watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10601 Lượt

đã ra tiền thế này, không biết mai này ra sao nữa, thật là rầu rĩ u sầu mà.

Mãi cho đến sau này tôi mới hoàn toàn tin tưởng rằng lời của con Thắm nói ra là hoàn toàn vô nghĩa. Nhìn đi, tiền tuy không phải của tôi, nhưng chẳng phải nó vẫn từ túi Que kem bay vèo vào túi tôi hay sao?

(Thắm: “Ôi Que kem ơi, ông nỡ để Thảo nó trấn lột ông thế sao?”)

Tết đến, tôi có thể được yên thân vài ngày, không còn đi học nữa, lại có thể thoát được mấy lời đồn đại trong lớp, khỏi phải vô lớp mỗi ngày, khỏi gặp cái Que củi đáng ghét kia. Ôi thật là sung sướng!

Chưa được sung sướng vài ngày thì tôi phải xách xe đạp ra để mà đi du hí cùng tụi bạn, khi thì con Loan với con Thắm rủ đi mướn truyện, uống nước mía, khi thì con Thu rủ đi chợ bông, khi thì cả ba đứa rủ tôi đi chúc Tết thầy cô. Tụi nó tối ngày gọi điện thoại bàn tới nhà tôi, rủ tôi hết vụ này tới vụ nọ, khiến tôi bất đắc dĩ phải lê lết ra khỏi nhà.

“Mấy bà làm gì vậy, tui đang nằm ở trên giường đọc Đô Rê Mon thì Thu nó gọi, mấy bà đi chợ bông thì đi đi, rủ tui làm cái gì?” Tôi mặt nhăn mày nhó oán trách tụi nó.

“Chợ bông mỗi năm mới có một lần mà bà cũng không chịu đi. Bà trốn ở nhà riết làm gì vậy hả? Sao bà không chung vô chuồng heo ở chung với tụi nó luôn đi.” Thu nó độc miệng mắng tôi.

“Bà không biết gì hết đó Thu. Nó sao dám vô chuồng heo. Mẹ nó mà vô chuồng heo không biết đâu là heo đâu là nó, mangnó đi cân ký rồi bán luôn thì nguy.” Loan hùa theo phụ họa. Hai cái đứa này, liếc tụi nó bao nhiêu cũng không đủ mà. Thật là tức chết đi được, hết vô lớp bị ăn hiếp mà giờ còn bị ba cái đứa này xỏ xiên, tôi muốn bỏ chợ về luôn cho rồi.

Không khí chợ bông thật là náo nhiệt! Chợ bông ở quê tôi thực ra là công viên mé sông của thị xã, được người ta ngăn thành từng ô để cho mọi người buôn bán, nhằm tiện cho việc xách nước từ dưới sông hoặc là bơm lên tưới mấy cây bông. Để đi tới đây, tôi với ba nhỏ bạn này phải đạp xe từ nhà ở bên huyện qua đây mất khoảng bốn mươi lăm phút, tại quê tôi là thuộc một huyện nằm giáp ranh thị xã mà. Bởi vậy tôi mới nhăn nhó chẳng muốn đi chút nào. Cũng tại tụi nó lôi kéo, bằng không còn lâu tôi mới đi. Chợ bông này thỉnh thoảng còn bắt gặp người quen bên xã tôi qua đây bán nữa. Mà tôi thật không hiểu sao lại đi chơi ban đêm. Sáu giờ ba mươi, trời thì tối hù, coi được gì mà coi, có thấy gì đâu mà thấy, dù có đèn thì cũng làm sao nhìn rõ như ban ngày cho được.

Vừa đạp xe dạo vòng chợ bông vừa ngắm, tôi vừa nhớ tới cái thành ngữ “Cưỡi ngựa xem hoa”. Nhưng được cái là ngựa này chậm như rùa, tại cái chợ nằm ven đường, mà đường thì nhỏ, người thì đông, kẻ mua thì tấp lại ven lề, thành ra lòng đường thu hẹp còn có chút xíu. Đi xe đạp chậm còn mệt hơn đạp nhanh, phải căng thần kinh ra mà chú ý không đụng vô người ta, bực bội vô cùng, đúng là đi xe vô chợ mà.Tôi càng bực bội, ba đứa kia càng hí hửng. Tụi nó vừa đi vừa ngắm, vừa phân loại bông mới ghê. Tụi nó biết đủ thứ dạng bông, biết phân biệt cúc vạn thọ với vạn thọ. Nhiều lúc hứng lên, tụi nó quay sang bảo tôi: “Chỗ đó bán mấy cây bông hồng kìa”. Rồi tụi nó hí hửng chạy tới coi, trong khi tôi thì chẳng thích thú gì.

“Bà sao mà kỳ vậy? Đi chơi với bạn mà mặt bí xị là sao?”

“Vậy tui hỏi mấy bà nè, có gì vui không? Bông cắm trong bình rồi cũng héo, mua mấy cây bông về rồi tụi nó cũng chết. Không hiểu sao tui thì thấy không có gì đẹp mà mấy bà lại mê bông như vậy”

“Thôi bỏ nó qua một bên đi, dẫn nó đi thiệt là mất hứng. Lần sau tụi tui không rủ bà nữa đâu”

Nhìn ngắm bông, tôi thà ngắm người sướng hơn. Ái chà, bên kia một cặp anh chị đang đi kề sát bên nhau, ra vẻ e thẹn nữa, đúng là đang yêu sướng thật. Còn bên kia nữa, chỗ cái băng đá, cũng có hai người ngồi sát, dựa vai vào nhau.

Nhìn mấy cặp đôi dạo chợ bông, tôi vừa tưởng tượng ra hình ảnh của Duy. Ước gì hai người đó là tôi và Duy thì tốt biết mấy. Chúng tôi đi bên cạnh nhau, Duy choàng khăn lên cổ tôi, tôi ra vẻ e lệ, chạy đến nâng niu mấy cánh hoa. Từ nhỏ tôi đã mơ một ngày mùa đông mình được người yêu choàng khăn như vậy, dù trời có nóng như lửa cũng không cần quan tâm, lãng mạn biết mấy, ấm áp biết bao.

Nghĩ tới đây, đột nhiên tôi rùng mình, ớn lạnh. Chắc tại mấy ngày này Tết mà, trời có vẻ se se.

Sau khi kết thúc tưởng tượng, tôi bỗng phát hiện có cái gì đó quen quen đang xuất hiện ngay trước mắt mình. Tôi dụi dụi mắt… Gầy gầy, cao cao… Que củi chứ ai! Không sai vào đâu được. Trừ phi tôi bị cận, hoặc bị hoang tưởng quá độ. Tuy là bây giờ trời đang tối, nhưng làm sao tôi nhìn lầm cái thằng này được chứ.

Tiến tới gần chỗ Que củi đang bán, tôi dựng xe, thấy Que củi đang bán vạn thọ cho một chị khách.

Tôi chờ, chờ mãi, rốt cục cũng chờ được Que củi cất tiếng: “Dạ chị ơi chị mua bông gì. Em có vạn thọ, cúc vạn thọ, cúc trắng …” Nói chưa hết câu, Que củi đã nhìn qua, thấy tôi. Thế là Que củi đớ người, câm như hến.

“Chà, đủ thứ hết ta” Tôi lên tiếng, vẻ mặt đắc ý cười cười nhìn Que củi.

Que củi không nói gì, cứ đứng đó, quay mặt đi chỗ khác, lo dọn dẹp mấy cây bông, không thèm nhìn tôi.

“Ê ê, không phải bạn bán bông sao? Sao bạn không hỏi khách mua gì hết vậy?”

Thấy Thành vẫn không thèm quan tâm tới tôi, tôi tức lắm.

Đột nhiên, có một người khách chạy lại chuẩn bị hỏi Thành: “Bông này bao nhiêu…”

Ông khách chưa nói hết, tôi lập tức nhảy vô: “Chú ơi chú không thấy bông này tệ lắm sao chú. Chú nhìn đi, vạn thọ này bông to như vậy, nhất định là sắp héo rồi. Con mới hỏi giá từ miệng cái thằng Que củi này, mắc lắm. Chú qua bên kia mua đi, rẻ hơn ở đây nhiều.”

Ông khách nhìn tôi huyên thuyên, thấy kỳ lạ sao đó. Rồi ông ta lắc lắc đầu, bỏ đi chỗ khác, trước khi đi nói vọng lại một câu: “Năm mới Tết đến lại gặp phải đứa không bình thường!”

Thành nhìn tôi chuyển sắc mặt từ vui thành đơ bèn vui vẻ mà cười mỉm. Sau đó nó loay hoay, lấy cái giấy gì đó từ trong đống đồ của mình, rồi cầm bật lửa đốt lên, huơ huơ trước mặt tôi. Tôi thấy lửa thì phải né chứ sao. Bị cách đốt lửa của nó làm cho bực mình, tôi tức tối: “Bạn làm cái gì vậy?”

Nó nhìn tôi cười lạnh: “Đốt phong long!”

Tôi tức sôi máu, giận vô cùng. Đốt xong, Que củi quay người, bỏ mặc tôi đứng đó, lấy thùng nước, đi xách nước tưới cây. Hừ, tôi phải trút giận nó mới được. Nghĩ vậy, tôi bèn lẽo đẽo đi theo nó, chớp lấy cơ hội, ngay khi nó đang xách nước…

Đùng một cái, tôi xô nó xuống sông. Sau đó, ngay lập tức, tôi lấy xe đạp, đạp như điên, bỏ trốn khỏi hiện trường…

Mùng ba Tết, tôi phải đi chúc Tết thầy cô. Ngày hôm đó, căn nhà nhỏ của cô chủ nhiệm lớp tôi chật

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT