|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thì không nên ép.”
Giọng của anh rất nhẹ, nhưng lại có sức mạnhkhông thể ngờ, trong phút chốc đã thay đổi được không khí, cũng ngắtlời thầy hiệu phó đang định nói.
Tần Hoan vẫn không nhìn lên, nhưng lại đoánđược vẻ mặt của anh lúc này. Giống như âm thanh của giọng điệu củaanh, nhẹ nhàng, bình tĩnh.
Anh giải nguy cho cô, nhưng cô lại không thể cảmkích vì điều đó.
Cô bị người khác yêu cầu, bị người khác épbuộc, đi làm những việc cô không muốn làm. Còn anh ngồi bên cạnh, tậnmắt nhìn thấy màn diễn đó.
Người đàn ông từng thì thầm âu yếu bên tai cô,vô cùng thân thiết với cô, người đàn ông từng có bao ân oán đang xenchồng chéo với cô, anh ta biết cô trước kia cành vàng lá ngọc như thếnào, được mọi người nâng niu như bảo bối trên tay, nhưng nay anh ta cũnglại tần mắt chứng kiến hoàn cảnh của cô, nhìn thấy cô đơn độc mộtmình, bởi vì công việc, vì cuộc sống, bởi vì xa rời anh, nên đànhđể bị ép uống rượu, ép phải tiếp khách khứa trong hoàn cảnh nhưthế này.
Hơn nữa đối tượng cô phải tiếp đãi, lại làanh.
Tần Hoan ngồi ở trên ghế, trong lòng khó chịunhư biển sóng cuộn trào. Cho dù cô vẫn chưa từng chịu khuất phụctrước mệnh lệnh của thầy hiệu phó nhưng cảm thấy một nỗi tủi nhụccực kỳ khó chịu.
Cô không cản nhận được ánh mắt từ bên kiachiếu thẳng sang, nhưng lại cảm thấy anh như thể người xa lạ, lạnhlùng quan sát, thâu tóm mọi việc vào trong đáy mắt. Cuộc sống của côcó thể không được thoải mái, cô có thể cho tất cả mọi người biếtđiều đó, chỉ trừ có anh.
Nhưng anh lại nhìn thấy, mà cuối cùng, lạivẫn là anh đứng ra giải vây cho cô.
Điều đó còn khiến cô khó chịu hơn gấp nhiềulần so với việc bị ép uống rượu.
Cô im lặng giây lát, rồi cũng ngước đôi mắttrên khuôn mặt nhợt nhạt lên nhìn. Thực ra đôi môi cô đã tái đi, nhưngđôi mắt lại nhìn về phía anh một cách rắn rỏi khác thường.
Bởi cả trái tim và cơ thể đều đau đớn, ngóntay cô trở nên đông cứng, khi chạm vào chiếc cốc thủy tinh, còn thấycốc cực kỳ ấm áp.
Cô lạnh lùng nhìn anh, dường như lúc này mọiánh mắt xung quanh đều như mờ đi, cô không hề để tâm tới những ngườikhông liên quan, những ánh mắt không hề liên quan, cô trước nay chưa baogiờ để tâm, cũng chưa bao giờ coi trọng.
Nếu cô không vui, cô có thể đứng dậy bỏ đi.
Cùng lắm là thay đổi công việc, hoặc không đilàm nữa, tiền tích lũy trong ngân hàng cũng đủ cho cô dùng cả đời.
Nhưng cô lại không làm vậy.
Cô chỉ nhìn người đàn ông đối diện, anh cóđôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, như thâu tóm mọi thứ, nhưng lại hiếm khiđể lộ ra tâm trạng của bản thân.
Cô không cách nào biết được ý nghĩ của anhlúc này.
Có thể anh nghĩ rằng, cô rời bỏ anh, ngàynào cũng sống cuộc sống như vậy. Chạy sô các bữa ăn khác nhau, đốimặt với các kiểu khách khác nhau, chịu đựng các loại mệnh lệnh vôlý khác nhau…
Anh hẳn phải biết cô không hề thích những thứnày. Vậy thì những điều anh nhìn thấy hôm nay, có phải sẽ khiến anhcảm thấy vui vẻ? Hoặc, anh thực sự là người ngoài, mở miệng giảivây cho cô cũng chỉ là do phong độ vốn có?
…
Cô bỗng nhiên cười nhạt, nâng cốc lên khẽ nói:“Tổng giám đốc Cố, cốc này tôi mời anh, cảm ơn anh đã dốc sức giúpđỡ trường chúng tôi. Buổi chiều hẵng còn hoạt động, cốc này tùyanh, tôi xin cạn.”
Không đợi Cố Phi Trần phản ứng cô đã ngẩngđầu, chất lỏng cực mạnh nhanh chóng trôi tuột xuống cổ họng. Cáicảm giác kỳ lạ ngay lập tức truyền xuống cổ họng trôi xuống dạdày.
Chỉ vài giây sau đó, cô thấy mình như bị thiêuđốt, từ cổ trở lên như tỏa nhiệt, còn dạ dày lại như có bó đuốcđang rực cháy, nóng bừng bừng.
Không phải là cô chưa từng uống rượu, nhưng đâylà lần đầu tiên cô uống rượu mạnh, vừa nãy là hành động bốc đồng,một hơi uống cạn, cuối cùng bị sặc đến đỏ cả mắt. Huống hồ, trongbụng vẫn còn lạnh, cơn đau từ buổi sáng lại tiếp tục tăng lên. Lúcnày cô chỉ cảm thấy toàn thân như bị rơi vào trong lò bát quái, lúcnóng lúc lạnh, hai cảm giác cực đoan đan xen nhau rội lên tận óc,khiến cô không khỏi cầm giấy ăn thấm thấm miệng, mãi sau mới trấntĩnh lại được.
Cô không biết vẻ mặt của mình lúc đó ra sao,nhưng thầy hiệu phó nhìn thấy cảnh như vậy, sắc mặt nhanh chóng giãnnở ra, nụ cười khen “tốt” mấy câu liền: “Thế còn nói không biết uốngrượu, xem ra vừa nãy chỉ là khiêm tốn. Các cậu xem Tiểu Tần thậtđáng mặt nữ nhân hào kiệt. Chẳng trách mà chủ nhiệm Hoàng thườngxuyên ca ngợi… thật là tuổi trẻ tài cao.”
Tần Hoan lọt thỏm trong ghế, chỉ thấy đầuváng vất, mọi người đang nói gì cô cũng không hề nghe rõ. Một lúcsau, cô lấy di động từ trong túi, cố gắng hết sức nói bằng giọngbình tĩnh nhất: “Xin lỗi, tôi xin phép ra ngoài nghe điện thoại.”
Thực ra điện thoại không hề kêu. Cô chỉ làmượn cớ, nhanh chóng chạy ra phòng vệ sinh. Bên trong may sao không cóngười, cô gục trước bồn rửa tay, đứng ngây ra vài giây rồi bắt đầunôn thốc nôn tháo.
Cả ngửa ngày hôm nay cô không ăn thứ gì, nhưngvẫn nôn rất lâu, như rách cả tim phổi, cối cùng khi dạ dày đã rỗngkhông mới cảm thấy ổn hơn một chút.
Khuôn mặt nhợt nhạt tiều tụy trong gương, đầutóc rối bời, dáng vẻ lôi thôi chưa từng có. Cô súc miệng, rồi quayngười sang rút mất tời giấy, cẩn thận lau khóe miệng, phát hiện sonđã bay hết từ bao giờ, nhưng túi xách vẫn còn ở chỗ ngồi, nên khôngcó cách nào cứu vãn tình thế.
Cô lại dựa vào tường thêm lúc nữa, trong ngựcvẫn còn khó chịu, hoặc là do vừa nôn quá sức, lúc này như bị hònđá nặng ngàn cân đè lên không sao thở nổi. Huống hồ trong bụng đãbắt đầu nhâm nhẩm đau, đi kèm theo đó là những cơn co khẽ, không khílạnh vô tình lọt vào trong cơ thể, nhanh chóng theo mạch máu lan khắpchân tay xương cốt.
Cơn đau sinh lý như vậy, trước kia cô chưa từnggặp phải, nhưng lần này lại bị rất nặng. Càng đứng càng thấy trướcmặt tối sầm, trong lòng cô có một cảm giác mơ hồ, cố tính thời gianbản thân mình ra khỏi phòng, hình như đã được khá lâu, nhưng đôi chânbỗng nhiên mềm nhũn lại, đến sức để lê bước cũng không có.
Bên ngoài có người đang gõ cửa, vang lên vàitiếng dồn dập, cô mở miệng định nói, nhưng bị một cơn đau dữ dộidập đến, còn không kịp bám vào bất cứ chỗ nào, cả người đã ngãxuống mềm nhũn…
Cơn đau quặn thắt bủa vây lấy cô, còn cô trướckhi mê đi, cảm giác mình như rơi vào vòng tay của một người nào đó.
Hương thơm nhẹ nhưng rất quen thuộc phảng phất,cô cảm thấy mình đau tới mức phát sốt, nên mới có cảm giác như vậy.Nhưng cô ngay đến việc mở mắt ra nhìn cũng không còn sức, liền rơivào một vùng tăn tối.
Ánh sáng chói chang bên ngoài phòng được ngănbởi tấm rèm cửa, rõ ràng vừa mới qua chính ngọ, cả căn phòng đãmờ tối, tấm thảm dầy mềm mại hút mọi tạp âm, chỉ còn tiếng thởđều đều nhè nhẹ của người nằm trên giường.
Cố Phi Trần ngồi trên ghế sofa cách giườngkhông xa, vì không có ánh sáng, cả người như chìm vào bóng tối, khuônmặt điển trai không hề biểu lộ chút sắc thái nào, chỉ có đôi mắtsâu thẳm là dừng mãi ở một điểm, nhìn như thất thần.
Cô đang ngủ say, đôi lông mày thanh tú như nhíulại, chắc là đau, hoặc đang nằm mơ thấy ác mộng, bàn tay khẽ bámlấy tấm đệm, mãi không chịu buông.
Thực ra, kể từ lúc anh đỡ lấy cô từ trongbuồng vệ sinh, cô luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Lúc đó, cô ngấtđi trong vòng tay anh, rõ ràng đã mất đi toàn bộ ý thức, nhưng ngóntay vẫn bám lấy mép áo anh.
Cho đến khi anh bế cô vào phòng, đặt cô nằmlên giường cô vẫn không chịu buông tay.
Tay cô rất đẹp, da trắng nõn nà, mười ngóntay dàu như búp măng, khi
đánh đàn nhìn lả lướt như đang múa. Nhưnglúc này, cô chỉ là một đứa trẻ yếu đuối không có nơi để nương tựa,nắm chặt lấy một chỗ bám víu, dường như chỉ như vậy mới có thểgiảm bớt được vài phần đau khổ, chỉ có như vậy mới khiến cô yênlòng.
Trước khi hôn mê, cô đã coi anh như chỗ dựa.
Anh bỗng cảm thấy trái tim mình như bị bàntay vô hình bóp nghẹn trong lồng ngực, khuôn mặt nhợt nhạt của côchiếu thẳng vào đáy mắt anh, khiến trở nên nhức nhối. Anh đột nhiênnghĩ tới ngày hôm đó, cô cũng như vậy, khi cô Triệu thất thanh gọi anhchạy tới, cô đã gục trên nền nhà.
Không ai biết lúc đó anh đã hoảng sự đến thếnào.
Những trải nghiệm thường ngày, những tìnhhuống cực kỳ nguy hiểm trên thương trường cũng không so được với vàichục giây ngắn ngủi đó. Trước khi xe cấp cứu tới, anh ôm lấy cô, cảmnhận thân nhiệt cô đang thấp dần xuống, còn cô thì đang nhắm chặtmắt, cả người yếu đuối như vậy, yếu tới mức có thể biến mất trongkhông khí bất cứ lúc nào.
Một nỗi sợ hãi mơ hồn như bủa vây lấy anh,khiến nhịp thở của anh cũng trở nên rối loạn.
Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được nỗisợ hãi vì sắp mất cô.
Ngày hôm đó, suốt đường đến bệnh viện, anhkhông hề buông tay cô ra.
Anh chợt nhận ra, nếu cô không còn tồn tạithì mọi người hay vật khác liệu còn có ý nghĩa gì với anh?
Và hôm nay, người phụ nữ này lại khiến anhtrải qua giây phút đó một lần nữa.
Anh đón lấy cô trước khi cô hoàn toàn bấttỉnh, cơ thể mềm mại yếu đuối đó, khuôn mặt không còn chút sức lựcnào, khiến anh thiếu chút nữa mất hết tự chủ vì hoảng sợ.
Sau đó tìm được bác sĩ, mới biết là cơn đausinh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




