watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9059 Lượt

trụ trì mới quay lại phòng thiền.

Cô không có ý định tránh né, chỉ mím chặtmôi, bụng thầm nghĩ, quả đúng là anh ta.

Lại nhớ tới cái tên trong đèn thờ trên taytiểu hòa thượng, không khỏi cảm thấy nhói đau. Cô đứng từ xa nhìnkhuôn mặt đẹp trai chênh chếch trong nắng chiều, có thể do tâm trạngquá nặng nề, nên vẻ mặt anh luôn lãnh đạm, dù là khi cười, vẫn khôngphải là kiểu đàn ông mang lại cảm giác ấm áp cho người khác.

Nếu như đứa trẻ được sinh ra, chẳng biết cógiống anh ta?

Như có tấm đá đè nặng trĩu lên ngực, mỗi hơithở đều nặng nề, không diễn tả được là cảm giác gì, bởi thế TầnHoan cứ nửa đứng nửa ngồi bên cạnh chiếc cột, trong phút chốc khôngthể nhúc nhích

Chỉ thấy Cố Phi Trần chào tạm biệt sư trụtrì, quay người bước xuống bậc tam cấp, nhưng rồi cũng nhanh chóngchuyển hướng bước về phía cô.

Cô không biết bằng cách nào anh đã nhìn thấycô.

Rõ ràng tư đầu tới cuối, anh không hề nhìnvề phía cô

Đợi khi anh bước lại gần, cô chẳng hề nghĩngợi xa xôi, đứng thẳng người rồi lạnh lùng bảo: “Em muốn xuống núi.”

Anh nhìn cô nói: “Ừ, đi thôi!”

Chuyện đèn thờ, cô không nhắc tới, anh cũngkhông hề đề cập.

Cô thậm chí không biết anh đặt tên gì cho đứacon là gì?

Khi xuống núi cả hai đều không ngồi cáp treo.

Suốt dọc đường, những bậc đá quanh co, hai bênđường rầm rì cây cối. Trên núi không khí khá lạnh, mặt trời sắp lặnsau đỉnh núi, phía trước, chỉ còn rớt lại chút ánh sáng vàng nhạt.

Những đám mây chiều tan tác bên trời, như aivẩy mực trong bức tranh chấm phá, lại giống như ai đổ màu sơn lên tấmvải nền xanh sậm,các mầu sắc chồng lên nhau, liên tục thay đổi hìnhthù và độ đậm nhạt cùng với sự di chuyển của ánh sáng mặt tròi.

Mây chiều trôi nhè nhẹ, ánh mặt trời vàngnhạt, gió thổi xuyên qua tán lá, làm lay động bóng nắng lốm đốm,chẳng khác nào những mảnh vàng vụn nhỏ rớt xuống mặt đất, khiếnngười ta không nỡ lòng bước lên.

Vẻ đẹp như vậy, đã bao lâu rồi cô không cònđược thấy? Hoặc có lẽ cuộc sống vẫn đẹp như vậy, chỉ bởi chẳngbiết từ khi nào, cô đã không còn tâm tư thưởng thức hay cảm nhận vẻđẹp đó.

Chân dẫm lên bậc đá cứng đanh lạnh lẽo, TầnHoan đột nhiên dừng lại. Cô chăm chú nhìn phía bên trời xa xa, chútánh sáng rơi rớt cuối cùng đã chìm sâu vào trong thung lũng.

Chút hơi nóng còn sót lại trong không khícũng tan ngay theo đó, gió thổi qua

cánh tay khiến người ta gai lạnh,nhưng cô lại như không hề cảm thấy, cứ nhìn thất thần về phía cuốichân trời.

Thực ra cô mặc rất mỏng, chiếc váy lụa bịgió thổi dính sát vào đùi, giống như cánh bướm đang vỗ mạnh, nhữngsợi tóc rủ xuống cũng khẽ bay bay sau gáy.

Mãu lâu sau, cô mới nghe có người hỏi: “Vừanãy cầu nguyện điều gì vậy?”

Giọng nói đó cô đã vô cùng quen thuộc, hơitrầm, nên luôn khiến cô không phân biệt được thật giả, không sao nhận rađược là chân thành hay giả dối.

Cô không trả lời, chỉ khẽ chau mày.

Tiếng côn trùng kêu râm ran, ngân lên như vọngxuống, như thể đang vui sướng dị thường.

Trên đời này hóa ra vẫn còn có những thứ kỳdiệu đến vậy, tất cả đều đang tồn tại, chỉ là cô không còn cảmnhận được mà thôi.

Mãi lâu sau cô mới bảo: “Anh thật sự muốnbiết tôi cầu nguyện gì sao?” khi nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm, nhưng côbiết anh vẫn đứng ở phía sau, yên lặng. Bởi có hơi thở, cái hơi thởvô cùng quen thuộc cho dù cách xa thế nào đi chăng nữa, cô cũng vẫncảm nhận được.

Phải đau khổ đến thế nào, mới không như cô?

Cô đã từng nghĩ mình nhận được chiếc kẹongọt ngào, nào ngờ chỉ là viên thuốc đắng có vỏ bọc đường, đợiđến khi cô vui sướng nếm hết vị ngọt bên ngoài, mới lộ ra cái ruộtbên trong đắng ngắt như hoàng liên.

Không kịp đề phòng.

Cô đã ngốc nghếch, trở tay không kịp, chỉbiết mở to mắt chứng kiến chính mình diễn một vở kịch dở khóc dởcười, mà nội dung của nó đã sớm được tính trước, đạo diễn lạikhông phải là cô, muốn sửa cũng không sao sửa được.

Còn những dư vị ngọt ngào trước đó, cô vẫnngỡ như một giấc mơ.

Chỉ cần tỉnh giấc, cô vẫn là cô, anh vẫn làanh và trong tay cô vẫn là một viên kẹo đẹp đẽ ngọt ngào.

Cô ưa ngọt như vậy, từ nhỏ tới lớn chưa từngchịu ăn bất cứ thứ gì có vị đắng, cuối cùng chỉ vì anh, lại khiếncô phải nếm hương vị đắng chát nhất cuộc đời.

Là anh đã hủy hoại hơn 20 năm như mật ngọtcủa cô.

Kể từ khi đó, tất cả những thứ đẹp đẽkhiến người ta yêu thích, cô đều không sao cảm nhận được.

Cô ngốc nghếch như vậy.

Năm xưa là cô chủ động chọc giận anh, giốngnhư tự mình làm tội mình, chẳng trách được ai.

Còn từng ấy năm, cuộc sống của anh dường nhưkhông có bất kỳ ảnh hưởng nào, vẫn rực rỡ như vậy, danh lợi songtoàn.

Là cô ngốc nghếch, cũng vì anh, cô từng khôngtiếc cả sinh mạng của mình. Đến giờ như một kiếp luân hồi, cô đãdùng một sinh mạng khác kết thúc sự ràng buộc mà cô không thể kếtthúc bằng tính mạng mình, cái giá phải trả đắt như vậy cuối cùngcũng đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ giữa cô và anh.

“Anh muốn biết tôi cầu nguyện gì sao?” Cô thulại ánh mắt đang nhìn xa xăm, từ từ quay lại nhìn người đàn ông đangđứng phía sau, thốt ra từng câu từng chữ: “Tôi mong sao thời gian quayngược lại, mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh, mong sao từ nay vềsau, anh đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi.”

Giọng nói của cô còn lạnh hơn cả gió: “Tôicầu trời cầu Phật phù hộ độ trì, cho tôi thực hiên được ước nguyệnnày.”

Gió núi thổi vù vù qua tán lá rừng, dườngnhư không dứt, càng thổi càng mạnh, làm một chú chim ở góc rừngcũng phải giật mình, chiếc bóng đen vỗ vỗ cánh lướt nhanh qua bầutrời.

Ánh sáng trên núi tối lại rất nhanh, mắt cônhư bị bao phủ bởi một cơn gió lớn, đau rát, tới mức chảy cả nướcmắt. Cô khẽ nheo mắt, vẫn không sao nhìn rõ được nét mặt và biểuhiện của người đàn ông đó.

Hình như khuôn mặt anh trắng bệch ra.

Chỉ là dường như mà thôi.

Bởi sắc mặt anh trước nay đều không hề thayđổi, núi thái sơn có nổ tung, sắc mặt anh vẫn vậy, rất hiếm khi mấttự chủ. Cô không mong chờ gì việc nhìn thấy bộ dạng mất tự chủ lầnthứ hai của anh trong nửa tháng ngắn ngủi.

Huống hồ những lời này của cô thì có đánggì?

Là người sớm bị anh bỏ rơi, nói những lờiđó có đáng kể gì?

Cô đứng yên lặng, anh cũng vậy. Kể từ lúc cômở miệng nói ra điều đó, anh hoàn toàn yên lặng.

Mắt anh đen sẫm như mực, ánh mắt lại lạnh nhưsao băng. Từ trước tới nay mỗi khi nhìn vào mắt anh, cô vẫn cảm thấymình như chìm vào bên trong một cách vô thức.

Trời tối dần, cô không đợi anh trả lời, bènmím chặt môi, quay người lại không nhìn anh, tự mình bước nhanh xuốngnúi.

Dọn ra khỏi nhà họ Cố cũng tốn khá nhiềucông sức, đầu tiên phải qua cửa ải cô Triệu.

Bỗng chợt nghe được việc Tần Hoan sẽ dọn rabên ngoài, cô Triệu phản đối một cách mạnh mẽ, khuyên nhủ cô mấyngày trời, cuối cùng phát hiện không có kết quả, cô liền trở nêndằn rỗi như đứa trẻ, không trả lời Tần Hoan, thậm chí cả Cố PhiTrần, cô cũng phục vụ lúc chăng lúc chớ.

Tần Hoan cũng cảm thấy áy náy, nhưng tronglòng đã quyết, nên ngày rời bỏ nhà họ Cố, cô ôm chặt người phụ nữđã giúp đỡ cô trong nhiều năm nói: “Cháu sẽ thường xuyên về thăm cô.”

Cô Triệu hiểu quá rõ đó chỉ là lời nóirối, nhưng cũng đành gạt nước mắt dặn dò: “Cháu ở một mình bênngoài, phải tự mình chăm sóc sức khỏe nghe không?”

“Cháu biết rồi ạ”

Cảnh tượng như vậy khiến ai cũng thấy buồnlòng, Tần Hoan kéo hành lý bước đi, ngồi lên xe mới dựa đầu vào cửakính ngây ra đến thất thần.

Trong lòng cô không muốn rời xa cô Triệu, màntừ biệt vừa rồi khiến cô muốn rơi lệ, nhưng cô lại không khóc.

Trước kia cô vốn hay cười hay khóc, buồn vuithất thường, giống như đứa trẻ mãi không chịu lớn. Nhưng dường như quãngthời gian dính dáng tới cả Cố Phi Trần, đã lấy hết nụ cười vànước mắt của cô trong suốt quãng đời còn lại.

Cô không khóc nổi, chỉ biết ngây ra nhìn ngôinhà cứ dần trôi xa, cho đến khi khuất hẳn trong tầm mắt.

Nhà mới của cô ở phía nam thành phố.

Những năm nay, thành phố không ngừng mở rộng,nơi đây đã trở thành trung tâm văn hóa thương mại lớn nhất, tập hợphầu hết các tòa nhà cao ốc trong toàn thành phố.

Nhà cô ở là căn hộ hai phòng hướng Nam Bắc,nội thất tinh xảo, bố cục thoáng đãng, lại ở khu vực tấc đất tấcvàng, đối với một người phụ nữ độc thân như cô, có thể nói ra kháxa xỉ.

Ở nhớ như thế này, hàng ngày mở mắt ra làcó thể ngửi thấy mùi tiền, thậm chí đến nửa đêm yên ắng, vẫn thấynhiều tòa nhà cao sừng sững còn sáng đèn. Không khí thương mại nồngnặc, như thế ai cũng đang dùng hết sức để phấn đấu, không nghỉ ngơi,làm hết sức lực của mình. Hoặc do bị nhiễm bầu không khí đó, nênTần Hoan cũng nhờ một thầy giáo cũ ở trướng học trước kia tìm chomình một công việc, tạm thời làm công tác hành chính ở bộ phận hậucần trong trường đại học.

Trần Trạch Như tỏ ra rất tán đồng, trêu đùavài câu: “Đại tiểu thư không biết tới bụi trần giờ bắt đầu thị sátdân tình? Đúng là khiến người ta kinh ngạc.”

Tần Hoan đưa thực đơn món ăn giao cho người tạpvụ, không để tâm tới lời Trần Trạch Như.

Chỉ ngay sau

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT