watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9057 Lượt

bị cơn hen hành hạ, nên cô không dám dựa hẳn vàolòng anh.

Cô nhìn anh uống một hơi hết bát thuốc đậmđặc, ánh đèn chiếu lên sống mũi thanh tú của anh, phản chiếu ánhmắt đang nhìn chăm chú. Mười ngón tay hai người khẽ đan vào nhau, anhdường như không làm chủ được, cứ xoa nhè nhẹ lên cánh tay cô…

Đó là những ký ức êm dịu nhất, cũng làquãng thời gian ngọt ngào hạnh phúc nhất của cô và anh.

Cô Triệu không rõ nội tình bên trong, chỉ thấykhuôn mặt Tần Hoan ánh lên vẻ chán ghét lại ra sức khuyên cô: “Uốngchút đi, cái này tốt cho sức khỏe của cháu, có tác dụng bổ huyếtdưỡng khí. Sức khỏe cháu nhất định phải bồi bổ, tuyệt đối khôngđược để lưu lại mầm bệnh gì. Cháu còn trẻ, sau này còn nhiều cơhội…”

Vẫn còn trẻ…

Tần Hoan chỉ cảm thấy nỗi đau đơn trong lòngmỗi lúc một lớn thêm, dường như trái tim cô đang bị một bàn tay vôhình bóp chặt lấy.

Thực ra chỉ trong chớp mắt, cô đã hai mươi sáutuổi.

Sáu năm yêu thương vụt qua, bỏ lại cô một cáchvội vàng, quãng thời gian yêu đương ngọt ngào không gì so sánh nổi,chỉ còn rơi rớt lại chút kỉ niệm, mà đa phần, chỉ nghĩ đến thôicũng đủ đau lòng.

Cố Phi Trần ngày hôm sau mới xuất hiện, đúnglúc Tần Hoan uống thuốc ngủ say, đến khi cô tỉnh dậy, vừa hay y tádẫn bác sĩ tới kiểm tra phòng.

Sức khỏe của cô sau khi mổ hồi phục khánhanh, nhưng bác sĩ vẫn thăm hỏi rất ân cần. Phía sau còn một vàibác sĩ trẻ thực tập, bọn họ ồn ào kéo tới, rồi lại ồn ã rút đi,cuối cùng chỉ còn lại nữ y tá bữa trước rót nước giúp Tần Hoan. Côlà y tá chuyên trực phòng bệnh này, khi gia đình người bệnh không cómặt, cô sẽ có trách nhiệm giúp đỡ người bệnh cả về thể chất lẫntinh thần. Kể từ khi Tần Hoan tỉnh lại, nữ y tá rất nhiệt tình chămsóc cô, hơn nữa hai người sàn sàn tuổi nhau, cô Triệu lại không thểbên cô suốt 24 giờ đồng hồ, nên hàng ngày Tần Hoan và cô y tá thườngcó vài tiếng ở cùng nhau.

Cô y tá hay cười, trên má có hai lúm đồngtiền rất sâu, nụ cười ngọt ngào, ngay cả giọng nói cũng ngọt, khinói chuyện với Tần Hoan thường hết sức mềm mỏng.

Tần Hoan rất thích cô, những lúc vui vẻthường trò chuyện cùng nhau.

Sau khi bác sĩ đi hết, Tần Hoan mới đưa mắtnhìn sang chiếc bàn tròn trước cửa sổ hỏi khẽ: “Ban nãy có ngườitới đây phải không?”

Trên bàn uống nước ngoài hai tờ báo và vàicuốn tạp chí cô Triệu để lại, còn có bao thuốc và một chiếc bậtlửa, đập ngay vào mắt trong căn phòng bệnh cấm hút thuốc như thếnày.

Nữ y tá khẽ “A” lên một tiếng, vội nói: “Quênchưa bảo em, vừa nãy có người đến thăm em.”

Thực ra trong lòng Tần Hoan đã đoán ra, nhưngvẫn hỏi khẽ: “Là ai vậy?”

“Hình như họ Cố.” Cô y tá nghĩ ngợi đôi lúc,“Bữa trước khi em được đưa tới bệnh viện, anh ấy cứ ở bên cạnh emsuốt. Là bạn trai của em phải không?”

Cô không đoán là chồng là có nguyên cớ, bởitrong lý lịch của Tần Hoan ghi rõ ràng ba chữ “chưa kết hôn”, nhưngnếu không phải quan hệ rất thân thiết, thì người đàn ông trẻ tuổikhôi ngô đó tại sao cứ nắm chặt lấy tay Tần Hoan, hơn nữa cứ ở lìbên ngoài phòng mổ?

Tần Hoan khẽ lắc đầu bảo: “Không phải”

“Ồ”, nữ y tá có chút bất ngờ trước câu trảlời của cô, ngừng một lát rồi mới nói tiếp, nhưng ban nãy khi emngủ, anh ấy ngồi ở đây rất lâu. “Nhắc tới Cố Phi Trần, mắt nữ y táánh lên vẻ ngưỡng mộ, “Chị thấy em ngủ say, không chắc đã tỉnh ngay,định bảo anh ấy đừng đợi mất công, muộn một chút hẵng đến. Nhưng anhấy không nghe, cứ ngồi một mình ở ghế, hơn nửa tiếng đồng hồ, rótnước anh ấy cũng không uống, chỉ thấy anh ấy nhìn em như mất hồn.”

Tần Hoan nghe xong khẽ giật mình, cụp nhẹ mắtxuống dường như không chú ý tới bảo: “Thật vậy sao?”

“Ừ, thật thế. Anh ấy ngồi một mình rất lâu,chị còn nghĩ anh ấy sẽ đợi đến lúc em tỉnh dậy. Thế anh ấy khôngphải bạn trai em thật sao?” Thấy Tần Hoan vẫn lắc đầu, nữ y tá khôngkhỏi cảm thấy nuối tiếc, trong bụng thầm đoán người đàn ông phong độđường hoàng, dáng vẻ anh tú như minh tinh màn bạc kia chắc hẳn đangyêu đơn phương Tần Hoan, nếu không lúc anh ấy ngồi ngây ở đó, tại saolại có ánh mắt như vậy?

Trong quãng thời gian đó, anh nhìn Tần Hoan,không nói nửa lời, ánh mắt dường như ẩn chứa nỗi khổ cố kìm nén,ánh mắt anh dừng lại trên người cô, ngay đến cả khi nữ y tá rót nướcmang tới gần cũng không nhận ra.

Tuy anh không lên tiếng, nhưng từ trường toát ratừ toàn bộ con người anh cực mạnh, dường như không muốn ai đến làmphiền. Cô nghĩ ngợi hồi lâu, đành lên tiếng nhắc nhở khẽ: “Xin lỗi,ở đây không được hút thuốc.”

Lúc này anh mới như bừng tỉnh, ngẩng đầy lênnhìn cô, rồi lại cúi xuống nhìn bao thuốc và chiếc bật lửa trongtay, như thể không biết đã lôi nó ra khỏi túi từ khi nào, vẻ mặt cóchút ngỡ ngàng. Còn cô cũng nhìn xuống theo ánh mắt của anh, chợtphát hiện đôi bàn tay anh rất dài và mạnh mẽ, có lẽ là bàn tay đànông đẹp nhất cô từng thấy từ trước tời giờ, nhưng anh vê bao thuốcnhẹ như vậy, lại như thể đang vân vê đồ vật gì nặng tới ngàn cân,ngón tay anh khẽ run run, mãi lâu sau mới khẽ nói: “Xin lỗi.”

Anh tiện tay đặt luôn bao thuốc và bật lửa lênbàn, một lúc sau, điện thoại trong túi rung lên.

Cô thấy anh chỉ liếc nhìn màn hình, rồi ngắtngay cuộc gọi, ánh mắt lại hướng về phía người phụ nữ đang nằm trêngiường.

Tần Hoan vừa mới ngủ, đoán sẽ không dậy ngay,cô mới nhắc khẽ: “E rằng còn phải đợi rất lâu, anh uống ngụm nước điđã.”

Anh yên lặng một lúc, rồi mới quay lại nhìncô, nhưng rồi lại từ chối lịch sự: “Cảm ơn, không cần.” Nói rồi đứngthẳng dậy.

Cô tiễn anh ra cửa phòng bệnh, anh quay lạinói: “Nhờ cô chăm sóc cô ấy.”

Vì lúc này nhìn đối diện với anh, cô chỉcảm thấy người đàn ông này có đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm, như thểhàng ngàn hàng vạn ánh sao trên trời đều lọt vào đáy mắt, dễ khiếnngười khác bị hút hồn, không sao rời mắt đi nơi khác. Cô bỗng đỏbừng mặt, rồi vội gật đầu tỏ ý đồng tình: “Đó là việc tôi nênlàm.”

Anh dường như vẫn còn tâm sự, lại nhìn vềphía giường bệnh, sau khi “Ừm” một tiếng khe khẽ mới nhanh chóng rờikhỏi phòng.

Nghe Tần Hoan đích thân phủ nhận muối quan hệgiữa hai người, nữ y tá không khỏi mong muốn hỏi thăm thêm thông tin vềCố Phi Trần: “Thế anh ấy vẫn còn độc thân sao? Đã có bạn gái chưa?”

Tần Hoan hỏi lại: “Sao chị lại hỏi nhữngđiều này?”

Nữ y tá mím môi cười cười bảo: “Bởi mấyđồng nghiệp của chị đều rất tò mò. Anh ấy đưa em đến bệnh viện,rồi lại tới thăm em, khi ngang qua phòng y tá, mọi người đều nhìnthấy, ai cũng tỏ ra ngưỡng mộ.”

Tần Hoan khẽ nhắm chặt mắt, tỏ vẻ mệt mỏi,giọng điệu cũng đột nhiên lạnh lùng: “Tiếc là những thứ chị hỏi, emđều không rõ.”

Tuy trong lòng vẫn hồ nghi, nhưng y tá làngười rất giỏi quan sát sắc mặt, nghe giọng điệu dứt khoát của TầnHoan, ngờ rằng có ẩn tỉnh bên trong, bèn lảng sang chuyện khác, cườibảo: “Mọi người đều nói anh ấy còn đẹp trai hơn cả bác sĩ Nghiêm,chị cũng nghĩ vậy. Em biết không, bác sĩ Nghiêm của bọn chị đẹp traisố một được toàn bộ y tá của bệnh viện bầu chọn đó.”

Tần Hoan có biết vị bác sĩ đó, chính làngười vừa nãy vào hỏi tình hình của cô, nhìn còn rất trẻ, nhiềulắm cũng chưa đến 30, nhưng nghe nói tay nghề rất giỏi, rất được cấptrên trọng dụng. Anh ta đối xử với bệnh nhân ân cần, khuôn mặt luôntươi cười, toát lên vẻ rạng ngời hiếm thấy, khi cười hơi giống LâmChí Dĩnh, chẳng trách mà được đám y tá trẻ yêu mến.

Sau khi phẫu thuật sức khỏe Tần Hoan hồi phụckhá tốt, nên cô chỉ ở lại bện viện thêm ba ngày rồi dọn về nhànghỉ dưỡng.

Thực ra cô muốn ra viện sớm hơn nữa, nhưng côTriệu nhất quyết bắt cô ở lại để bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng.

Cô ở trong nhà họ Cố đã nhiều năm, cô Triệutuy nhiều tuổi, nhưng vẫn chỉ là người giúp việc, nên chỉ chịu tráchnhiệm chăm sóc sinh hoạt của cô và người nhà họ Cố, trước nay chưatừng can thiệp vào quyết định của bọn họ. Cô trước kia có đôi lúcgiở thói tiểu thư, cô Triệu cũng thuận theo cô. Chỉ có lần này, lạihoàn toàn không làm theo yêu cầu của cô, mà kiên quyết giúp cô làmthủ tục nằm viện, gần như bắt ép cô ở lại thêm ba ngày. Sự khácthường như vậy, thực ra cô sớm đã đoán ra được ai là người quyếtđịnh ở đằng sau.

Nhưng cô vờ như không biết, ngoan ngoãn nằm thêmba ngày.

Sinh mạng trong cơ thể cô đã mất đi, dường nhưmối ràng buộc giữa cô và Cố Phi Trần cũng đã chấm dứt, mối liên hệduy nhất và cũng là cuối cùng, giờ chỉ còn là cục máu thừa trênbàn mổ lạnh lẽo.

Một tuần sau khi xuất viện, được cô Triệu chămsóc và tẩm bổ, Tần Hoan tăng lên được một cân so với trước, khuôn mặtbầu bĩnh lên đôi chút, thần sắc cũng tốt hơn khi trước.

Có điều chẳng hề nhìn thấy Cố Phi Trần ởnhà.

Về sau cô mới biết, từ sau hôm thăm cô ở bệnhviện, Cố Phi Trần đã đi công tác ở tỉnh ngoài để giải quyết một sốviệc phát sinh bất ngờ.

Không gặp cũng tốt, cô nghĩ, vài ba ngày nữacô cũng sẽ tìm cơ hội chuyển ra bên ngoài, từ nay về sau sẽ trởthành người xa lạ, chẳng có chút dính líu và ràng buộc nào hết.

Cô vốn có một ngôi nhà ở bên ngoài, là nhàCố Hoài Sơn trước khi mất chừng nửa năm đã để lại cho cô. Cô lúc đầukhông nhận tuy nói là ba nuôi, nhưng những món quà thường

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT