watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9074 Lượt

lý. Nhưng do cô bận cả một buổi sáng, lại còn uống hết cả mộtchén rượu mạnh.

Khi biết cô không gặp rắc rối gì lớn, anhkhông cách nào hình dung nổi cảm giác của mình.

Là yên tâm, giận dữ, ức chế, hay tức giậncực độ?

Anh chỉ nghe thấy tiếng thở dài rất sâu củachính mình, mãi lúc sau mới nhận ra, là anh thở phào nhẹ nhõm.

Cho dù cô còn chìm trong giấc ngủ, cho dù sắcmặt cô vẫn còn rất khó coi, nhưng ít ra cô đã bình yên, ít ra cô khôngchết, sẽ không biến mất khỏi thế giới này, khỏi thế giới của anh.

Chỉ vì như vậy, nên anh thở phào.

Trong quãng thời gian đợi cô tỉnh giấc, anhvẫn ngồi bên cạnh, trầm tư như một pho tượng.

Thời gian như ngưng đọng, anh nhìn khuôn mặt côqua ánh sáng mờ mờ, không hề biết bắt đầu từ bao giờ, ước mơ củamình lại giản dị đến như vậy.

Thực ra, thứ anh muốn không hề ít, trong từnggiai đoạn của cuộc đời, anh luôn có những ước vọng mong muốn trởthành hiện thực và anh thường không từ thủ đoạn nào để thực hiệnchúng, hơn nữa còn hoàn thành một cách mỹ mãn.

Nhưng trong lúc này, ước vọng của anh đơn giảnđến mức chính anh cũng ngạc nhiên.

Anh chỉ cần cô còn sống, sống thật tốt.

Dường như chỉ cần cô còn sống, cô sẽ mãi mãikhông dời khỏi thế giới của anh.

Khi Tần Hoan tỉnh lại, phải mấy một lúc lâuvẫn không hiểu mình đang ở đâu. Nhưng chăn ga gối đệm đều trắng toát,hơn nữa trang trí như phòng lại đẹp đẽ tinh xảo, thảm chân cũng làloại thẩm thấu âm thanh màu nâu nhạt theo đúng tiêu chuẩn, nếu cô đoánđây hẳn là một phòng trong khách sạn.

Cơn đau bụng đã giảm đi rất nhiều, cô bướcxuống giường, mở rèm cửa, có thể nhìn thấy vài kiến trúc mang tínhđặc trưng ở phía bên ngoài. Thì ra cô vẫn đang ở trong khách sạn, vẫnlà khách sạn khi cô ăn trưa.

Nhưng tại sao cô lại ngủ ở đây?

Cô dựa vào cửa sổ, khẽ nhíu mày cố nhớlại, cuối cùng cũng nhớ ra những việc đã xẩy ra. Vòng tay xuất hiệntrước khi cô ngất đi, mùi thơm nhè nhẹ đó, cảm giác thân thuộc bủavây lấy cơ thể… Tim cô chợt nhảy lên một cách khó hiểu, nhanh chóngquay người lại, nhìn một lượt khắp phòng. Nhưng rất hiển nhiên, trongphòng chỉ có duy nhất một mình cô, tiếng đồng hồ giả cổ trên bànnhảy sang giờ khác, phát ra tiếng kêu “Tích tắc” khe khẽ, những consố màu trắng nổi bật lên trên nền màu đen.

17 giờ đúng.

Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 09: Trân trọng 2

… 17 giờ!

Sau khi ý thức được thời gian này nói lên điều gì, cô ngây ra. Điều này có nghĩa cô đã ngủ trọng vẹn một buổi chiều.

Túi xách của cô để ở trên sofa trong phòng khách, di động vẫn nằm nguyên trên bàn, ngoài những thứ đó ra, trên bàn còn có một túi ni-lông, cô mở ra xem thì thấy bên trong đều là đồ dùng của phụ nữ.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại ở phía khác của ghế sofa, một chiếc áo đang vắt hờ hững ở đó, đó là áo vest màu sẫm, chất liệu lẫn đường may đều thuộc hạng sang, nhìn là biết giá trị không nhỏ. Cô gần như vừa nhìn đã nhận ra, đó là áo của Cố Phi Trần, sáng nay anh vẫn còn mặt nó trong buổi nói chuyện ở trường.

Đến giờ, cô mới có thể xác nhận, người ôm cô lúc trước, chính là anh.

Là anh đỡ lấy cô và đưa cô đến đây.

Cũng đúng, khách sạn như vậy, phòng như vậy, đương nhiên không phải do thầy hiệu phó bố trí cho cô.

Nghĩ tới đây, cô lại ngây ra.

Vòng ôm đó, trong lúc cô gần ngất đi, cô vẫn kịp nghĩ tới việc dựa vào đó, đồng thời với tay nắm chặt lấy mép áo đối phương.

Bởi vì cô sợ.

Đó là lúc cô đau khổ không nơi bấu víu nhất, vòng tay đó lại khiến cô có thể an lòng, cô có thể yên tâm dựa cả cơ thể vào đó, lại như sợ anh bỏ rơi cô giữa đường, nên cho dù trong lúc hôn mê, cô vẫn không chịu rời tay.

Thì ra là anh

Cái người cô cố dựa vào đó, thì ra là anh.

Lúc này tỉnh lại, Tần Hoan không khỏi cảm thấy mọi chuyện thật nực cười. Tiềm thức của cô sao lại phạm phải sai lầm như vậy? Sự thực rõ ràng là, trên đời này, cô có thể an tâm dựa vào bất cứ ai, chỉ duy không bao giờ được tin vào Cố Phi Trần.

Đi một ngày đàng học một sàng khôn, cô lý ra đã phải học đủ rồi mới đúng.

Nhưng tại sao khi tư duy bị mất đi kiểm soát, cơ thể lại phạm phải sai lầm như vậy?

Trời đã ngả dần sang tối, ánh mặt trời lặn ở đằng Tây, bóng đêm bao trùm lấy những tòa kiến trúc bằng bê tông cốt thép cao lớn, cả thành phố sau một ngày huyên náo lại quay về trạng thái tĩnh lặng ngắn ngủi.

Cuộc sống về đêm sắp bắt đầu, rõ ràng là một ngày đen đủi của cô sắp sửa kết thúc.

Vì cô bị hôn mê, nên chắc đã làm lỡ việc của trường. Nghe nói buổi chiều còn có lễ khánh thành thư viện mới, nhưng nhìn mặt trời sắp xuống núi, Cố Phi Trần vẫn chưa quay lại, cũng không biết bao giờ anh mới quay lại.

Tần Hoan vốn định đi ngay, nhưng thẻ phòng vẫn nằm ở khe cắm thẻ, tiền không có bên người, huống hồ lại còn áo của Cố Phi Trần, cô lại không muốn mang theo.

Cô dường như cả ngày chưa ăn uống gì, lúc này bỗng thấy đói cồn cào, bụng tuy không còn đau, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, tay chân chợt mềm nhũn ra.

Túi đồ dùng cá nhân đó cũng không biết ai mang tới, nhưng quả là rất chu đáo, gần như những thứ một người phụ nữ cần dùng trong thời kỳ đặc biệt đều có đủ.

Tuy không cách nào rời đi ngay lập tức, nhưng Tần Hoan vẫn quyết định đi tắm nước nóng. Cô vào phòng tắm, mở nước thơm, nhanh chóng ngâm cả cơ thể đã bị dày vò suốt một ngày vào trong làn nước nóng rẫy còn đang bốc hơi.

Khi có người mở cửa phòng, đúng lúc tần hoàn từ trong buồng tắm bước ra.

Cô khoác chiếc áo tắm của khách sạn, tay còn cầm chiếc khăn khô để lau tóc, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy dáng người đó. Cô ngây ra, còn đối phương thì đã xoay người lại đóng cửa, điềm nhiên bước tới.

“Đỡ hơn rồi chứ?”

Giọng sắc lạnh của người đàn ông đó vang lên, lúc này cô mới định thần lại. Cô vẫn tiếp tục lau khô tóc, vừa trả lời khẽ: “Đỡ rồi, cảm ơn.”

Cố Phi Trần nhìn cô một lúc rồi nói: “Ăn một chút rồi hẵng đi.”

Lúc này cô mới để ý trên tay anh đang cầm hộp cơm. Cô hơi giật mình, miệng lặp lại hai chữ: “Cảm ơn.”

Trong ấn tượng của cô, đây có lẽ là lần đầu tiên anh tự tay làm việc đó. Cô thậm chí còn không sao hình dung ra cảnh anh xách hộp cơm đi qua sảnh khách sạn và lên thang máy công cộng.

Cố Phi Trần bỏ đồ ăn ra, rồi mới ngồi xuống ghế sofa, thuận tay cầm điều khiển bật ti vi. Vừa đúng chương trình thời sự, nhưng dường như anh không để tâm trên ti vi đang nói gì, chỉ là nghe âm thanh mà thôi.

Thức ăn rất thơm, cũng không biết mua ở đâu, màu sắc đẹp mắt, nhìn chỉ muốn ăn ngay. Hơn nữa Tần Hoan lại rất đói, cô không có ý định xấu hổ gì ở đây, nên không khách khí từ chối.

Một mình cô ngồi bên bàn ăn, nghĩ giây lát rồi mới khẽ quay người lại, giọng khô khan hỏi: “Anh không ăn?”

“Anh ăn rồi.” Một giọng nói bình thản cất lên từ phía sau.

Được thôi, cô nghĩ, ít ra như vậy cũng đỡ ngại ngần. Cho dù hôm nay anh giúp cô, cô cũng không cách nào ngồi ăn cùng bàn với anh như không có chuyện gì xảy ra.

Có lẽ do đầu bếp nấu ngon, hoặc do rất đói, Tần Hoan ăn rất ngon miệng. Hơn nữa có tiếng ti vi, nên sự chú ý của cô nhanh chóng bị chuyển hướng, dường như quên mất đằng sau mình còn có một người đàn ông, nếu không chắc hẳn sẽ ảnh hưởng tới khẩu vị của cô.

Ăn cơm xong, Cố Phi Trần lại nhắc: “Ở đây còn một phần nữa.”

Cô vốn không để ý, chỉ theo anh chỉ, mới phát hiện trên bàn còn có một bát nước đường.

“Uống hết cái này đi.” Anh nói

Cô ngây ra trong giây lát, rồi khẽ lắc đầu, khóe miệng cuối cùng cũng khẽ nở nụ cười, nhưng vẫn rất miễn cưỡng: “Không cần.” Nhưng ánh mắt nhìn về phía đó, không sao thu lại được.

Nước đường… cô khẽ căn môi, cười khổ sở.

Đó dường như đã là kỷ niệm rất xa xăm, xa đến mức gay cả cô cũng gần như quên lãng.

Đã từng có vài lần, anh cũng mua nước đường như vậy cho cô uống.

Lần đó cũng vì đau bụng tháng, nhưng không bằng lần này. Khi ấy cô có người yêu thương, đương nhiên cũng làm nũng hơn so với bây giờ, chỉ một chút đau đớn cũng bị khuếch đại lên thành mức độ nghiêm trọng, thực ra cũng chỉ là mượn cớ đau ốm để làm nũng một chút, để được quan tâm và yêu thương nhiều hơn.

Nên khi cô đau bụng, liền không chịu đi học, không những thế, còn không chịu để anh đi làm.

Hôm đó cô cứ nằm trên giường, mặt mũi nhợt nhạt, nhìn anh với vẻ đáng thương, không cho anh rời xa mình nửa bước.

Lúc đầu anh không biết cô có phần giả bộ, cứ nghĩ cô thực sự rất đau, quả nhiên đồng ý yêu cầu của cô, đến cả tài liệu cũng kêu thư ký mang tới nhà giải quyết.

Khi thư ký tới, mang theo cả một cốc nước đường.

Anh ngồi bên cạnh nói: “Em uống hết cốc nước này nhé.”

Cô cầm bát nước nóng hôi hổi, chợt cảm thấy ngường ngượng, nãy giờ làm nũng giả bộ đau nên không cảm thấy, lúc này mới xấu hổ, chút bí mật thầm kín nhất của phụ nữ đã bị anh nhìn xuyên thấu.

Là người yêu của nhau, nhưng những lúc thân mật nhất, anh cũng chỉ ôm cô vào lòng, hai cơ thể áp sát vào nhau, chứ chưa hề có hành động gì thái quá.

Cô biết anh yêu thương cô, có lúc cũng cảm nhận được sự kiềm chế của anh, nên cầm bát nước

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT