watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9067 Lượt

đều đã đông đủ.

Mọi ánh mắt đều đổ rồn về anh ta, anh ta lại chỉ liếc nhìn một bóng dáng ngồi ở phía khác của bàn dài hội nghị, người đó tuy chỉ khẽ đưa mất ra phía cửa, nhưng lại khiến anh ta nổi da gà, bất giác rùng mình.

Thực ra ngay từ lúc nhận được thông báo triệu tập cuộc họp, anh ta đã dự cảm được tình thế bất lợi. Theo lý mà nói, Cố Phi Trần sẽ không quay lại đi làm nhanh như vậy, chỉ trừ khi nhận ra được điều gì đó có thể khiến anh kinh động.

Nhưng đây lại là cơ hội rất lớn, làm sao có thể tùy ý vứt bỏ?

Nhân lúc Cố Phi Trần bị bệnh nằm nhà, anh ta lôi kéo thêm được hai cổ đông nữa, hy vọng trong đại hội cổ đông lần sau có thể phẩy tay một cái, muốn Vân Đỉnh để giành thêm sự đồng thuận và tín nhiệm hơn nữa cho mình.

Đương nhiên, đây không phải là mục đích cuối cùng của anh, mà chỉ là bước then chốt đầu tiên mà thôi.

Sau khi ngồi xuống, Tiền Vân Long mới nhận ra mình đúng là người đến muộn nhất, không đợi Cố Phi Trần hỏi liền mở miệng giải thích: “Tổng giám đốc Cố, vừa nãy uống trà sáng cùng thống đốc Trịnh, nói chuyện hơi nhiều, nên đến trễ.”

Cố Phi Trần không đếm xỉa đúng sai bèn gật đầu, tuyên bố cuộc họp bắt đầu.

Đúng một tiếng rưỡi.

Trong thời gian đó Tiền Vân Long ngầm liếc đồng hồ ba bốn lần, cho đến tận khi bước ra khỏi phòng họp, bên tai dường như vẫn văng vẳng tiếng nói sắc lạnh quyết đoán của đối phương.

Anh ta không bao giờ ngờ được rằng, không đợi đến khi đại hội cổ đông chính thức bắt đầu, Cố Phi Trần đã đi trước một bước, phát đến tay từng người tài liệu về kế hoạch Vân Đỉnh, thậm chí tự mình giảng giải những vấn đề chi tiết của dự án. Cho dù trong cuộc họp, Cố Phi Trần nói phương án này vẫn còn thiếu sót cần bổ sung, nhưng theo anh ta, đây đã là kế hoạch gần như hoàn mỹ, thậm chí bản thân anh ta trong hơn một tiếng rưỡi đồng hồ cũng không thể tìm ra được khiếm khuyết nào. Như thế, phương án bước đầu anh ta nắm được thông qua con đường đặc biệt đã trở thành mớ giấy lộn, hơn thế một nửa công việc anh ta dẫn đầu nhóm làm ngày làm đêm cũng trở nên vô dụng.

Hành động hôm nay của Cố Phi Trần tuy thể hiện rõ sự thiếu tôn trọng các cổ đông, nhưng lại được ưu thế tuyệt đối.

Kế hoạch ban đầu là cùng đua với Cố Phi Trần, kẻ trước người sau đưa hai phương án trong hội nghị cổ đông coi như xôi hỏng bỏng không.

Nghĩ tới đây, Tiền Vân Long chợt nổi cơn giận bất chợt, về tới văn phòng liền mượn cớ mắng thư ký một chặp, lấy uy quyền để trút cơn giận dữ.

Cô thư ký đi theo anh đã hơn nửa năm, cũng quen với tính khí thất thường của anh, bèn trốn ra bên ngoài một lúc rồi mới cầm một tập tài liệu bước vào đưa cho anh ta đọc, rồi nói: “Anh ký xong để em mang sang cho Tổng giám đốc Cố.”

Kết quả Tiền Vân Long chỉ xem qua loa rồi đứng dậy nói: “Không cần cô đi, vừa may tôi có việc cần tìm anh ta.”

Có cái cớ này, anh ta liền cầm tập tài liệu đàng hoàng sang tìm Cố Phi Trần, thực ra trong lòng không phải không có ý định riêng. Anh ta nghĩ, nếu Cố Phi Trần hôm nay đột nhiên xuất hiện ở công ty hoàn toàn do anh ta, vậy thì cố tình trốn tránh càng khiến cho tình hình trở nên bi đát.

Huống hồ trước nay anh ta lại không phải người sợ người trên kẻ dưới, chủ động tiếp cận đối thủ mới có thể thăm dò thông tin hữu dụng.

Nhưng, không ngờ anh ta lại bị hụt.

Cửa văn phòng của Cố Phi Trần đóng chặt, thư ký riêng nói với anh ta, Tổng giám đốc Cố sau khi họp xong đã rời đi ngay lập tức.

“Đến bệnh viện?” anh ta dường như buột miệng hỏi.

“Tôi cũng không rõ, chỉ thấy đi cùng ông Vương.”

“Ông Vương nào? Cô phải biết trong hội đồng quản trị có đến ba người họ Vương.”

“Là Vương Huy”. Thư ký trả lời.

Cái tên Vương Huy khiến Tiền Vân Long không khỏi giật bắt mình. Vương Huy là một người trung dũng nhất trong hội đồng quản trị, lập trường cũng trung lập nhất, nhưng chính vì như thế nên giá trị cá nhân mới cực kỳ quan trọng những thời điểm then chốt.

Tiền Vân Long tim đập thình thịch, vẻ mặt lại vẫn cố tỏ ra bình thản gật đầu, rồi không nói không rằng bước nhanh rời khỏi đó.

Cùng lúc đó, một chiếc xe con lặng lẽ dừng lại bên đông hồ có cảnh đẹp mê hồn ở thành phố C cạnh đó có một quán trà bốn tầng theo phong cách cổ điển, nổi tiếng bởi trà ngon và giá đắt.

Lúc này đã là chính ngọ, ánh nắng ngày xuân ấm áp chiếu lên cửa sổ có chạm khắc hoa văn cổ điển, ánh lên mặt bàn gỗ từ đàn tạo thành một quầng sáng lốm đốm xinh đẹp.

Một trong những ông chủ của quán trà này là Vương Huy – một người đàn ông đã ngoài 50, áp lực công việc trong nhiều năm khiến ông không thể không thường xuyên bước vào tiệm làm tóc, dùng thuốc nhuộm che bớt mái tóc sớm đã bạc trắng của mình.

“Dạo này vất vả quá.” Vương Huy nhấy một ngụm trà mới được nhân viên bê lên, cẩn thận thưởng thức hương vị trà rồi mới tiếp tục lắc đầu thở dài, “Nhất là cậu lại không ở công ty, hại tôi ngày nào cũng phải giải quyết bao nhiêu công việc, chẳng còn thời gian chăm sóc nhà cửa của mình nữa.”

“Chú Vương, cũng bắt đầu than công việc bận rộn từ khi nào vậy?” người đàn ông trẻ tuổi ngồi đối diện một tay cầm chiếc chốc làm bằng xương, miệng khẽ cười nói: “Nếu thái độ say sưa với công việc công ty. Chú nhận thứ hai, chắc không ai dám nhận mình thứ nhất.”

“Không nói như vậy được, bây giờ đã là thời đại nào rồi. Giờ chú già rồi, không còn như trước nữa, nếu cách đây 20 năm, khi chú bằng tuổi cháu bây giờ thì quả thực là làm việc quên mình. Nhưng giờ không thể được nữa rồi, mong muốn lớn nhất của chú là được về nghỉ ngơi sớm, hàng ngày ngồi đây uống trà, ngắm cảnh đẹp đông hồ, hẹn hò mấy người bạn già đánh cờ tán chuyện, tự do tự tại.”

Hương trà tỏa ra, hơi nóng tản mát trong không khí, dự vị ngòn ngọt dễ chịu.

Cố Phi Trần ngồi im lặng, khẽ cười, lắng nghe chú Vương tiếp tục than thở: “Nhưng cái anh chàng này rõ ràng là không

muốn cho chú sống nhàn nhã tự do đây, lần này triệu tập cuộc họp tức thời như vậy, khiến chú đến cả một giấc ngủ trễ cũng không thực hiện được.”

“Mọi việc diễn ra bất ngờ, cháu lẽ ra nên thông báo cho chú trước một ngày.” Giọng Cố Phi Trần vô cùng lịch sự.

“Cậu thôi cái bài này đi, giả tạo y chang bố cậu. Bán đứng người ta lại còn bắt người ta cam tâm tình nguyện đếm tiền cho cậu.” Vương Huy khẽ phẩy tay, ra ý để cô gái pha trà đi ra, rồi mới nghiêm túc nói: “Nói đi, lần này muốn tôi giúp cậu thế nào?”

Cố Phi Trần cũng không vòng vo tam quốc: “Cháu muốn chú dốc lòng cho dự án Vân Đỉnh.”

“Xem ra tôi bây giờ trở thanh mục tiêu tranh giành của mọi người rồi.” Vương Huy cười sảng khoái, nói đùa: “Xem ra lập trường không rõ rệt có lúc cũng có ích.”

Cố Phi Trần cũng cười khẽ: “Thế e rằng cháu mang lại được lợi ích gì cho chú, nếu có cũng không phải là thứ gì quý hiếm.”

“Biết dùng tiền không mua được tôi, nên anh chàng này tới đây để làm tôi động lòng phải không? Đang ốm mà còn đến đây uống trà hóng gió với tôi, quả thật cũng khiến tôi cảm động đấy.”

“Bởi vì cháu cần lá phiếu đó.”

“Nhưng cậu không cảm thấy phương án của mình có chút mạo hiểm sao?” Vương Huy đột nhiên ngồi thẳng dậy, giọng nói trở nên nghiêm túc.

“Mạo hiểu là lẽ đương nhiên.” Sắc mặt Cố Phi Trần rất lạnh, nhưng giọng nói lại chắc nịch, “Nhưng ảnh hưởng to lớn và những lợi ích mà dự án này mang lại là không thể hình dung được. Cháu không có lý do gì để nó đứt gánh giữa đường, cũng không thể để bất cứ ai nhúng tay và phá hỏng kế hoạch đó.”

Vương Huy gật đầu bảo: “Ừ, con người Tiền Vân Long chú cũng không coi trọng, những hành động của anh ta dạo này ở công ty vừa xảo quyệt vừa nực cười, chú nghĩ cháu cũng không để tâm. Về nhẵn quang của cháu, chú tin tưởng. Nhưng dự án này chú phải về nhà nghiên cứu kỹ rồi mới trả lời cháu được. Cháu phải biết, chú và bố cháu không giống nhau, ông ấy to gan dám nghĩ dám làm, còn chú, mấy chục năm nay vẫn là người bảo thủ, giờ già rồi, còn rụt rè hơn cả trước đây.” Nói đến đoạn sau, Vương Huy cười ha hả như tự chế giễu mình.

Cố Phi Trần im lặng một lúc lâu mới nói: “Chú Vương, bất kể như thế nào, cháu phải cảm ơn chú trước.”

“Không cần khách sáo.” Vương Huy nhấp một ngụm trà, nheo mắt lại nhìn Cố Phi Trần, chợt nói: “công việc xong rồi, cháu bây giờ có cần đi giải quyết việc riêng không?” Nói rồi liếc sang nhìn một phòng bên cạnh, “Tần Hoan và người đàn ông kia đã vào đó hơn mười phút rồi, chẳng lẽ cháu không định ra chào họ một câu?”

Vị trí họ ngồi ở ngay chỗ ánh sáng đẹp nhất của đại sảnh, xung quanh được che bởi một bức bình phong, thiết kế cũng thật khéo, người bên trong bức bình phong không nhìn được gì ở bên ngoài, nhưng bên ngoài lại có thể nhìn vào trong.

Chú Vương nói xong, đợi thêm vài phút nữa, nhưng thấy Cố Phi Trần không hề nhìn lên, chỉ ngồi uống trà một mình, ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiếu lên khuỷu tay vẫn rất yên lặng của anh, rõ ràng là không hề giật mình vì câu nói đó.

Vương Huy ngây ra, rồi không khỏi bật cười ha hả: “Nãy giờ thấy cậu chỉ mải bàn công việc, cứ ngỡ cậu không thấy Tần Hoan bước vào. Xem

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT