watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9051 Lượt

áo khoác ra ngoài rồi ngồi xuống ghế.

Bánh không to, nhưng Tần Hoan phải mất cả buổi chiều mới làm xong. Cô cắt cho Cố Phi Trần một miếng bánh nhỏ, còn mình nửa đứng nửa ngồi bên trà kỷ nhìn anh.

“Em không ăn à?” Cố Phi Trần hỏi.

Cô lắc đầu, cười vui bảo: “Em không đói.” Tư thế vẫn không hề thay đổi, khẽ ngẩng đầu nhìn anh, đợi anh ăn miếng đầu tiên.

Anh lại hỏi: “Đây là em tự làm?”

“Ừm, anh ăn thử xem.”

Anh lại nhìn cô lần nữa, lúc này mới cầm dĩa. Cô vẫn khẽ quỳ ở đó, ánh mắt có chút chờ đợi.

Anh ăn hai miếng với thái độ bình thản, cô sốt ruột hỏi: “Thế nào?”

Hình như hơi do dự đôi chút, rồi anh bảo: “Hơi ngọt.”

“Làm sao có chuyện đó!”

Cô nhớ cô Triệu nói, Cố Phi Trần không thích đồ ngọt, còn cô hoặc bao lâu cũng chỉ mới làm được bánh ga-tô, nên trong quá trình làm đã đặc biệt chú ý hạn chế độ ngọt.

Không ngờ vẫn bị anh chê.

Cô khẽ chau mày, vẻ phấn chấn ban đầu bay biến trong chốc lát, chỉ nghe anh lại nỏi: “Không tin em thử xem.”

Cô liền sang nhà bếp lấy một chiếc dĩa ăn ánh, cúi xuống cắt một miếng đút vào miệng.

Cố Phi Trần bảo: “Ăn thâm vài miếng nữa.”

Cô làm theo lời anh một cách ngoan ngoãn, rồi mới đứng thẳng dậy, hồn nhiên chớp cặp mắt đen long lanh hỏi: “Có thật quá ngọt không? Sao em không thấy vậy.”

Có lẽ bởi vừa tắm xong, tóc cô còn hơi ướt, rủ cuống hai bên má, khi cô cúi xuống rồi đứng lên đều rất gần anh, dường như khé lướt qua khuỷu tay anh, anh như ngửi thấy mùi thơi dìu dịu của nước dầu gội đầu, mang theo cảm giác ngọt ngào thanh mát từ đâu thoảng tới.

Anh hơi mất tập trung, không nhớ đây là lần thứ mấy anh có cảm giác này với cô trong mấy ngày gần đây, cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở bờ môi cô, bởi ăn không cẩn thận, nên dính một chút bơ.

Có lẽ cũng chẳng nghĩ quá nhiều, anh liền giơ tay tỏ ý bảo cô cúi xuống.

“Sao?” Cô ngây ra, trong tay vẫn cầm chiếc dĩa nhỏ dính đầy bơ, ngoan ngoãn gập người xuống.

Đứng gần như vậy, tóc cô cũng rủ xuống theo, lướt qua mu bàn tay anh, hơi ngưa ngứa, như thể một cơn gió nhẹ thoảng tới mang theo hương thơm ngọt ngào lướt qua suy nghĩ của anh. Khuôn mặt cô đẹp như ngọc, đôi mắt đen long lanh, giống viên huyền ngọc đẹp nhất, kề gần bên anh, bắt ra tia sáng long lanh khiến người khác mê hồn.

Anh khẽ động ngón tay, chạm vào môi cô

Tim Tần Hoan đập như trống trận, mãi khi trốn vào phòng ngủ vẫn không sao bình tĩnh lại.

Cô ngồi bên thanh giường, rồi nhanh chóng chui vào phòng tắm. Tấm gương ở đó được người giúp việc lau sáng choang, cô nhìn thấy một khuôn mặt vừa ngạc nhiên vừa vui sướng hiện rõ trong đó.

Là khuôn mặt của cô, vẫn còn ánh lên sắc hồng say sưa hưng phấn.

Cô ôm ngực tự nói với mình trong gương: “Tần Hoan ơi, Tần Hoan, người ta chỉ lau hộ người chút bơ dính ở miệng thôi, đừng có mà tưởng bở.”

Nhưng chẳng có cách nào khác.

Cô vẫn không sao kiềm chế được, nụ cười trên khuôn mặt như nước dâng tràn ly, đầy ăm ắp, không sau che giấu nổi.

Bởi cô nhới tới cuộc đối thoại vừa diễn ra.

Cô ngây ra mất vài giây, mới hỏi anh: “Anh làm gì vậy?”

Cố Phi Trần vẫn với giọng điệu bình thản tới mức không thể bình thản hơn: “Theo em thì sao?”

Cô khẽ nuốt nước bọt, cố nhìn ra một chút khác thường trên khuôn mặt anh, nhưng rất tiếc là không thể. Bộ dạng của anh, cố hết sức cũng chỉ có thể đoán là không có tâm sự gì xấu. Nhưng ngón tay anh vẫn dừng lại trên môi cô, cô bỗng thấy cổ họng khô ran, lại không dám manh động, cuối cùng mới buột ra một câu cứng nhắc: “Em nghĩ anh phải chịu trách nhiệm.”

Cuối cùng lại bị anh trêu đùa, khóe miệng nhếch lên, hỏi lại: “Chịu trách nhiệm như thế nào?”

Mắt cô rung rung đảo môt vòng, nhưng không thốt nên lời. Anh chạm vào môi cô, anh khiến tim cô đập liên hồi, mặt mũi đỏ bừng, nhưng anh lại chẳng làm gì quá đà thì chịu trách nhiệm nỗi gì?

Nhưng hành động trẻ con của cô làm anh bật cười thành tiếng, cặp mắt sâu hun hút dừng lại trên khuôn mặt cô, rồi cuối cùng rút tay lại.

Cơ thể cao lớn của anh dựa vào phía sau, anh tạo một chút khoảng cách với cô, với ra tay rút vài tờ giấy ăn, cười nói: “Anh chưa bao giờ giúp ai làm việc này, lý ra em phải cảm ơn anh mới đúng.”

Anh vừa nói vừa lấy giấy ăn lau sạch bơ dính trên ngón tay cái vẻ thoải mái đó, tạo hình ảnh trái ngược rõ nét với sự căng thẳng của cô.

Tần Hoan ngây ra rồi mới liếm liếm môi, giọng nói có phần mềm lại, dường như vẫn chưa định thần, lại như thể không còn hơi sức: “Em lại cần phải cảm ơn anh?” Rõ là môi cô cũng là lần đầu tiên bị một người đàn ông trẻ tuổi chạm vào, đúng là chịu thiệt thòi.

Giống như giận dỗi, lại có chút làm nũng. Thực ra không phải chưa có người con gái nào làm nũng với anh, nhưng đều không giống lần này, trong lòng anh khẽ rung động. Cố Phi Trần thuận tay vứt giấy ăn, tiếp tục giữ nụ cười trên môi: “Thật mất lịch sự.”

“Anh cũng vậy.” Cô phản ứng nhanh, lập tức chỉ vào chiếc bánh trên bàn uống nước, “Ăn đồ em tự tay làm, anh lý ra phải cảm ơn em trước mới đúng chứ.”

“Ồ, thế thì cảm ơn em.”

Anh đột nhiên trở nên thuận tòng, hoàn toàn vượt quá dự liệu của cô, hơn nữa tối nay anh cực kỳ dễ chịu, nói ra ba chữ “cảm ơn em” cũng rất chân thành.

Dường như thấy cô đang nghẹn lời, anh nói tiếp: “Chiếc bánh này mùi vị rất ngon, không biết sau này có còn cơ hội ăn nữa không.”

Cô ngạc nhiên: “Anh nghĩ là em sẽ tiếp tục làm cho anh ăn sao?”

“Nếu em đồng ý.”

Cô không gật cũng chẳng lắc, chỉ là ngây ra nhìn anh lần nữa. Thực ra là đang nghĩ, điều này nói lên cái gì? Yêu cầu như vậy, mang theo thông điệp gì?

Tiếc là Cố Phi Trần vô cùng bí ẩn, cho dù nói ra những lời đầy ẩn ý như vậy, nhưng vẻ mặt vẫn rất tự nhiên, làm cô bị rơi tuột xuống vực xoáy tò mò và thấp thỏm.

Hai ngay sau, Trần Trạch Như gọi điện thọai tới, nghe kể lại chuyện liền lẩm bẩm không ngớt: “Xong rồi, xong rồi, cậu gặp phải cao thủ rồi. Cố Phi Trần rõ ràng là cao thủ, cậu chơi không lại với anh ta đâu.”

“Ai thèm chơi.” Tần Hoan ngắt lời cô, “Là mình thực lòng”

“Vì cậu thực lòng nên mời đáng sợ.”

Hai người tán chuyện rõ lâu, cả một mùa hè không gặp mặt, có rất nhiều điều để nói, cuối cùng Trần Trạch Như bảo: “Mình gọi đến chủ yếu là chúc mừng sinh nhật cậu trước, ngày mai sinh nhật vui vẻ nhé.”

Sáng hôm sau, Cố Hoài Sơn cũng từ nước ngoài trở về, không chỉ mang quà về cho cô, còn chuyển lời chúc mừng sinh nhật và lời xin lỗi của bố mẹ Tần Hoan đối với con gái.

Cả hai đều bận công việc, không cách nào thoát ra để về nước mừng sinh nhật cô. Tần Hoan cũng không mấy thắc mắc về điều đó. Cô được nuôi dậy nghiêm khắc từ bé, rất nhiều việc muốn làm đều không được tự do, lúc trước khi còn ở Canada, sau khi tan học muốn tham dự paty tại nhà của bạn cùng lớp cũng không được bố mẹ đồng ý. Nên một hai năm nay, cô thoát khỏi sợ quản thúc của bố mẹ, cảm thấy vô cùng thoải mái. Thêm vào đó Cố Hoài Sơn lại rất yêu thương cô, trên thực tế cô nhận được sự quan tâm và tình cảm yêu thương không hề ít đi sau khi về nước một mình.

Huống hồ, giờ lại có thêm một Cố Phi Trần.

Cứ nghĩ đến anh, tâm trạng cô liền như chú chim nhỏ mải mê ca hát, vui đến mức chỉ muốn bay vút lên bất cứ lúc nào.

Buổi sáng, sau khi ăn xong món mì mừng sinh nhật của đầu bếp, Tần Hoan liền ngồi xuống mở quà.

Cố Hoài Sơn mua cho cô rất nhiều quần áo và giày dép, ngoài ra còn thêm một chiếc vòng kim cương làm quà sinh nhật.

“Cảm ơn ba.” Tần Hoan cười cui vẻ nói, “Vẫn là ba tốt với con nhất.”

Cố Hoài Sơn ôn tồn hỏi: “Thời gian vừa rồi Cố Phi Trần có bắt nạt con không?”

Mắt cô đảo khẽ, lắc đầu bảo: “Không ạ”

“Thế thì tốt.” Dường như vẫn coi cô là đứa trẻ chưa lớn, Cố Hoài Sơn lại hỏi: “Thế hôm nay nó tặng quà gì cho con?”

“Con không biết.” Cô trả lời: “Tỉnh dậy đã không thấy anh ấy, dạo này anh ấy rất bận.” Kỳ thực trong lòng cô vẫn đang đoán Cố Phi Trần rốt cuộc sẽ tặng quà gì?

Ban ngày Cố Hoài Sơn cũng đến công ty, trong nhà chỉ còn lại một mình Tần Hoan. Nhưng Cố Hoài Sơn đã cho thư ký đặt sẵn bàn, buổi tối dẫn cô đi ăn. Cố Hoài Sơn còn hỏi cô có muốn mời bạn nào đến ăn mừng sinh nhật không, nhưng vì mấy người bạn thân nhất đều không sống ở đây, nên cô nhanh chóng bỏ qua lời đề nghị đó.

Buổi tối khi ăn cơm, Cố Phi Trần cũng có mặt.

Nghĩ đến sự việc xẩy ra mấy hôm trước, trước mặt Cố Hoài Sơn, cô bỗng thấy có chút ý đồ xấu, nên cố tình hỏi người ngồi đối diện với mình: “Hôm nay anh không họp là vì sinh nhật của em sao?”

Cô hỏi hồn nhiên vô tư, kèm với vẻ mặt và ánh mắt trong sáng, Cố Phi Trần đang gắp thức ăn bỗng ngưng lại, ngẩng đầu lên nhìn, khóe miệng khẽ giần giật rất khó phát hiện. Cô rất buồn cười, vì Cố Hoài Sơn ở bên cạnh, vấn đề thẳng thắn như vậy, không biết anh sẽ trả lời sao.

Nhưng anh dừng lại một chút rồi bình thản nói: “Hôm nay không có việc gì quan trọng phải làm thêm.”

“Ồ”, đúng như suy đoán của cô, nên cũng chẳng hề thất vọng, cô chỉ chống cằm hỏi tiếp: “Thế quà sinh nhật của em đâu? Em đợi mãi rồi.”

Kể từ ngày đầu tiên dọn về đây ở, Cố Hoài Sơn đã

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT