|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
những chủ đề khô khan quá, nên có người không vui, vừa nãy cố tình đạp vào chân cháu để biểu thị phản đối.”
Vị quan chức nọ nghe xong cười ha hả, vội vàng nói: “Đúng, đúng. Đây là bữa cơm gia đình, chuyện quan trường và chính trường chúng ta để sau bàn tiếp.” Rồi quay sang Tần Hoan: “Cháu bỏ qua cho chú nhé, đàn ông là như thế, cô cháu cũng thường trách chú xa cách cô ấy, khiến cô ấy không còn muốn đi ăn ở bên ngoài cùng chú.”
Tần Hoan vội nhoẻn miệng cười bảo: “Chú đừng nói như vậy, mọi người bàn chuyện quan trọng, cháu không có ý gì.”
Tuy nói vậy, nhưng người đối diện thấy cô còn trẻ ngỡ cô vẫn trẻ con, dùng động tác nhỏ ra hiệu cho chồng chưa cưới không được lãng quên cô cũng là hành động bình thường. Trong ánh mắt họ, có sự thông cảm và bao dung, nên tiếp đó, quả nhiên không còn bàn về chuyện quốc gia địa sự, mà quay sang chủ đề trò chuyện bình thường.”
Mọi người ngồi ăn đến tận hơn 9 giờ.
Đến khi kết thúc, Cố Phi Trần nói: “Nghe nói mấy hôm nữa là sinh nhật của cô, chi bằng hôm đó cháu đứng ra chủ trì, tổ chức sinh nhật cho cô.”
Người phụ nữ tươi cười nói: “Anh chàng họ Cố nhà cháu khách sáo quá, thực ra cô luôn coi trọng cậu ấy như người nhà, sinh nhật cô, cháu cũng đến nhé, cô giới thiệu vài người bạn để cháu quen biết, đều là bạn tốt của cô, cũng có những người ngang tuổi với cháu, đều rất vui vẻ.”
“Vâng.” Tần Hoan trả lời.
Hai nhà chia tay nhau ở ngoài cửa.
Tần Hoan theo Cố Phi Trần lên xe, Tiểu Lưu nắm vô lăng hỏi: “Cậu Cố, bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Đưa tôi về nhà trước.” Tần Hoan nói.
Cố Phi Trần vừa lên xe đã ngả người ra đằng sao, lim dim mắt, lúc này mới mở mắt nhìn cô.
Lúc tối anh uống khá nhiều rượu, đôi mắt sâu thẳm lúc này càng hấp dẫn, nhìn sang phía cô như đang cười, nói: “Anh thích dáng vẻ của em ban nãy ở bàn ăn hơn.”
“Dáng vẻ gì?” cô ngây ra một lát, rồi mới ngẩng mặt lên, “Dáng vẻ bị anh xoay cho như chong chóng?”
“không phải”
“Vậy thì là gì?”
“Là dáng vẻ em đeo mặt nạ.” Khi anh nói, đôi mắt khẽ nheo lại, giọng rất khẽ, không nghe ra là tán thưởng hay là chế nhạo, “Nhưng khi cười quả là rất đẹp.”
Phải, cả tối cô đều phối hợp với anh, khuôn mặt như sắp cứng đơ ra.
“Tôi chỉ đang làm tròn nghĩa vụ, anh không phải cảm ơn tôi.”
“Thế sao?” Cảnh hai bên đường yên tĩnh cùng với ánh đèn nhấp nháy tạo thành từng vùng ánh sáng, lướt qua khuôn mặt đang chênh chếch của anh, trong bóng tối cô như không nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ nghe thấy tiếng văng vẳng bên tai, không có một chút tình cảm nào trong đó, “Vậy anh hy vọng em luôn nhớ tới nghĩa vụ của mình, lần nào cũng thể hiện một cách hoàn hảo như tối nay.”
Nói xong câu đó, cho đến tận khi xe về tới dưới nhà, anh cũng không nói thêm lời nào nữa.
Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Phần 13
Chương 13 :
Ký ức
Từ hồi hai người yêu nhau, Tần Hoan đã biếtCố Phi Trần rất bận. Nhưng anh gần như chưa bao giờ dẫn cô tham giancác buổi tiệc chiêu đãi, còn cô đôi lúc cũng vì bài vở thỉnh thoảngở lại trong ký túc xá, nên gần như không hiểu lắm về cuộc sống banđêm của Cố Phi Trần.
Cho đến tận hôm nay, sau bao nhiêu năm, anh và côđã diễn một vai khác, cô mới đang thức sự bước vào cuộc sống củaanh.
Đa phần là những bữa ăn xã giao, đôi lúc cũngcó một vài hoạt động công khai, nhưng hành trình hầu hết là như nhau,cảm nhận cũng chỉ có một, đó là vô vị.
Ngồi bên bàn tiệc ê hề món ăn, tai nghe cácloại âm thanh hỗn tạp xung quanh, đón tiếp, ca tụng, tôn sùng, đôi lúccô cũng nghĩ chẳng lẽ anh không mệt? Hàng ngày đối mặt với những conngười và công việc cực kỳ nhạt nhẽo, mặt nạ đeo càng lâu, càngkhiến cô không sao nhìn rõ được anh.
Nhưng ngay sau đó cô cũng tỉnh lại, những thứnày đâu có liên quan gì tới cô?
Cô đâu cần hiểu rõ về anh. Hoặc đây đã từnglà mong muốn của cô, nhưng giờ không còn cần thiết nữa. Hoặc nếu anhcó mệt mỏi thì càng may mắn, như vậy cô cũng được giải thoát, khôngphải như con rối bị giật dây, cứ nở nụ cười quý báu trước nhữngkhuôn mặt cô không hề quen biết.
Nhưng rõ ràng là, trước khi Cố Phi Trần mệtnhoài, anh sẽ không buông tha cô. Lúc này cô còn cảm giác không biếtmình se chịu được bao lâu, bởi những cuộc chiêu đã tiệc tùng nàythực sự khiến cô vô cùng mệt mỏi.
Trên thực tế, kể từ khi ra khỏi nhà họ Cố,rồi làm việc trong trường học, cuộc sống của Tần Hoan rất điều độ.Để nhanh chóng hòa mình với sinh viên, đến cả quần áo và giầy déptrước kia cô đều nhất loạt không dùng tới. Khi chuyển nhà, còn nguyênmột va li quần áo mới chưa giật mác, nhưng sau khi dọn sang nhà mới,cô liền nhét chúng vào góc tủ sâu nhất.
Còn đủ loại túi xách và giầy hàng hiệu,những thứ này đều từng là một phần trong cuộc sống của cô, sau nàycũng nhất loạt bị vứt vào một xó.
Thời gian này, cô học được cách mua quần áoở những khu bách hóa bình dân nhất, đi cùng đồng nghiệp tới nhữngcửa hàng nhỏ ven đường.
Cô có nhiều đồng nghiệp rất giỏi chọn đồ,chui vào cửa hàng là như cá gặp nước, không bao giờ đi ra trước nửatiếng đồng hồ. Ban đầu cô không sao thích nghi được, nhưng sau này đicùng họ nhiều, cũng chọn được một vài bộ mà cô yêu thích.
Nhưng mặc những bộ đồ này hoàn toàn khôngthể đi cùng Cố Phi Trần.
Nên hễ anh tới trường đón cô đi dự chiêu đã,việc đầu tiên là phải đi mua quần áo giầy dép.
Anh cực kỳ khó tính, đòi hỏi rất khắt khe,trước kia anh không bao giờ can thiệp vào việc quần áo của cô, nhưngbây giờ hoàn toàn ngược lại, việc gì cũng quản, đến cả nhữngchuyện nhỏ như lựa chọn quần áo, anh cũng chịu bỏ thời gian và kiênnhẫn đưa cô đi, khiến cô cực kỳ khó chịu.
Cô nhớ hôm đó đến cửa hàng, phục vụ nhìnthấy cô, liền cười tươi như hoa, đón tiếp cô một cách nhiệt tình chuđáo: “Cô Tần, lâu rồi không thấy đến. Đợt này cửa hàng có mẫu mãmới, lại vừa đúng cỡ của cô, có cần lấy hết ra cho cô xem không?”
Cô không mấy hứng thú, chọn bừa hai chiếc,nhưng thái độ của cô khiến Cố Phi Trần không hài lòng, anh loại bỏhết mấy chiếc cô lựa chọn.
“Anh nhớ gu của em không tầm thường như thế.”Anh ngồi trên ghế sofa rất rộng, chỉ vào chiếc nhân viên đang cầm trêntay nói: “Là chiếc đó, em thử xem.”
Một nhân viên khác như nhận được thánh chỉ,vội vàng bước tới giúp, lấy chiếc Cố Phi Trần chỉ trong đống váy cônhân viên kia đang cầm trên tay, dẫn Tần Hoan vào phòng thử đồ.
Lát sau, cô bước ra, Cố Phi Trần nhìn lướt quarồi nói: “Đường eo không đẹp, đổi cái khác.”
Nhân viên liền mang ra một chiếc khác.
Năm phút sau, lại nhận được câu bình phẩm:“Chiếc này màu không hợp với em.”
Cứ như vậy đến ba, bốn lần mới khiến ngườingồi trong ghế sofa hài lòng.
Đó là một chiếc váy dạ hội bằng lụa màuđen, gần giống kiểu sườn xám, so với mấy cái trước, có phần cứngnhấc, thậm chí còn hơi bảo thủ, chỉ có khoảng ren may thủ công tinhtế trước ngực thấp thoáng lộ ra làn da trắng như phấn ở bên trong.
Nhân viên phục vụ buộc tóc lên giúp cô, cộtchặt lại bằng chiếc trâm màu ngọc bích, nhìn trong gương vô cùng taonhã, rất hợp với chiếc váy cô đang mặc trên người. Nhưng Tần Hoan lạithấy mình chẳng khác nào con rối, sau khi bước vào cửa hàng liền bịngười khác điều khiển, nên sắc mặt không vui, lúc chọn giầy, cô chỉmột đôi giày cao gót nói: “Đôi này.”
Phục vụ cười xum xeo lấy chiếc giầy rồi hơiquỳ đầu gối xuống, vừa đi giầy giúp cô vừa nói: “Cô tần thật tinhtường, tôi này là kiểu mới có trong tuần lễ thời trang ở New York,hàng mới về hôm kia, size này của cô trong nước chỉ có một đôi duynhất.”
Tần Hoan ướm vào chiếc giầy cao gót 10 phânrồi đứng lên, đi ngang quan trước mặt Cố Phi Trần không hề dừng lại,bước thẳng ra ngoài.
Bữa tiệc vô vị hôm đó kéo dài đến ba, bốntiếng đồng hồ.
Cố Phi Trần với tư cách là khách quý củachủ nhà, trừ lúc được mời lên bục nói vài ba câu ra, thì cả buổitối đều đứng trò chuyện hàn huyên với ông chủ.
Tần Hoan thầm kêu khổ. Cô đi giầy cỡ 6, vốnrất vừa chân, nhưng đã bận cả ngày ở trường, đến cả thời gian ngồixuống uống cốc nước cũng không có, vừa tan làm đã bị Cố Phi Trầnlôi đến cửa hàng mua đồ, lúc này đôi chân như sưng lên, giầy lồng vàochân cũng cảm thấy hơi chật, khiến gót chân cô bắt đầu đau âm ỉ.
Cô tranh thủ lúc Cố Phi Trần trò chuyện cùngvới khách khứa liền chuồn ra ngoài, vòng qua khu đồ ăn bày ở khắpnơi, cuối cùng tìm thấy một chiếc sofa bên ngoài ban công.
Chỗ này chắc dùng cho khách khứa ngồi nghỉngơi, nhưng lúc này mọi người đang phấn chấn, dưới ánh đèn chùm cựclớn sáng rực rỡ, ai nấy đều xinh đẹp long lanh, vẻ tĩnh lặng ngoàiban công và sự ồn ào bên trong tạo ra hai thế giới hoàn toàn cáchbiệt.
Ban công quay về phía đài phun nước giữa vườnhoa, là hình điêu khắc theo phong cách Châu u cỡ lớn, tuy cách khá xa,nhưng xung quanh có bật đèn chiếu, nên nhìn rõ đó là hình hai nữthần trinh bạch với bốn năm tiểu thiên sứ vây xung quanh, tấm vải mỏngquấn quanh cơ thể tràn trề nhựa sống, dáng người rất đẹp.
Rõ là chỉ cách nhau có một vách kính, mọithứ trong phòng đã như bị chặn lại ở sau cánh cửa. Ngoài ban công vôcùng tĩnh lặng, Tần Hoan tháo giầy, ngồi trên sofa, nhìn ngây ra đàiphun nước phía đằng xa.
Bỏ giầy ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




