|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
yêu cầu con trai phải xem cô như em gái. Nên trước mặt Cố Hoài Sơn, cô có thể nhân cơ hội làm nũng Cố Phi Trần, đây là việc rất đỗi bình thường, không gây cảm giác gì đặc biệt.
Chỉ là trước kia cô không dám, cứ cho rằng anh ghét cô, nên không dám làm nũng.
Nhưng hôm nay thì khác.
Cô là con gái, nên có trực giác rất mẫn cảm, buổi sáng phát hiện mối quan hệ giữa cô và Cố Phi Trần hình như có sự thay đổi, hơn thế lại có Cố Hoài Sơn ở đằng sau, cô tin anh lúc này không thể không giữ thể diện. Nên cô làm mặt dày đòi quà, trong bụng cười thầm sung sướng.
Cuối cùng chỉ nghe Cố Phi Trần nói: “Lần trước em nói định thay điện thoại, anh cho người mua cho em một chiếc loại mới nhất, ngày mai sẽ kêu người mang về nhà cho em.”
Thì ra là điện thoại….
Chẳng nói được là không hài lòng ở điểm nào, nói chung câu trả lời của anh không thể làm cô vui, cho dù cô thực sự có ý định đổi điện thoại.
Cô cảm ơn một tiếng, nhưng vẻ mặt lại hiện rõ tâm trạng, nụ cười còn vừa rạng rỡ trên mặt giờ đã giảm đi đôi phần. Dường như có chút cụt hứng, nhưng lại chẳng có lý do nào để trách móc, bởi thế cô đành cúi đầu chăm chú vào món ăn.
Hành động và sự thay đổi của cô không lọt ra khỏi ánh mắt của Cố Hoài Sơn, nghĩ là cô đang giận vì không nhận được quà ngay tại chỗ, nên có ý thay cô trách Cố Phi Trần: “Đợi ngày mai sinh nhật vui vẻ qua đi con mới mang điện thoại về, thật chẳng có chút thành ý nào.” Rồi quay đầu cười an ủi cô: “Được rồi, con cũng không cần so đo với Cố Phi Trần nữa, lần sau còn dám như vậy, sẽ phạt thêm một phần quà, được không?”
“Được ạ.” Cô cố tình không nhìn phản ứng của Cố Phi Trần, chỉ trả lời cho qua chuyện, cúi xuống thổi nhẹ muỗng canh ở trong bát.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Phần 5
Sau bữa tối, Cố Hoài Sơn gợi ý đi dạo mộtvòng ở gần đó rồi mới về nhà. Tối nay cô Triệu được nghỉ, trongnhà tối om om. Tần Hoan bước vào nhà trước, cũng không bật đèn, mượnánh sáng bên ngoài hoa viên đi thẳng lên gác.
Cố Phi Trần thong thả đi theo đằng sau, cho đếnlúc cô sắp về tới trước cửa phòng, mới nghe thấy tiếng anh gọi.
Cô quay người lại, không ngờ anh đã ở sát gầntự lúc nào, không kịp đề phòng, chóp mũi suýt nữa va phải anh.
“Ai dà”, cô kêu lên kinh ngạc, như thể bị giậtmình.
Anh đưa tay đỡ lấy lưng cô, nói khẽ: “Nhát ganthế.”
Trong bóng tối, cô không nhìn rõ khuôn mặt anh,nhưng nghe thấy trong lời nói có cả tiếng cười.
Tay anh vẫn đặt trên vai cô, áo mùa hè vốnmỏng, bờ vai cô cảm nhận rõ hơi ấm từ lòng bàn tay anh.
Đầu cô nóng bừng lên, cô nhỏ giọng dằn dỗi:“Ai mà thèm điện thoại di động, nếu thích cái mới em sẽ tự mua.”
“Thế em thích cái gì?”
“Tùy anh.” Cô bắt đầu làm mình làm mẩy. “Nóichung không phải là điện thoại, cái thứ lạnh lẽo đó chẳng có chúttình cảm gì.”
“Thế cái này thì sao?”
Anh vừa rứt lời, đèn trên đầu bật sáng, trongphút chốc, ánh sáng chói mắt, khiến Tần Hoan không mở nổi mắt.
Ngón tay rời khỏi công tắc đèn trên tường CốPhi Trần giơ ra trước mặt cô một hộp quà bọc vải nhung.
“Là gì vậy?” Mắt cô sáng lên, không giấu đượcvẻ bất ngờ, vừa hỏi vừa mở hộp quà.
Là
mặt dây chuyền có chìa khóa hình tráitim, được nạm vàng đỏ1 và kim cương, kết hợp với lớp men màu đen,trong độc đáo tinh xảo, đang nằm yên dưới đáy hộp mềm mại, kim cươngánh lên lóng lánh dưới ánh đèn.
Đằng sau chìa khóa có đánh số hiệu, là hàngsố lượng hạn chế.
Cô cực kỳ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên hỏi: “Saoanh biết được cái này? Em tìm mãi mà không thấy? Anh làm sao muađược?”
Cô thực sự vui mừng, anh chưa từng thấy cô vuinhư vậy, kim cương lấp lánh trong hộp trông cũng vô cùng diễm lệ.
Anh vốn định trêu cô vài câu, nhưng lúc nàymọi thứ đều trở nên không cần thiết. Trước hàng loạt câu hỏi đưa ra,anh chỉ cười nhẹ bảo: “Anh nhớ khi ở Tô Châu em có nhắc đến, anh khôngnhớ nhầm chứ?”
“Không nhầm.” Cô ngây ra, gật đầu lia lịa.
Ở Tô Châu, cô bỗng có cảm hứng bất ngờ khinhìn thấy mặt dây chuyền có chìa khóa hàng hiệu số lượng hạn chếtrong catalogue của cửa hàng, tiếc là cửa hàng đã hết hàng, cũngkhông chuyển được về từ nơi khác, bởi kiểu dáng này trong nước chỉsản xuất có hai chiếc.
Khi quay về khách sạn cô chỉ buột miệng nhắcđến, không ngờ anh vẫn nhớ.
1 Là hỗn hợp của vàng và đồng đỏ, tên tiếnganh và Rose gold hoặc Pink gold
Cô nói câu cảm ơn, ngừng một lát rồi lạicười hỏi tiếp: “Đây cũng là quà sinh nhật cho em chứ?”
Cô cố nhịn không hỏi sao lúc ăn cơm anh khôngđưa ra luôn, hoặc giả, điện thoại di động chỉ là cái cớ.
Nhưng cô không quan tâm nhiều đến thế, nói chungtâm tư của anh cô không tài nào đoán nổi, hà cớ gì phải tốn công tốnsức?
Nhưng Cố Phi Trần không trả lời.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, côkhông sao đọc nổi tâm trạng ẩn chứa bên trong đôi mắt ấy.
Xung quanh quá yên lặng, tới mức có cảm giácbầu không khí như cô đọng lại
Cô dường như nghe thấy cả nhịp đập của tráitim, có phần gấp gáp, cô không dám nhìn thẳng vào anh, đành vội cụpmắt xuống.
Nhưng cô vừa chuyển động, anh cũng chuyểnđộng.
Trong lúc không ai có thể ngờ trước được, anhnắm lấy bờ vai cô, cúi người hôn xuống nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
Chỉ là một nụ hôn rất nhẹ, nhưng khi môi anhchạm vào làn da cô, cô như bị điện giật, tâm trí trở nên trống rỗng,hơi nóng lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.
Cô chỉ cảm thấy hai gò má nóng bừng, như sôilên, nhưng anh đã buông cô ra, cô không dám ngẩng đầu lên, cũng không dámnhìn anh, trong đầu hồi tưởng lại từng sự việc vừa xẩy ra, ngỡ nhưmột giấc mơ, hoặc là ảo ảnh ngọt ngào.
Cuối cùng anh cũng cất tiếng: “Muộn rồi, emnghỉ sớm đi. Chúc em sinh nhật vui vẻ.” Giọng anh đều đều tự nhiên,mang theo cả tiếng cười khe khẽ.
Giấc mơ đã biến thành sự thật.
Hạnh phúc không ngờ lại đến nhanh như vậy,nhanh tới mức khiến cô trở tay không kịp. Trong buổi tối sinh nhật ấy,cô như bay lên chín tầng mây.
Cô vẫn không dám ngẩng đầu, chỉ là mím môithật chặt im lặng hồi lâu mới lấy lại tinh thần, khuôn mặt vẫn nóngbừng, chắc đã đỏ dừ, nên cứ cúi đầu không dám để anh phát hiện.
Giọng cô càng thấp, do dự hồi lâu mới mởmiệng nói: “Cảm ơn, món quà này… em rất thích.” Cũng không biết anhnghe rõ hay không, nói xong liền quay người đi, mở cửa phòng nhanhchóng trốn vào trong đó, đóng sập cửa lại trước mắt anh.
…
Ký ức dường như đến đây là khép lại.
Tần Hoan từ từ mở mắt ra, ánh sáng đèntrắng lóa lọt vào trong mắt cô.
Cô vẫn cảm thấy mơ màng, may sao đúng lúc cô ytá đẩy cửa bước vào.
“Cô tỉnh lại rồi?”Nữ y tá bước tới đầugiường, vừa cúi người kiểm tra ống nước truyền trên cánh tay, vừanói, “Bác giúp việc nhà cô vừa ra ngoài mua đồ, lát nữa mới quaylại. Cô còn đau ở đâu không? Có đau bụng không? Có khát nước không?”
Cô ngây ra một lúc, rồi mới gật đầu cứngnhắc, cánh tay để dưới chăn khẽ động đậy, rồi dừng lại ở ngang hông,không thể co duỗi tiếp được.
Nữ y tá điều chỉnh lại tốc độ truyền, nhìnthấy đôi môi khô nẻ của cô, bèn nói: “Để tôi đi rót cho cô cốc nướcấm.”
“Cảm ơn.” Lời nói thốt ra, cô mới phát hiệnra giọng mình khàn đặc, chỉ thấy rất mệt, hoặc do hôn mê quá lâu,hoặc do những ký ức lẻ tẻ khiến cô rã rời, sức lực như bị rútsạch khỏi cơ thể, đến hơi thở cũng cảm thấy nặng nề.
Cô nằm trên giường hồi lâu, đến khi cô Triệumang cả làn đồ ăn tới.
Thấy Tần Hoan đã tỉnh, cô Triệu rơm rớm nướcmắt, ngồi xuống giường giúp cô gấp lại mép chăn, mãi sau mới khẽnói: “Cháu, sao lại không cẩn thận thế…” rồi như thể sợ cô đaulòng, nên nói nửa chừng liền dừng lại.
Cô cười gượng bảo: “Cháu không sao.”
“Gì mà không sao? Chuyện này không thể đùađược.” Cô Triệu vừa vuốt trán cô, vừa an ủi, “Giờ cháu nghe cô, đừngnghĩ ngợi gì hết, phải nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe, biết chưa?”
Trong làn hoa quả và canh hầm, cô Triệu lầnlượt lấy từng thứ ra, múc canh vào bát nhỏ thổi cho nguội, rồi mớiđút cho cô ăn.
Trong canh không biết có vị thuốc bắc gì, chỉthấy mùi rất nồng, bay tỏa ta trong không
khí, hơi đắng, hơi chát, TầnHoan khẽ chau mày nghiêng đầu tránh sang một bên, trong lòng như chấtchứa bao nỗi đau đớn, dằn vặt.
Cô cũng đã từng ngồi bên bếp canh nồi thuốcbắc, vì một người.
Thực ra cô rất sợ đắng, từ nhỏ tới lớn chỉthích ăn đồ ngọt, vậy mà lúc đó, mùi thuốc nồng nặc khiến cô khóthở, mọi người xung quanh đều khuyên cô ra khỏi phòng bếp, nhưng cô vẫncố chấp, ngồi lì ở đó, mùi thuộc đắng chát bám lấy chóp mũi cô,nhưng trong lòng cô lại có cảm giác ngọt ngào không gì sánh nổi.
Sau đó cô lại tự tay bê thuốc lên cho anh, dọcquãng đường từ bếp lên phòng ngủ, lông mày cô chau lại khuôn mặt đầyvẻ đau khổ khiến anh không khỏi bật cười.
Cô làm bộ giơ tay đánh anh, nhưng lại bị anhgiữ chặt lấy, nhẹ nhàng lồng vào bàn tay chớm lạnh của anh.
Cô còn nhớ như in, đó là một ngày trời mưadầm dề. Nước mưa táp vào cửa sổ, phát ra tiếng kêu lách tách vuitai. Hoặc là bởi tâm trạng đang vui, nên âm thanh nào cũng có sức mêhoặc.
Cô cứ như thế, nửa đứng nửa ngồi trong lònganh, bởi anh vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




