watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9036 Lượt

mặt hai lần, nhưng thực sự chịrất muốn làm quen với em.”

Tần Hoan không ngờ Ôn Như Thanh lại nhiệt tìnhhòa nhã như vậy, hơn nữa cả hai đều là nữ, cô không thể sa sầm mặtmũi từ chối quyết liệt với người nào đó. Cô còn đang do dự, Ôn NhưThanh lại nói: “Hơn nữa nếu bây giờ em về, các vết rộp phồng lênnữa, lại có người đau lòng.”

Khi cô nói giọng điệu có phần tinh nghịch,Tần Hoan thấy cô nói thẳng như vậy, lại trước mặt người làm, nênkhông khỏi giật mình, vội nhìn phản ứng của một người quả nhiên, CốPhi Trần khẽ sầm mặt xuống.

“Nếu công việc ở Trung Quốc của em giải quyếtgần xong, có lẽ cũng nghĩ tới việc dọn ra ngoài ở thôi chứ?” Cố PhiTrần buông tờ báo xuống, lạnh nhạt nói.

“Vẫn còn sớm, không vội.” Ôn Như Thanh tỏ vẻkhông hề sợ anh, quay đầu lại chớp chớp mắt tinh nghịch, nói khẽ vớithần hoan: “Em xem, bị chị nói trúng tim đen, thẹn quá hóa giận.”

Tần Hoan cũng hơi ngại, trong giây lát không saođoán nổi giữa Ôn Như Thanh và Cố Phi Trần rốt cuộc là mối quan hệgì.

Nhưng cô cũng nhận thấy, tính tình Ôn Như Thanhthẳng thắn, là người dễ nói chuyện. Lúc này cô Triệu cũng tranh thủthuận nước đẩy thuyền, vội kêu cô đi dọn dẹp phòng, không để cô có cơhội từ chối.

Vẫn là phòng trước kia cô ở, hình như từ khicô chuyển ta ngoài không có ai sờ đến, mọi thứ vẫn giữa nguyên trạngthái cũ.

Dường như ngày nào cũng có người tới dọndẹp, nên tối nay cũng chỉ thay bộ chăn ra gối sạch sẽ khác mà thôi.

Trước khi tắm, cô còn tìm được một chiếc váyngủ mới nguyên ở trong ngăn quần áo. Là một chiếc màu đỏ rực, chấtvải sa tanh mỏng, mềm mại như mây, có thể dễ dàng nắm trong lòng bàntay. Chiếc váy cô mua vào tầm này năm ngoái, hoàn toàn do ngẫu hứng,hơn nữa thời gian đó tâm trạng cô luôn sa sút, đi ngang qua cửa hàngbèn rẽ vào mua, hy vọng có thể mang lại chút ánh sáng tinh thần cho cô

Nhưng mua được hai ngày, cô phát hiện mình đãcó mang.

Là con của Cố Phi Trần.

Cuộc sống bỗng chốc trở nên đen tối, như thểcó vứt vào thùng màu nhuộm cũng không thể nhuộm được sang màu khác.Chiếc vày được mang đi gặt, rồi lại để nguyên trong tủ quần áo.

Lúc này cô mở túi chống bụi, nhìn vào màuđỏ rực, chăm chú hồi lâu rồi mới đi vào phòng tắm.

Khăn mặt, khăn tắm đều là mới, đồ dùng tắmgội vẫn là những loại cô quen dùng nhiều năm, nên trong thoáng chốc,Tần Hoan dường như quên mất mình đang ở đâu, cũng quên mất những việcđã xẩy ra trong bao lâu nay.

Mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh – Chương 13: Ký ức 2

Nước nóng xả lên người, bàn chân khẽ nhói đau, nhưng sau khi quen với nhiệt độ nóng thì cả người cô cũng tê lại. Cô nhắm mắt, cả phòng bốc hơi, mặt gương như phủ lớp sương mù, thực ra vào ngày hè nóng nực thế này, nhiệt độ kiểu này khiến người ta khó thở, nhưng cô cứ xả cho đến khi da đỏ ửng lên mới chịu lau khô bước ra ngoài.

Không ngờ cô Triệu đang đợi ngoài cửa. Thấy cô xuất hiện, vội hỏi: “Cháu có ăn đêm không? Buổi tối nhà bếp có làm súp tổ yến gan ngỗng, cháu xuống ăn, hay cô mang một bát lên đây.”

“Không cần đâu cô Triệu.”

“Nghe nói lúc tối cháu đi dự tiệc cùng Cố Phi Trần, giờ chắc đói rồi. Xuống gác đi, Cố Phi Trần lúc này đang không ở nhà.”

“Anh ấy lại đi rồi?” nói xong cô mới biết lỡ rồi, cô chỉ quay đi nõi khẽ: “Cháu không phải là tránh mặt anh ấy.”

“Biết rồi biết rồi, cháu không phải tránh mặt cậu ấy, chỉ là không đói.” Cô Triệu lắc đầu tỏ ý nhẫn nại, như thể vừa tức vừa buồn cười, vẫn coi cô như trẻ con, chỉ khuyên bằng giọng ôn hòa: “Thế cháu ngồi xuống cùng cô, nhân thể sấy tóc cho không được không?”

“Được ạ”

Tần Hoan miễn cưỡng xuống lầu, phát hiện Ôn Như Thanh vẫn xếp chân vòng trong ở phòng khách, đang chỉnh kênh truyền hình một cách vô vị.

Thấy cô xuất hiện, Ôn Như Thanh vội vẫy tay nói: “Mau lại đây.”

“Chị và Cố Phi Trần là bạn học?” Trong lúc ăn đêm, Tần Hoan buột miệng hỏi.

“Đúng rồi, bọn chị chơi với nhau từ lâu, tiếc là chưa bao giờ có cơ hội gặp em. Chị bình thường ít khi về nước.”

“Trước kia em cũng sống ở nước ngoài.”

“Chị có biết. Em chuyển về đây năm 18 tuổi, rồi trở thành bạn gái của Cố Phi Trần, sau lại chia tay.”

Tần Hoan giật mình hỏi: “Chị đều biết hết?”

“Thực ra chị đã xem ảnh của em.” Ôn Như Thanh cười đắc ý, “Là chị bắt Cố Phi Trần gửi cho chị xem qua mạng.”

Tần Hoan cúi đầu cắm dĩa vào miếng bánh trong đĩa, giọng nói có vẻ nhạt nhẽo: “Em và anh ấy không có ảnh chụp chung.”

“Chị xem đều là ảnh riêng của em.”

“Tấm nào?”

“Ồ, để chị nhớ xem, là tấm em phơi nắng ở ngoài hiên, mặc một chiếc áo trắng, quần bò, hôm đó ánh sáng có vẻ rất đẹp, nhìn em cực kỳ thư giãn, ôm quyển sách như sắp ngủ.”

Nghe lời miêu tả như vậy, Tần Hoan cố nhớ lại nhưng hoàn toàn không có ấn tượng gì: “Em không nhớ đã từng chụp bức anh như thế.”

Ôn Như Thanh cúi đầu ăn một miếng, rồi cười cười, như không hề ngạc nhiên: “Không biết chừng bức ảnh đó là bị chụp trộm.”

Tần Hoan không khỏi cứng họng, mãi lâu sau mới “ừm” một tiếng, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

Kỷ niệm càng ngọt ngào, nỗi đau càng nhức nhối. Mật ngọt trong quá khứ đã hóa thành thạch tín, không mùi không vị, nhưng giết chết mọi tế bào cảm xúc, một cách vô tình.

Cô thậm chí còn không muốn nghĩ về hoàn cảnh của bước ảnh.

Bởi trước kia đúng là cô rất thích chạy lên hiên tầng ba năm đọc sách, ở đó có một tấm ghế dài, là Cố Hoài Sơn đặt riêng cho cô, thiết kế chiều dài chiều rộng bao gồm cả đường gấp khúc hoàn toàn phù hợp với người cô.

Xuân về hoa nở, nằm ở đó sưởi nắng đúng là sự hưởng thụ tuyệt vời.

Có lẽ bức ảnh đúng là bị chụp trộm, như dù thế nào thì cô cũng không tin ràng Cố Phi Trần lại có thể làm việc đó. Di động của anh gần như chỉ dùng vào việc gọi điện, thi thoảng nhắn tin cho cô, đấy cũng là vì cô ép buộc mãi, anh mới chịu thỏa hiệp.

Nếu không, thường là tin nhắn mấy trăm chữ của cô gửi đi, nhận lại chỉ là cuộc điện thoại trong một, hai phút. Anh không hề hiểu được tâm lý của con gái, có những lúc cô cần, chỉ là sự trao đổi tình cảm vượt không gian.

Tối hôm đó, cho đến tận khi cô ăn xong bữa đêm lên lầu đi ngủ, Cố Phi Trần vẫn chưa về.

Sáng hôm sau, cô dậy rất sớm. Kể từ khi đi làm, hàng ngày cô đều dậy vào giờ này, mới đảm bảo không bị muộn giờ.

Mở to mắt đúng khoảng mười giây, cô mới tỉnh táo trở lại. Cô nghĩ tới việc tối qua đã ngủ ở đâu, đồng thời cảm thấy kinh ngạc vì mình có thể ngủ ngon như vậy.

Rõ ràng đã rời xa nơi này một năm rồi, nhưng ngủ trên chiếc giường này, vẫn khiến cô có cảm giác yên tâm như ở nhà.

Thì ra cơ thể đúng là có thể lưu lại ký ức.

Cho dù trong lòng rất muốn quên đi.

Đánh răng rửa mặt rồi xuống nhà ăn sáng. Phòng ăn vắng tanh, chỉ có vài người giúp việc đứng chờ bên cạnh. Đầu bếp làm theo khẩu vị của cô, nhanh chóng bưng lên hai phần ăn theo kiểu Trung và u. Cô uống một ngụm sữa, vừa cắt miếng sandewich vừa hỏi: “Cố Phi Trần có dặn hôm nay ai đưa tôi về hay không?”

Vừa đúng lúc cô Triệu đi tới liền bảo: “Lát nữa Tiểu Lưu sẽ đưa cháu về trường.” Ngập ngừng một lát rồi lại nói: “Cố Phi Trần nửa đêm qua lại lên cơn hen, giờ vẫn chưa ngủ dậy.”

“Vậy sao?” Chiếc dĩa trong tay cô khẽ ngừng lại, rồi nhanh chóng tiếp tục động tác cắt bánh như không có chuyện gì xẩy ra, Tần Hoan không hề ngẩng đầu lên, dĩa cắm vào một miếng sandwich nhỏ, nói: “Được rồi, làm phiền cô bảo Tiểu Lưu đợi cháu ngoài cổng, năm phút nữa xuất phát.”

Cô Triệu muốn nói gì lại thôi. Cho đến lúc cô dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra khỏi cửa, mới nói: “Hay hôm nay đừng đi làm nữa.”

Cô biết cô Triệu định nói gì, nhưng chỉ lắc đầu: “Không được, trường cháu dao này rất bận, bọn cháu phải tổ chức một buổi dạ hội chào mừng sinh viên mới nhập học, có rất nhiều việc phải chuẩn bị trước. Thôi, không nói chuyện này nữa, đợi khi nào rảnh cháu lại về thăm cô.”

Cô bước đi rất đàng hoàng, chỉ đến khi xe rẽ ra ngoài cổng ở sân trước, do có góc ngoặt, cô ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài trời, rồi khẽ liếc về phía cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai.

Rèm cửa ở đó hé mở, vì khoảng cách quá xe, nên không thấy được bất cứ động tĩnh gì bên trong.

Còi xe kêu lên một tiếng, chiếc cổng bề thế từ từ mở ra. Cô tự thấy vô vị, bèn thu tầm mắt lại, im lặng, thắt lại dây an toàn.

“Cô ấy đi rồi.” Ôn Như Thanh đứng bên cửa sổ, nhìn qua khe rèm cửa với vẻ hứng thú, mãi sau mới chịu quay người lại, thần thái trên khuôn mặt đầy vẻ phức tạp: “Em rất khâm phục cô ấy.”

Người đàn ông lúc này đã ngồi dậy chỉ khẽ nhìn cô, như không kiềm chế được: “Em thường xuyên xông vào phòng đàn ông từ sáng sớm như thế này sao?”

“Thỉnh thoảng thôi. Bạn trai thì có tính không?” Cô chớp chớp mắt, định không thèm để ý đến sự bực tức của anh.

“Nhưng anh không phải bạn trai của em.”

“Em biết. Nên anh phải cảm thấy vinh dự. Bao nhiêu gã đàn ông mong em đến phòng của họ, em đều không đồng ý.”

Trả lời cô chỉ là một tiếng ừ lạnh lùng.

Cô lại tiếp tục chủ đề vừa nãy, như vô cùng cảm thán: “Cố Phi Trần, anh có thấy cô ấy đúng là

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT