|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
dội về trong óc.
Anh từng giới thiệu cô với một đại gia trongthương trường khác là u Dương Viễn với tư cách là con gái nuôi củanhà họ Cố và là em gái nuôi của anh. Lúc đó hai người mới chia taychưa được một năm, cô mới 22 tuổi, xinh đẹp yêu kiều, dường như hưởngtất cả ưu điểm của mẹ, thậm chí còn vượt trội hơn hẳn. Cũng tronglần đó, cô mới chợt ý thức được ưu thế của mình và nhớ lại, bảnthân mình không phải không có người theo đuổi. Trên đời này, thực racó rất nhiều người yêu cô, cả những người vừa gặp đã yêu cũng khônghiếm, chỉ có anh là không yêu cô mà thôi.
Anh không còn yêu cô nữa, hoặc giả trước naychưa từng yêu cô, nên mới thản nhiên nhìn cô sánh bước bên một ngườiđàn ông khác.
Người đàn ông đó, u Dương Viễn, cũng là nhânvật kiệt xuất, vô cùng quan tâm tới cô. Nhưng chỉ có mình cô biết, côchỉ là đang dằn dỗi, là cô cố tình chọc tức anh.
Phỏng có tác dụng gì? Cô ngây thơ như thế,làm trò hề cho người khác xem, đóng vai khổ sở như vậy, chỉ là đểthử phản ứng của anh.
Nhưng anh lại hoàn toàn không có phản ứng, từđầu chí cuối chỉ lạnh lùng quan sát, tự xem mình như người ngoàicuộc, yên lặng nhìn cô kết giao với người đàn ông khác.
Cuối cùng cô cũng thấy mệt mỏi, diễn lâu nhưvậy, suýt nữa chính bản thân mình cũng bị đánh lừa, nhưng anh lạichẳng mảy may rung động. Người đàn ông đó lòng dạ sắt đá, cô rốtcuộc cũng nản chú, chẳng còn sức để thăm dò.
“Em muốn chia tay.” Kể từ lúc lọt lòng, đâylà lần đầu tiên cô nói câu đó với người khác, trong lòng không khỏiáy náy.
Cuối cùng lại bị u Dương Viễn nói toạc ra:“Người em yêu là Cố Phi Trần”
Thì ra mọi thứ lại rõ ràng đến thế sao?
Cô ngây người ra, chỉ nghe đối phương cười nhạtbảo: “Anh có điểm nào không tốt với em? Em lại còn không biết tự hàilòng. Em yêu Cố Phi Trần ư? Anh nói cho em biết. Em đừng có năm mơ. Anhta hoàn toàn không yêu em. Em có biết là nhờ có em. Anh ta đã lấyđược bao nhiêu thứ giá trị từ anh hay không? Thử hỏi một người đànông nếu yêu một người phụ nữ, có thể đem cô ta ra làm món mồi đểtrao đổi lấy lợi ích cho mình hay không?”
“Món mồi?” Cô thực sự nghe không hiểu, chỉcảm thấy cái từ đó quá xa lại và nhức óc.
Cô chạy đi đối chất, muốn tìm ra sự thực. Côhỏi anh đầy kích động, đến giọng nói cũng run run, nhưng người đànông lạnh lùng đó dường như chẳng có chút hứng thú nào nhìn cô giọngđiệu bình thản bảo: “Đúng thì sao, mà không đúng thì sao?”
“Trong mắt anh, tôi chỉ là một món hàng đểtrao đổi sao?” Cô gần như không dám tin.
“Theo em thì sao?” Anh vứt tờ báo trên mặtbàn, khẽ nhếch nhếch mép lên: “Thế em nghĩ giá trị của mình thìđược bao nhiêu?”
Cô không sao thốt nên lời.
Anh chợt cười mỉa mai: “Nhưng rõ ràng là trongmắt u Dương Viễn, em đúng là bảo bối. Vì em, anh ta chủ động vứt bỏquyền đấu giá miếng đất ở thành phố bên, giờ miếng đất đó đã trongtay anh.” Anh dừng lại đôi chút, ánh mắt lướt qua đôi môi đang run rẩycủa cô, dường như khẽ sa sầm mặt lại, rồi mới nói: “u Dương Viễntrước nay là người đặt lợi ích lên hàng đầu, có thể khiến anh ta hysinh như vậy, em là người đầu tiên. Kết đôi với anh ta không hẳn làviệc không tốt, cớ gì phải chia tay?”
Thực ra hơn nửa năm nay, anh rất ít khi nóichuyện nhiều với cô như vậy. Nhưng lần này, từng chữ đều như mộtnhát sao đâm thẳng vào tim cô.
Thì ra, giữa họ thực sự có sự giao kèo vềlợi ích.
Cô gần như không dám tin, ngây ra nhìn anh, nhìnvẻ mặt lạnh lùng của anh, mãi sau mới chợt cảm thấy nhói đau.
Trái tim cô như bị bót nghẹt, bị ngọn lửathiêu cháy thành tro, chắc cũng chỉ đau đớn đến thế.
Hồi ức như cơn sóng lớn dồn dập ùa về, đậpvào người như vỡ vụn ra từng mảnh một cách vô tình.
Tần Hoan khó khăn lắm mới thoát ra được cáivòng xoáy đó, lại như không thể kiềm chế được nụ cười mai mỉa lộ ranơi khóe mắt, chỉ sợ đúng thêm chút nữa sẽ mất đi tự chủ.
Nhưng Cố Phi Trần lại không định để cô rời đinhư vậy, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng: “Ngườiđàn ông đó là ai?”
Cô vốn đã bước đi, nhưng lúc này lại dừnglại một cách cứng nhắc. Cô nhìn anh ngờ vực, đầu tiên không hiểu, saurồi mới tỉnh ra, không khỏi khẽ nhếch miệng cười: “Liên quan gì tớianh?”
“Em đang hẹn hò cũng anh ta?” Khuôn mặt Cố PhiTrần vẫn không nhìn ra được chút biểu cảm nào.
“Anh dựa vào đâu để tra hỏi tôi?”
“Đã từng là chồng chưa cười.”
Chồng chưa cưới… Ba chữ đó dường như vang lênmột cách cực đoan, khiến cơ thể cô như cứng lại, ngón tay để bênngười khẽ run rẩy nắm chặt lại. Cô không kịp nghĩ ngợi gì liền đáp:“Chẳng thà nói tôi đã từng là bố của con cô, như thế nghe thân mậthơn.”
Lời nói vừa dứt, nụ cười lạnh lùng của cônhư đông cứng lại trên khóe môi. Đó là vết thương không ai có thể làmlành giữa hai người, đến giờ vẫn chưa liền vết, lại bị cô rạch thêmra, hoàn toàn bất ngờ, cô dường như cũng phải giật mình vì sự tàn nhẫnlạnh lùng của chính mình.
Gương mặt Cố Phi Trần trong phút chốc trắngbệch ra, vẻ mặt và lời nói của cô như nhát dao đâm mạnh vào tim anh.Bất ngờ không kịp chống đỡ, cố nhìn trong giây lát, rồi không chịuđược phải quay đi ho khe khẽ.
Anh ho khá lâu, ngón tay dài cố bám lấy mépbàn, mãi lâu sau mới ngừng lại được, khuôn mặt xanh xao không giấuđược nổi vẻ mệt mỏi. Bệnh tình của anh vẫn chưa khỏi hẳn, cả buổisáng lại tiêu hao nhiều sức lực vì công ty, nay bị cô bồi cho một cúnhư vậy, anh chỉ thấy không khí trong khí quản như có lẫn cả đá vụn,cả vòm họng bỗng đau lạnh buốt.
Anh thở dốc một hồi rồi mới ngẩng đầu lên,nhìn thấy Tần Hoan vẫn đứng yên chỗ cũ, đôi mắt đen sẫm nhìn thẳngvào anh, trong mắt có chút tình cảm phức tạp, cũng không biết ngây ravì cái gì.
Đợi khi hơi thở ổn định trở lại, anh vẫn nhưkhông có chuyện gì xẩy ra, lại tiếp tục chủ đề vừa nãy: “Em phảixác định rõ người đàn ông đó có đáng tin cậy hay không.”
Nói xong, anh yên lặng một hồi lâu, Tần Hoannhư mới định thần lại, ánh mắt rời hỏi khuôn mặt anh, rồi lại lộ ravẻ châm biếm chua cay: “Chẳng lẽ anh đã cho người đi điều tra anh ấy?”
Anh đáp bằng giọng điệu thản nhiên: “Vẫnchưa.”
Vẫn chưa… vẫn chưa!
Cô bỗng cảm thấy tức giận thật sự, khôngkhỏi cao giọng ngăn cản anh: “Tốt nhất là đừng bao giờ làm chuyệnđó. Việc của tôi không cần anh nhúng tay vào.” Cô đã bước ra ngoàicửa phòng, lại quay đầu lại, nhấn mạnh từ chữ một: “Tôi hẹn hò vớiai là việc của tôi, anh không có từ cách giám sát tôi, và đừng cóhoang tưởng rằng sẽ bước vào cuộc sống mới của tôi thêm lần nữa.”
Giọng cô rất to, cũng không biết là nói cho ainghe, nói xong liền mở toang cửa, bước ra ngoài nhanh như cơn gió.
Cô đi rất nhanh, chỉ nghe thấp thoáng phía saucó tiếng ho từng cơn từng cơn vọng lại. Tiểu Lưu đứng đợi bên ngoài,cô đi lướt qua vai anh, ngay sau đó, khẽ liếc thấy anh vội vã, chạyvào trong phòng.
Được rồi, cô nghĩ, anh ta làm sao lại có liênquan được tới cô?
Còn Nghiêm Duyệt Dân, đợi lâu như thế, khôngbiết sẽ nghĩ gì. Nên trên đường quay lại phòng, cô gắng sức bìnhtĩnh trở lại, rồi hít một hơi thật sâu, quay về bên cạnh người bácsĩ hiền lành nho nhã.
“Xin lỗi anh, vừa nãy em gặp người quen đứngnói chuyện vài câu, nên quay về muộn.” Sau khi ngồi xuống, cô tỏ ý xinlỗi. Không biết đã rót được mấy tuần trà rồi, e rằng bác sĩ Nghiêmđã uống no nước.
Bác sĩ Nghiêm lại nửa đùa nửa thật: “Thấy emlâu quá không quay lại, gọi điện thoại không ai nghe, lại cứ nghĩ emkhông hài lòng với anh, nên bỏ về mà không thèm chào một câu.”
“Ồ? Nhưng điện thoại của em không kêu.” Cô vộivàng lôi điện thoại từ trong túi ra, quả nhiên thấy mấy cuộc gọinhỡ.
Cô hơi buồn bã, ngước lên vừa lúc nhìn thấycặp mắt đang khẽ cười của đối phương, ánh mắt lướt qua bàn trà nhìnthẳng vào khuôn mặt cô, như thể có ánh sáng mê hoặc lòng người, cònlóa mắt hơn cả ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ. Cô càng ngượng ngùng,bèn vứt điện thoại vào trong túi nói: “Chắc điện thoại hỏng rồi,gọi được, nhưng không nghe được tiếng.”
“Thế anh đưa em đi mua chiếc mới, được không?”nói rồi không đợi cô đồng ý, liền đứng dậy, lấy chiếc áo gió vắttrên mắc bên cạnh, tay kia kéo cô dậy khỏi chỗ ngồi, cô cùng tự nhiên.
“Nhưng…” tay cô khẽ co lại trong lòng bàn tayấm nóng của anh, nhưng lại bị anh nắm chặt hơn nữa.
Anh quay đầu lại nhìn cô cười khẽ, rồi mởcửa phòng, dẫn cô đi ra.
Khi đi qua sảnh lớn, Tần Hoan vẫn hơi bối rối.Cô cố tình ngó ra xung quanh, nhưng không hề thấy bóng dáng của Cố PhiTrần và Tiểu Lưu.
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngaysau đó bỗng thấy mình thật chẳng ra sao, việc gì phải để ý đếnchuyện bị anh ta nhìn thấy.
Tần Hoan hơi và Tần Hoan, chẳng lẽ cuộc sốngmới của mi cũng vẫn bị anh ta khống chế?
Cô vừa mâu thuẫn nghĩ ngợi, vừa theo NghiêmDuyệt Dân bước ra khỏi quán trà. Trong lòng đang mải nghĩ ngợi, khiếncô nhất thời quên mất mình và Nghiêm Duyệt Dân đang nắm tay nhau. NghiêmDuyệt Dân thấy cuối cùng cô cũng không còn vùng vằng cố giãy ra,không khỏi mừng thầm trong bụng, liền bước chậm lại, cứ như vậy dắtcô đi thong dong ở trên đường Hồ Tân
“Hôm nay anh không phải về bệnh viện sao?” côhỏi.
“Hôm nay và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




