóa Lệ nghĩ thầm trong bụng, miệng lại càng ngậm chặt hơn.
“Giám đốc uống nhầm thuốc à? Cậu mạo phạm với con gái của phó tổng, mà ông ta lại cổ vũ, khen ngợi cậu? Đáng nhẽ ông ta phải nói là: ‘Cô cút ngay cho tôi!’ Còn cậu thì phải nói: ‘Xin giám đốc, đừng đuổi việc tôi’.” Tú Văn xô ghế đứng dậy, nắm lấy vai Đóa Lệ, cảm xúc trên mặt trở nên mơ hồ, giọng nói cao vút lên gấp nhiều lần, và đặt câu hỏi như thể không thể nào tin nổi.
“Cậu hỏi mình, mình biết hỏi ai? Thôi làm việc đi, trước ba giờ chiều nay phải kiểm kê và nộp bản tổng kết đơn đặt hàng của quý này đây, nếu làm không xong, bọn mình sẽ bị chặt đầu rồi tống cổ về nhà đấy.” Đưa tay phải lên ngang cổ, làm động tác như lưỡi dao lướt ngang qua, Đóa Lệ ngăn cản Tú Văn, không để cô ta tiếp tục hỏi dò.
Vượt qua được kiếp nạn này như một kỳ tích đã là điều may mắn lắm rồi, nếu còn lắm mồm sinh thêm chuyện thị phi, thì có chết cũng không hết tội, Đóa Lệ ngốc mấy cũng không đến mức tự tìm đường chết. Nhưng cô cũng không kìm được lòng mà nghĩ rằng, lẽ nào vì sự đả kích của Kỳ Tường quá lớn, khiến cho một sợi dây thần kinh vô ý thức nào đó của Gia San bị cháy, phá hỏng một bộ phận công năng nào đó nơi cuống não, khiến tư duy lô gic ngôn ngữ mới thay đổi đến vậy, bằng không chắc chắn là do uống nhầm thuốc.
Dù
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




