watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11800 Lượt

hỏi:
-Tỷ tỷ, giữa ban ngày tỷ ngủ cái gì?
Đất trời đảo điên thế nào giờ đến lượt nàng phải trốn Hòn đá kia?
Sai một bước, tất cả tính toán đều thất bại.
Mắt thấy Phượng Dật đã vào tới nội điện, Xuân Yên đành trừng mắt nhìn Hoa Hoa phá đám, ngượng ngùng để Lục Ngọc đỡ ngồi xuống ghế.
Phượng Dật hành lễ, sau đó ngồi xuống, nói với Xuân Yến:
-Mẫu hậu, nhi thần có một việc quan tọng muốn bàn với người.
Khi nói chuyện, ngữ khí vững vàng, vẻ mặt bình tĩnh, hắn nhìn Xuân Yến rất ôn hòa, thản nhiên, như một đứa con ngoan biết nghe lời, không có một tia khác thường.
So với hắn, có vẻ Xuân Yến chịu ảnh hưởng của cự kiện kia sâu sắc hơn.
Xuân Yến phẫn nộ, khinh bỉ mình một trăm lần.
Nhấp một ngụm trà bình tĩnh tinh thần, nàng trầm giọng hỏi:
-Có chuyện gì mà khẩn cấp như thế?
Hoàng thượng cứ nói đừng ngại.
-Nhi thần quyết định ngự giá thân chinh (oạch! anh muốn cải tạo lại hình ảnh theo hướng mãnh nam???)
Đánh chết cũng không nghĩ được hắn sẽ nói cái câu này. Xuân Yến hoảng sợ, đứng phắt dậy đẩy cái ghế sau lựng lùi lại rột rột.
-Ngự giá thân chinh? Nàng có nghe nhầm không?
-Vâng. – Phượng Dật bình tĩnh gật đầu – Nhi thần nghĩ lại, cảm thấy sĩ khí biên quân thấp mê, hơn phân nửa là do bên ngoài tung tin đồn nhảm rằng nhi thần yếu đuối bệnh tật, không thể chăm lo quốc sự, mà bọn họ lại xem nhẹ năng lực của mẫu hậu, nghĩ đến nữ tử càm quyền, người ngoài nghĩ rằng trong loạn tất không thể chiến, muốn nhân cơ hội này công thành đoạt đất. Nhi thần lần này ngự giá không chỉ khiến cho tướng sĩ quân ta hiểu được, mà còn để cho địch quốc hiển được, Đế vương Phượng tường vương triều vẫn sống khỏe mạnh, Phượng tườn ta chắc chắn thiên thu muôn đời, vạn cổ trường tồn. Thủ chiến đại thắng, quân tâm phấn chấn, nhi thần lại tự lên tiền tuyến ủng hộ sĩ khí quân ta, cũng là đập tan các lời đồn khác, gia tăng thêm áp lực cho quân địch buộc chúng phải mau chóng chấm dứt chiến tranh.
Nói có lý.
Xuân yến gật đầu cảm thán:
-Đúng vậy, trận này đánh đã ba năm, bao nhiêu tướng sĩ có nhà không thể về , lại khiến cho biết bao gia đình tan vỡ. Cũng nên dừng lại đi thôi.
-Nhưng. Ánh mắt lo lắng nhìn Phượng Dật – Biện pháp này của Hoàng thượng cố nhiên là nên.Nhưng người đi rồi, triều chính….
-Mẫu hậu người buông rèm chấp chính ba năm, việc trong triều xử lý thế nào còn rõ hơn nhi thần. – Hắn thản nhiên lật bài – Giao cho người, nhi thần yên tâm.
Hắn tin tưởng nàng vô điều kiện khiến cho Xuân Yến giật mình sửng sốt,mà không biết tại sao, lại có một tia lo lắng.
-Như vậy, … có được không? Nàng kinh ngạc hỏi. Chính mình cũng cảm thấy có vài phần không ổn.
-Việc này nhi thần đã thương lượng qua với Tả hữu tể tướng, bọn họ cũng đã đồng ý.
Xuân Yến chấn động trog lòng.
-Như thế xem ra, Hoàng thượng người đã hạ quyết tâm. Nàng cười nhạt – Vậy được rồi, nếu Tả hữu tướng đều đồng ý, ai gia cũng không thể nói gì hơn. Đây là ngự giá thân chinh, chuyện rất trọng đại, mọi chuyện Hoàng Thượng phải thật cẩn thận. Biên quan không giống như Hoàng cung, thủ vệ có nhiều cũng không thể đảm bảo vạn vô thất nhất (một vạn không mất một phần – đảm bảo 1vạn phần vạn đó hihi) , trong chiến loạn, người trăm ngàn phải nhớ rõ cẩn bảo vệ chính mình.
-Nhi thần biết, tạ ơn mẫu hậu quan tâm. Phượng dật đứng lên thi lễ – Nếu mẫu hậu đồng ý, cho phép nhi thần quay lại thu xếp mọi việc. Nhi thần cho rằng, lúc này vẫn càng sớm thực hiện càng tốt.
-Hoàng thượng xin trăm ngàn cẩn thận.
Nhìn bóng dáng hắn bỏ đi rất nhanh, không

hiểu sao trong lòng nàng cảm thấy một sự mất mát mơ hồ.
Vậy là, hắn đã đi rồi.
Vẫn nhàn nhạt thản nhiên, Hoa Hoa đi tới, nhìn Xuân yên vẫn đang ngơ ngác nhìn theo hướng Phượng Dật vừa rời đi, hỏi khẽ:
-Sao thế? Luyến tiếc?
Xuân yến quay đầu, cười một cái thản nhiên trả lời:
-Làm gì có chuyện đó. Chỉ là không nghĩ tói, hắn đã nghĩ được như vậy. Xem ra, hắn đã thành thục lắm rồi. Như thế, triều chính ta cũng có thể yên tâm giao cho hắn.
-Ừ. – Hoa Hoa đồng ý gật đầu – Hòn đá nhỏ nhà tỷ, dù là khí phách hay suy nghĩ, xem chừng cũng đã ra dáng đế vương. Xem ra tiên hoàng lựa chọn rất chính xác.
Xuân yến gật đầu không nói.
Nhất thời im lặng
-Hoa hoa!
Đột nhiên Xuân Yến lại nhảy dựng lên, hai tay hung hăng chụp mạnh vào bả vai Hoa Hoa.
-A! hoa hoa biến sắc , rất bất ngờ.
-Dường như Xuân Yến không nhận ra, chỉ nói với vẻ mặt hưng phấn:
-Ta quyết định! Chờ tiểu tử kia từ biên quan trở bề, ta sẽ lấy cớ hắn đã đủ thành thục nắm quyền, sau đó xin đi Thái Miếu. Sau đó…
-Hắc hắc, y kế hoạch mà làm! – Hoa hoa tiếp lời.
Hai tỷ muội nhìn nhau, cười như hai kẻ gian.
Một tiểu cung nữ bưng trà vào, nhìn nụ cười gian quỷ của hai người, lập tức khựng lại, không tự chủ được run lên. Chậm chậm dò từng bước từng bước lên, lặng lẽ đặt ấm trà, xoay người, co chân chạy!
-Cuối cùng, cuối cùng, ta cũng đã chờ được đến ngày này!
Ngay khi nàng vừa bước một bước ra cửa, đã nghe thấy tiếng Xuân Yến ở sau lưng đắc ý hô tô, tiếng cười như yêu nữ dọa lũ chim nhỏ giương cánh bay vội không dám ngoái lại!
Đêm điên cuồng.
Giữa đêm mùa hạ, cái nóng thấm cả vào không khí.
Xuân Yến tắm rửa xong, chỉ mặc một cái yếm, bên ngoài khoác một cái áo sơ mi mỏng màu trắng lười biếng trễ trễ nải nải bên thắt lưng, ôm giấc mộng đêm hè.
Giờ hợi (tầm 9h tối tới 11h đêm), Lục Ngọc trực đêm cũng gà gật ở đầu giường.
Đột nhiên, có tiếng bước chân nhẹ nhẹ.
Lục Ngọc bừng tỉnh, vừa ngẩng đầu đã thấy một bóng thân cao to trước mắt.
-Hoàng thượng! – Nàng hết hồn kêu lên, định quỳ xuống.
Phượng Dật làm một cử chỉ không miễn lễ đừng lên tiếng.
Nàng hiểu ý, che miệng lại, nhẹ giọng nói:
-Thưa Hoàng thượng, Thái hậu vừa uống hơi nhiều rượu, đang nghỉ ngơi.
-Uống nhiều? Phượng Dật nhíu mày.
-Vâng. Ngày mai tam tiểu thư ra cung, đêm nay Thái hậu mở tiệc tiễn nàng. Tỷ muội hai người cao hứng uống mười mấy chén.
-thì ra là thế. – Phượng Dật vuốt cằm.
Quay đầu lại nhìn người đang ngủ say trong sa trướng,hai mắt hắn bỗng nhiên sáng lên nhàn nhạt một ý cười.
-Ngươi ra ngoài trước đi. – hắn khẽ ra lệnh cho Lục Ngọc
-Hoàng thượng…
-Đi ra ngoài!
-Vâng…
Có tiếng rèm châu rung lên, người đã đi xa. Lúc này trong tẩm điện rộng lớn chỉ còn hai người bọn họ.
Nhẹ nhàng bước tới, di dự một lát, hắn đưa tay khẽ chạm lên màn lụa, nhẹ nhàng vén sang một bên.
Đập vào mắt hắn là khuôn mặt nhỏ xinh đang ôm chăn ngủ ngon.
Khuôn mặt trong sáng thuần khiết không phấn son, ngũ quan xinh đẹp phối vừa tuyệt. hai hàng mi dài khẽ rung rung, đôi môi hồng căng mọng còn nhẹ mỉm cười, có lẽ nàng đang mơ một giấc mơ đẹp.
Hắn vươn tay, âu yếm quyến luyến vuốt ve khuôn mặt nàng.
-Hm…..
Có vẻ hắn chạm làm nàng buồn, xuân yến mơ mơ màng màng vươn tay gạt bàn tay to kia ra, xoay người lại, chân đạp tung chăn bông trong lòng, quay nghiêng ra ngoài.
Theo động tác của nàng, vạt áo khoác mỏng rơi xuống, cảnh xuân mê người bên trong đã bày ra hết.
Làn da mềm mại mịn màng được chăm sóc cẩn thận sáng lên nhè nhẹ trong đêm như ngọc sữa, khiến cho người ta không kìm được ham muốn muốn cắn một cái. Mái tóc đen dài hơi rối xõa tung trên giường, tấm áo khoác trắng như tuyết ôm

Trang: [<] 1, 87, 88, [89] ,90,91 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT