|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hờ hững lây thân thể mềm mại, vừa che giấu vừa ẩn hiện cái yếm hồng. Lúc này đây nàng kiều mị như một tiểu hồ ly đoạt hồn câu phách.
Sắc mặt Phượng Dật đen lại, yết hầu giật giật, đôi con mắt nóng rực chậm rãi lướt khắp tấm thân nõn nà trên giường.
Sau đó, gian nan nhắm mắt lại, kéo lại tấm áo ngủ bằng gấm cho nàng.
Nhưng khi với lấy góc chăn muốn đắp lại, hạ thân vô tình sượt qua làn da mềm mại như ngọc đó, lòng hắn nhảy thót lên, bất giác lưu luyến không nỡ.
-Không cần. Nóng…
Xuân yến xị xị môi làm nũng đẩy chăn ra nỉ non kêu.
Nhìn phản ứng đáng yêu của nàng, hắn bất giác mỉm cười, trong ánh mắt đen láy tràn đầy sủng nịnh yêu chiều.
Đắp lại chăn cho nàng, đang muốn bỏ đi không ngờ bị nàng bắt lấy tay, hét lớn:
-Đừng đi. Đừng đi!
Nhìn nàng vội vàng cuống quít như sắp mất thứ gì quý giá lắm.
-được, vậy ta không đi. – phượng dật ngồi ở mép giường, xoa xoa bàn tay mềm của nàng rất đỗi dịu dàng.
Hai bàn tay nhỏ bé giữ chặt tay hắn, cọ cọ bên cạnh, bất giác xuân yến cười ngây ngô.
Nhìn nàng cười, phượng dật không tự chủ được cũng nhếch khóe miệng.
Tựa hồ cảm thấy được có người bên cạnh, xuân yến bất ngờ mở mắt ra.
Phượng dật giật mình, giật tay lại muốn đứng lên, nhưng bàn tay xuân yến vẫn giữ chặt tay hắn không buông.
Ngả đầu bên gối, xuân yến he hé nheo nheo đôi mắt đẹp, nhìn trái nhìn phải, lai khẽ mở miệng hỏi ngớ ngẩn:
-Ngươi là ai? Hình như ta đã gặp ngươi ở đâu đó?
Mùi rượu nồng đậm pha trong tiếng nói của nàng đưa tới, Phượng Dật nhăn mặt:
-Người uống say?
Ngay cả hắn cũng không nhận ra được. Chuyện tốt lúc nãy là giả hả?
-Ai nói? Ta không có say! – nàng cao giọng phản bác – Ta chỉ uống có mấy chén thôi! Chỉ có mấy chén thôi…
-Được rồi được rồi, không có say không có say.
Phượng dật lập tức thỏa hiệp, hắn biết cãi nhau với một con ma men là một việc ngớ ngẩn và vô nghĩa nhất.
-Đúng rồi!
Xuân yến cười hài lòng, lại mở to mắt nhìn chăm chằm vào mặt Phượng Dật.
-Nghe giọng nói của ngươi… ngươi là nam nhân? Nàng khẽ nghiêng đầu, nghi hoạc hỏi.
Phượng Dật không trả lời, nhìn nàng chăm chú.
Xuân yến lại gục đầu xuống, vẫn đang tự hỏi tự trả lời, lẩm bẩm :
-Nhưng, nghe giọng nói, không giống Tiểu Hỉ a!
Lại ngẩng đầu tròn xoe đôi mắt nhìn hắn:
-Vậy ngươi là ai?
Ngữ khí vô tội như một tiểu cô nương chưa lớn nhưng cũng khiêu khích động lòng người.
Mắt Phượng Dật tối lại, ánh mắt nóng rực lại ve vuốt khắp thân thể mềm mại nửa che đậy nửa khiêu khích kia, yết hầu giật giật đầy khao khát.
Xuân Yến lại nhìn hắn, bất thình lình đứng thẳng lên giường, bàn tay nhỏ bé vươn tới, nhằm trúng khố hắn mà sờ sờ soạng soạng, chạm tới cái thứ dài dài đang cứng dần lên kia, lại còn cố ý nhéo nhéo nghịch nghịch, xác nhận xem nó là thật hay giả!
Bất ngờ bị tập kích không kịp đề phòng, Phượng Dật kinh ngạc trừng mắt:
-Ngươi…
Vừa định đẩy nàng ra, Xuân Yến đã tự rút tay lại, cười hì hì:
-Có thứ đó, là nam nhân thật, không phải thái giám.
Ánh mắt mờ đục đã sáng rực lên dọa cho Phượng Dật sợ suýt lui lại mấy bước.
Những ý tưởng xấu xa trong cái đầu nhỏ nhắn của Xuân Yến tất nhiên đã được lĩnh giáo qua, không biết lần này nàng muốn làm gì. Lúc này chạy trốn có kịp nữa không?
Còn đang lăn tăn , thấy nàng nghiêng đầu hỏi:
-Ta đang nằm mơ đúng không? Ngươi là lễ vật Chu công gửi đến ăn mừng ta thoát khỏi bể khổ đúng không?-Đây là thân phận duy nhất nàng có thể nghĩ cho hắn.
-Ta… Phượng Dật chần chờ, đang lo lắng không biết có nên đâm lao theo lao hay không…
Còn Xuân Yến thì coi như đã xác định xong, lập tức bàn tay mềm mại không xương đưa lên xoa xoa vuốt ve khuôn mặt hắn, sờ từ cằm đến trán, sờ từ tai trái sang tai phải.
Phượng dật ngồi yên một chỗ, không biết tiếp sau nàng còn muốn làm gì.
Sờ chán rồi, nàng rút tay lại, vừa lòng gật đầu:
-Không tồi, xem ra có vẻ dễ nhìn.
Sau đó , hai bàn tay nhỏ nhanh như sóc thò vào trong áo hắn, lần mò cởi ra.
Phượng Dật sửng sốt, vội vàng đưa tay giữ chặt áo, đầy kinh ngạc:
-mẫu hậu… người…
-Giữ cái gì mà giữ! Hắn phản kháng khiến cho nàng bực mình, đưa tay lên xoa xoa đầu hắn, rất dịu dàng dỗ trẻ con:
-Nghe lời tỷ tỷ nha, ngoan, đừng lộn xộn. Trẻ con biết nghe lời sẽ có kẹo.
Có…. Có kẹo???? Cái gì ???
Trái tim phượng Dật muốn chết đứng ngay tại chỗ.
Nữ nhân này thực ra muốn mượn rượu giả điên sao? Vì sao vẫn không sửa được thói quen xoa đầu hắn?
Chỉ trong mấy giây chết đứng đó, nút áo đã bị cởi sạch, lan gió mát ban đêm lướt qua bộ ngực trần.
Phượng Dật bừng tỉnh.
-mẫu hậu, không thể! – Hắn bắt lấy tay nàng, không cho nàng tiếp tục nữa.
Hành động vị ngăn lại, xuân yến mất hứng nhíu mày, lầm bẩm:
-Ngươi là lễ vật, sao không chịu nghe lời?
Dứt lời tay dồn lực giật áo hắn ra, Phượng Dật không kịp đề phòng bị ngã nằm đè lên người nàng.
Không cho hắn kịp phản ứng, xuân yến quắp chân qua eo hắn, bàn tay nhỏ bé nâng cằm, khanh khách khẽ cười:
-Nào, cười một cái xem nào.
Giọng nói nũng nịu, ánh mắt tràn ngập tình ý, hai gò máửng hồng như hoa đào tháng ba. Người nào định lực không tốt không thể nào ngăn lại được.
Hai mắt Phượng Dật tối sầm xuống, tâm cũng động, xem chừng không thể tự kiềm chế được nữa.
Chờ một lúc không nghe thấy tiếng cười nào, hai tay xuân yến lại xoa xoa sờ sờ, kéo khóe miệng hắn lên, bực mình nói:
-Bộ dáng tốt như thế sao không chịu cười?
Nghiêng đầu, đột nhiên hai mắt sáng lên:
-ngươi không cười, để ta cười cho ngươi xem.
Dứt lời hé môi khoe ra hàm răng trắng bóc, ngây ngô cười ha ha hai tiếng.
Ba chục cân chỉ đen rơi xuống thẳng đầu Phượng Dật.
Nụ cười này… Nói thế nào nhỉ? Hắn tình nguyện thà nàng không cười.
-ZĐược rồi, cười xong, chúng ta tiến hành bước tiếp theo. Xuân Yến mìm chặt môi, bàn tay nhỏ lại chạy loạn xạ cởi nốt áo trên người hắn xuống.
Trước ngực chợt lạnh, Phượng Dật há hốc mồm.
Hắn… hắn bị khinh bạc sao? Một nam nhân, bị một nữ nhân khinh bạc?
Xuân Yến đâu có quan tâm nhiều như thế, bàn tay nhỏ bé dùng sức xé một cái, xoát một tiếng, tấm áo mỏng manh trên người nàng đã bị xé rách, bộ ngực trắng nõn sáng lấp lánh dưới ngọn đèn.
-mẫu hậu, người…. Đại lực sĩ biến thân? Cảm xúc duy nhất của hắn lúc này là kinh ngạc, Phượng Dật cũng sắp nhận định mình đang nằm mơ.
Tất cả… tất cả đều không phải là thực!
Nàng không nghe được! Nàng không nghe được gì hết!
Lần mò một lúc cởi hết quần áo vướng víu, hai tay xuân yên như ngựa bất kham sờ loạn khắp người Phượng Dật.
Bàn tay mềm nõn chậm rãi đưa xuống dưới, một tấc da thịt cũng không chừa.
Sự xoa nắn mềm mại làm tan chảy hết tâm Phượng Dật, hơi thở dần dồn dập hơn, cả người cứng đơ như một tảng đá. Bất giác hắn run lên.
-a? mẫn cảm cảm nhận được biến hóa của cơ thể hắn, xuân yến tròn mắt.
Phượng Dật lại hít thật sâu, lại run run.
Xuân yến nháy mắt, cười ha ha:
-ha ha, chơi thật hay a.thật hay.
Bộ dáng ngây thơ vô tội như thỏ trắng thuần khiết, thạt câu dẫn người ta muốn phạm tội quá.
Như tìm được đồ chơi mới, nàng nghịch loạn khắp người hắn, sau đó rụt hai tay lại, Phượng Dật vừa thở ra một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




