|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ngày đốivới cô là quá đủ, có lý do gì đến cả nhà cửa, xe cộ cũng để CốHoài Sơn trả tiền?
Huống hồ cô cũng có tiền, tài sản bố mẹ đểlại đủ cho cô ăn cả đời không hết được, bên Canada cô cũng có sựnghiệp và sản nghiệp, hiện giờ tất cả đều giao cho chú ruột quảnlý, cô thường ngày không mấy hỏi thăm tới chuyện kinh doanh, chỉ cónhận tiền lãi theo định kỳ. Sở hữu tài sản như vậy, cô có thểthiếu hụt rất nhiều thứ, nhưng duy nhất không thiếu tiền.
Nhưng Cố Hoài Sơn rất thương cô, coi cô như conruột, khi cô cương quyết gửi lại tiền nhà cho ông, liền bị ông “dạybảo” một hồi.
Trong ấn tượng của cô, Cố Hoài Sơn chưa baogiờ tức giận, chỉ riêng có lần đó.
“… Cái đứa trẻ này đúng là không hiểubiết. Chút tiền bạc đó có đáng là bao? Không chịu chăm sóc bản thân,bố mẹ con trên trời có yên tâm được không. Cất ngay tiền của con đi,sau này còn nhắc tới chuyện đó tức là muốn ba không vui, ba cũng sẽkhông coi con là con gái nữa…” Giọng Cố Hoài Sơn nghiêm túc, nhất làkhi nhắc tới bố mẹ cô, ánh mắt trở nên xa xăm vời vợi.
Trong lòng cô bỗng nhói đau, nhớ lại cái ngàybố mẹ gặp tai nạn máy bay.
Rõ là trời quang mây tạnh, nhưng cô bỗng nhưbị bóng đen đè nặng, như thể tắc thở. Thế giới rộng lớn như thế,xung quanh người người đi lại tấp nập, nhưng cô dường như chỉ còn lạimột mình, đơn độc ở đó, hoàn toàn bất động, trong lòng trống rỗng,lần đầu tiên trong đời cô bỗng cảm thấy hoảng hố, trong phút chốckhông biết mình nên đi về hướng nào.
Từ nay về sau, cô phải làm sao.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 05: Tỉnh mộng 2
Khi đó, cô mới 22 tuổi, chỉ còn hai tháng là đến ngày tốt nghiệp
Cuối cùng vẫn là Cố Hoài Sơn khẽ ôm lấy vai cô, người đàn ông tiếng tăm lừng lẫy trên cả thương trường lẫn chính trường, lúc này chỉ còn là một người cha nhân hậu, an ủi cô bằng một giọng hiền từ: “Đừng sợ, đã có ba, sau này nhà họ Cố chính là nhà của con.”
Cô phút chốc như bừng tỉnh cơn đau, cả người khẽ run rẩy, đôi mắt không còn thần sắc ngước lên, đúng lúc gặp phải một bóng người cao lớn ở không xa.
Cố Phi Trần đứng lặng lẽ cánh đó khoảng hơn chục mét, bầu trời trong xanh không một gợn mây, dưới chân anh, cỏ mọc xanh rời, phía sau là những nấm mồ trắng nhấp nhô, một trong số đó là mồ chôn bố mẹ cô.
Cô nhìn qua bờ vai Cố Hoài Sơn, nhìn anh từ đằng xa, tâm trạng rối bời, nhưng vẫn thấy rõ thần thái cô cùng phức tạp trên khuôn mặt anh, khẽ lóe lên, rồi chỉ trong vòng hai giây sau khi ánh mắt họ gặp nhau, anh lại khẽ quay đầu đi, bắt đầu trò chuyện với người quen bên cạnh.
Nhưng lúc đó, cô và anh đã không còn là một cặp, thậm chí cả vài tháng trời không hề trực tiếp nói với nhau một câu nào. Nên cô ngờ rằng mắt mình bị hoa, mới cảm thấy như anh đang đau lòng vì cô, cho dù chỉ là trong giây lát. Nhất định là hoa mắt.
Nên sau này khi cô nhận tài sản của Cố Hoài Sơn tặng, trong lòng luôn nghĩ tới một ngày sẽ dọn ra khỏi nhà họ Cố, nên chuẩn bị trước một nơi ở riêng cũng là điều cần thiết.
Và quả nhiên, căn nhà đó đã đến lúc phát huy tác dụng.
Sau khi Cố Hoài Sơn bị ung thư qua đời, Cố Phi Trần có bạn gái mới, lần đầu tiên anh dẫn một người phụ nữ về nhà.
Cô yên lặng nhìn bọn họ xuống xe, đi vào cổng. Ngày hôm sau, cô bèn dọn dẹp đồ đạc gọn nhẹ nhất và rời khỏi nhà.
Nhưng lần này, cô phải đóng gói toàn bộ đồ dùng cá nhân, cô dự tính sẽ không bao giờ quay lại nữa, nên trong thời gian rỗi rãi ở nhà nghỉ ngơi, cô bắt đầu dọn từng thứ một.
Cô không hề có ý định che giấu chuyện đó, nên cô Triệu nhanh chóng phát hiện.
Chung sống bao nhiêu năm, cô Triệu chưa bao giờ hỏi, nhưng trong lòng hiểu rõ những vấn đề nảy sinh giữa hai người, chỉ là do thân phận mà không tiện góp lời. Lúc này nhìn Tần Hoan với đống hành lý ngổn ngang, không khỏi thở dài, ứa lệ.
Tần Hoan trong lòng cảm thấy áy náy, nhưng không biết phải nói sao. Lúc này có tiếng còi xe từ dưới gác vọng lên, cô khẽ ngây ra, cô Triệu lau khóe mắt, bước tới bên cửa sổ ngó nghiêng, rồi quay đầu lại bảo: “Về rồi.”
Không có chủ ngữ, nhưng Tần hoàn biết cô đang nói ai, chỉ thấy cô Triệu khẽ chau mày nhìn ra, như định nói rồi lại thôi.
Mấy năm nay cô già đi rất nhiều, khóe mắt hằn lên nhiều nếp nhăn, thường ngày không chỉ chăm lo cho cuộc sống của hai người, mà lúc này còn cảm thấy khổ tâm vì tình cảm của họ. Tần Hoan càng nghĩ càng thấy áy náy, không khỏi nắm lấy tay cô Triệu, khẽ nói: “Cô yên tâm, cháu sẽ không gây chuyện với anh ta đâu.”
Cô Triệu thở dài “Cháu dọn đi, cậu Cố có biết không?”
“Cháu vẫn chưa nói với anh ấy”
“Cậu Cố sẽ không đồng ý đâu.”
Tần Hoan khẽ cười nhạt bảo: “Tùy anh ta.”
Rất nhanh sau đó, có tiếng bước chân vọng lại từ bên ngoài cầu thang, Tần Hoan nghĩ ngợi gây lát rồi tiện tay với chiếc túi đặt trên giường rồi bước ra khỏi phòng.
Cô chạm mặt Cố Phi Trần ở hành lang, mới hơn một tuần không gặp, anh gầy đi rất nhiều, cả người toát lên vẻ mệt mỏi, ảm đạm.
Ánh sáng ngoài hành lang hiu hắt, nửa người anh chìm vào bóng tối, chỉ có ánh mắt vẫn sáng rõ, như có ánh sao lọt vào trong đó, chiếu thẳng vào mắt cô.
Cố Phi Trần yên lặng, chỉ nhìn cô thăm dò, cho đến khi nhận rõ khuôn mặt người phụ nữ đang đứng ở phía trước đã trở lại bình thường, không còn xanh rớt như khi nằm trên giường bệnh, lúc này mới khẽ mấp máy môi hỏi: “Em định đi đâu?”
Tần Hoan tránh nhìn anh, như không có chuyện gì xẩy ra, bảo: “Tôi muốn lên chùa trên núi thắp hương.” Cũng chẳng biết có phải do đã nhận lời cô Triệu, nên giọng cô bình thản lạ thường, không mỉa mai châm chọc, không giận hờn căng thẳng, như chẳng hề gợn sóng.
Cố Phi Trần không đáp, chỉ quay lưng đi ngược xuống gác. Cô đi đằng sau, gần tới lúc ra khỏi cổng, chợt quay đầu nhìn thấy cô Triệu đang dõi theo họ với ánh mắt lo lắng.
Cô cười với cô Triệu rồi mới chui vào trong xe.
Trên đường, hai người không hề đả động tới chuyện đứa con, nhớ khi mới tìm được cô về, Cố Phi Trần đã phẫn nộ thế nào, cô thậm chí còn chưa từng chứng kiến anh tức giận điên cuồng đến vậy. Nhưng ngay sau đó, cô đã sẩy thai, những chuyện làm phẫu thuật, nằm viện, rồi xuất viện say này, rõ ràng là cả một quá trình đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng tất cả dường như bị hòn đá lớn đè nén lại trong lòng, chẳng những không hề bùng phát, ngược lại còn bình tĩnh tới mức khiến người ta kinh ngạc.
Cô không biết anh đang nghĩ gì. Mà thực ra, cô cũng chẳng buồn quan tâm.
Những thứ cô mong muốn, thực ra đều đã đạt được. Chẳng phải thế sao? Cô muốn vạch rõ ranh giới với anh, nên không thể giữ đứa con, thậm chí còn mượn tay anh để làm việc đó.
Anh có đau khổ hay ân hận hay không? Có lẽ là không cô nghĩ, trái tim anh cứng rắng như vậy, chẳng khác nào gang thép trước nay ở bên anh, chỉ có cô là người chịu tổn thương đau đớn.
Đường lên núi đang sửa, xe cộ lớn bé đều không được đi qua, Tiểu Lưu đành dừng xe ở chân núi, bọn họ chỉ còn cách ngồi cáp treo lên núi.
Tần Hoan cảm thấy không thoải mái, ngập ngừng hồi lâu, mãi đến khi cáp treo chờ tới trước mặt, Cố Phi Trần đứng một bên nhìn cô, đưa tay ra một cách tự nhiên, cô do dự đôi chút, rồi nghiến chặt răng, nắm lấy tay anh bước vào bên trong.
Ngọn núi này là một trong những biểu tượng nổi tiếng của thành phố C, có một ngôi chùa Thiên Tâm trên đỉnh núi, do khách thăm quan đông, dân quanh vùng lại tín Phật, nên quanh năm suốt tháng hương khói đều nghi ngút.
Mẹ Tần Hoan là tín đồ đạo Phật, 10 năm trước khi chùa Thiên Tâm trùng tu, nhà cô còn gửi từ nước ngoài về một khoản tiền quyên góp lớn. Hơn thế cứ đến Tết trở về quê, Tần Hoan đều theo mẹ lên đây thắp hương.
Cô không theo đạo Phật, hồi nhỏ chỉ là ham vui, bởi ở đây rộng rãi, không khí trong lành, hơn nữa cô lại đặc biệt yêu thích mùi thơm của trầm hương. Sau này lớn lên, cũng không chịu ảnh hưởng nhiều từ mẹ, lên chùa thắp hương cũng chỉ để thư giãn, quỳ trước tượng Phật cầu nguyện cũng đa phần là lấy lệ, chứ không phải thành tâm cầu khấn.
Nhưng Cố Hoài Sơn lại rất sùng tín, có mối thân tình với sư trụ trì chùa Thiên Tâm. Sau này khi cô chuyển đến ở nhà họ Cố, Cố Hoài Sơn thường xuyên dẫn cô tới đây nghe Phật pháp. Cô đi một mình cảm thấy vô vị, bèn lôi Cố Phi Trần đi cùng.
Đó là quãng thời gian gắn bó nhất của hai người, cô thường đưa ra hết yêu cầu này tới yêu cầu khác, quên hẳn việc ban đầu cô đã luôn cẩn thận, chỉ sợ làm anh không vui. Nhưng Cố Phi Trần cũng luôn gắng sức thỏa mãn mọi đề nghị của cô. Cái kiểu hễ cần là được đáp ứng đó thực ra là con dao hai lưỡi, vừa được người ta đưa lên tận mây xanh, lại cùng khiến người ta rơi vào vực thẳm.
Nhưng lúc bấy giờ cô chỉ nhìn thấy thiên đường. Ngày nào cũng như thể đi trên mây, trong mắt chỉ có ánh sáng lấp lánh, toàn bộ người cô đều toát ra vẻ hạnh phúc khôn cùng.
Thì ra anh cũng biết chiều chuộng một người.
Thì ra cảm giác được anh chiều chuộng lại tuyệt vời đến vậy.
Cho dù việc công ty bận rộn, anh vẫn thi thoảng bớt thời gian đưa cô lên núi nghe những lời giảng Phật pháp khô khan đó.
Cố Hoài Sơn không khỏi nảy sinh nghi ngờ, bèn hỏi: “Sao dạo này con lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




