watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9032 Lượt

cô mới nhận thấy gót chân đã bịphồng rộp lên, chẳng trách mà đau như vậy. Cô cúi người xoa nhẹ mộtcái, rồi lại nghe thấy tiếng ồn ào từ phía sau.

Có người mở cửa kính ra, trong giây lát,tiếng ồn ào ập tới, cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng người caolớn đó, nhưng do ngược sáng, nên vẻ mặt anh chìm trong bóng tối.

Cô ngây ra rồi dừng tay lại, ngồi thẳng dậynhư không có chuyện gì xẩy ra, lại nhìn về hướng bên ngoài ban công.

“Em đang làm gì vậy?”

“Hít thở.”

Đài phun nước ở giữa bãi cỏ chợt vút cao,rồi lại nhanh chóng hạ xuống, nhìn từ xa, chỉ thấy màu trắng mônglung, rồi nhanh chóng biến mất trong không khí nóng bức.

Cửa đóng rất chặt, thấp thoáng tiếng nhạcvalse lọt ra qua khe cửa.

Cô dùng một lát rồi quay đầu lại hỏi: “Anh ratìm tôi sao?”

“Ừ.” Cố Phi Trần trả lời đơn giản, ánh mắtdừng lại trên đôi chân trần của cô nói: “Nhảy nốt mấy bản nhạc cuốilà kết thúc thôi.”

“Vậy thì đi thôi.”

Cô đứng dậy đi lại giầy, bước tới trước mặtanh, thấy anh vẫn đứng đó không nhúc nhích, cô khơi ngạc nhiên ngẩngđầu nhìn anh.

Thực ra đi đôi giày cao 10 phân, cô vẫn phảingẩng đầu để nhìn anh.

Ban công hơi tối, nhưng lúc này cô đang đứngđối diện với cửa kính, ánh sáng như ban ngày trong đại sảnh chiếuđúng vào mặt cô, tranh tối tranh sáng, như viên ngọc trắng muốt giữadải ánh sáng, đôi mắt đen, sâu và sáng nổi bật trên đó, xinh đẹprạng rỡ, khiến người khác phải rung động.

Ánh mắt Cố Phi Trần khẽ ngây ra trên gương mặtcô, như bất chợt chạm vào một kỷ niệm xa xôi nào đó. Rất nhiều nămtrước, khi cô còn là cô bé gái bé nhỏ ngây thơ, cô luôn thích ngẩngđầu nhìn anh, ánh mắt tươi cười, như làn sóng nhấp nhô, lại như báuvật dễ vỡ, khiến người khác không nỡ đưa tay chạm vào, chỉ sợ sẽvỡ tan.

Một hồi sau, anh mới phát hiện mình bị mấttinh thần, còn Tần Hoan đã quay mặt đi, ánh mắt bình thản nhìn vàokhoảng không ồn ào náo nhiệt trong phòng, khuôn mặt không hề biểu bộbất kỳ cảm xúc nào.

Anh giơ tay kéo mạnh cửa rồi bảo: “Em vàotrong đi.”

Bên trong đúng là đang bật nhạc valse, cả sảnhrất rộng, ở giữa làm sàn nhảy, ánh sáng cũng điều chỉnh tối hơnmột chút, các đôi nam nữ lúc này cũng đã đặt rượu xuống bàn, đứngxung quanh sàn nhảy.

Nhà tổ chức vừa nhìn thấy Cố Phi Trần, lậptức đón lấy nới: “Mời tổng giám đốc cô mở màn giúp chúng tôi.”

Cố Phi Trần từ chối khách sáo, nhưng chủ nhàcòn khách sáo hơn, nhất định mời anh dẫn đầu đội nhảy.

“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Cố PhiTrần quay đầu lại nhìn sang phía Tần Hoan, Tần Hoan đang đau chân, nhưngkhông hề tỏ ý phản đối, lập tức bám lấy cánh ta anh.

Đây có lẽ là lần đầu tiên cô khiêu vũ cùnganh ở một nơi đông đúc thế này. Và cũng là lần đầu tiên, Tần Hoanphải khiêu vũ trong đau khổ như vậy.

Thực ra từ nhỏ cô đã học khiêu vũ, nhạc cổđiển hay nhạc jazz đều không làm khó được cô, như loại khiêu vũ xãgiao này tuy hiếm khi phải tham gia nhưng từ năm sáu, bảy tuổi mẹ đã dạycô.

Nghe nói mẹ cô ngày còn trẻ là người nổitiếng trong giao tiếp, mọi cử động của bà đều duyên dáng hấp dẫn,làm say mê bao nhiêu công tử con nhà danh giá. Đương nhiên tất cả điềunày đều là cô nghe được từ chỗ quản gia, hoàn toàn không có gì đốichứng, bởi khi cô tò mò hỏi mẹ, bao giờ cũng chỉ nhận được lời quởtrách vô cùng nghiêm khắc.

Trong mắt của mẹ, cô mãi chỉ là đứa trẻ,trẻ con thì không nên tò mò chuyện người lớn.

Nhạc khiêu vũ uyển chuyển nhẹ nhàng, tiếngđàn violin đầy mê hoặc. Tần Hoan biết, lúc này mình là tiêu điểm chúý của tất cả mọi người, ngay cả khi xoay vòng cô cũng vẫn cảm nhậnđược ánh nhìn hướng về từ bốn phía.

Thực ra ngay từ giây phút đầu tiên xuất hiệnở đây cùng Cố Phi Trần, cô đã khiến mọi người chú ý, huống hồ lúcnày anh còn đang khiêu vũ cùng cô.

Sau lần xuất hiện công khai này, e rằng mọingười đều đã biết thân phận của cô. Trước kia Trần Trạch Như từngcười cô là “sống nơi khuê các không người biết”, chuyện lớn như đínhhôn cùng Cố Phi Trần năm đó, cũng vì nhà họ Cố làm gì trước naycũng rất tiết chế, nên không mấy người biết. Nhưng nay, chẳng ai làkhông hiểu cô chính là vị hôn thê của Cố Phi Trần.

Tần Hoan mặc cho suy nghĩ của mình bay lượnkhắp nơi không mục đích, chỉ có vậy mới giúp cô phân tán được bớtsự chú ý, không còn quan tâm đến đôi chân đã đau đến thấu xương.

Cô không khỏi liên tưởng đến nàng tiên cá trongtruyện cổ tích Andersen. Vì tình yêu cô đã hy sinh cả giọng nói vàđuôi cá, mỗi bước đi đều như bước trên dao nhọn, nhưng cô vẫn vui lòngnhảy cùng hoàng tử bản nhạc đầu tiên cũng là bản nhạc cuối cùng.Lúc này, Tần Hoan thấy mình cũng gần giống như nhân vật trong truyệncổ tích, bởi chân cô đau đến mức gần như không còn là chính mình.

Cô xoay người theo bước nhảy của Cố Phi Trầnmột cách cứng nhắc, trong phúc mông lung mơ hồ bỗng cảm thấy bàn tayđỡ sau eo cô như to ra. Hoặc xuất phát từ bản năng, cô phó thác cảtrọng lượng cơ thể mình về phía người đối diện.

Thực ra bản nhạc không dài, nhiều lắm cũngchỉ bốn năm phút, nhưng cô cảm giác từng giây trôi qua dài như cả năm.Chỉ hận là cả người bị anh giữ chặt, bước một bước là cả một sựgiày vò.

Cuối cùng điệu nhảy cũng kết thúc, thực ravẫn còn chút đoạn kết, nhưng Cố Phi Trần đột nhiên dừng lại.

Cô hơi ngạc nhiên, cảm thấy kết thúc như vậyquá bất ngờ, nhưng Cố Phi Trần đã ôm lấy eo cô, dẫn cô về phía bênsảnh. Những người khác thấy anh dừng lại, mà âm nhạc vẫn đang tiếptục, bèn kết thành từng cặp khiêu vũ tiếp.

Cố Phi Trần đứng bên sảnh một lát, rồi quaylại nói với chủ nhà: “Rất tiếc, tôi có việc quan trọng phải đitrước.”

Chủ nhà vội nói: “Tổng giám đốc Cố kháchkhí quá, anh bận công việc thì cứ đi, hôm nay thực sự cảm ơn anh, khinào có thời gian sẽ liên lạc lại.”

Tay Cố Phi Trần vẫn để nguyên trên eo Tần Hoan,gật đầu nói: “Hẹn gặp lại.”

Tần Hoan gần như nhờ vào sức của Cố Phi Trầnmới cố gắng rút ra khỏi khách sạn, Tiểu Lưu sớm đã nhận điệnthoại, đỗ xe ở ngay ngoài cửa. Lên xe, Tần Hoan không khỏi chau màycởi giày ra đèn trong xe không biết đã bật lên từ khi nào, chiếu lênbàn chân và gót chân cô, nổi lên vài vết phồng rộp…

“Bình thường khi cãi nhau với anh chẳng phảicũng biết ăn nói lắm sao? Tối nay sao bỗng biến thành câm thế này.”Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông dội từ trên cao xuống.

Tần Hoan chỉ cảm thấy sự mỉa mai chiế giễu,nhưng cô không rảnh để quan tâm, chỉ khẽ lấy tay xoa nhẹ chỗng phồngrộp, vừa chạm tới liền đau đến mức cả người co lại, cô vội rụt tayvào như điệt giật.

“Về thẳng nhà.” Cố Phi Trần dặn Tiểu Lưu.

Cô ngây ra, vừa định phản đối, liếc liếc thấyánh mắt lạnh lùng nghiêm khắc của người bên cạnh: “Lúc này anh khôngmuốn tranh cãi với em, em nếu muốn khỏi nhanh một chút, thì tốt nhấtngoan ngoãn theo anh về, để người làm xử lý giúp.”

Nghĩ tới ngày mai mình còn bận cả ngày ởtrường, Tần Hoan khẽ mấp máy môi, cuối cùng vẫn không sao nói nổi lênlời.

Phòng khách nhà Cố Phi Trần sáng như banngày, cô Triệu gọi người mang hộp thuốc tới, tìm một chiếc kim trongđó, khử trung trên ngọn lửa, rồi dùng bông thấm cồn lai một lượt, saumới để Tần Hoan nhấc chân lên.

Tần Hoan hơi ngại, tỏ ý để mình tự làm. CôTriệu nhìn bộ dạng của cô nói: “Ai dà tiểu thư ơi, mười năm trước côchuyển về đây, đến áo lót tôi còn giặt giúp, giờ sao lại trở nên xacách với tôi như vậy?” Rồi chẳng nói chẳng rằng nắm lấy chân cô đặtlên đầu gối vừa giả bộ dọa dẫm: “Cô còn như vậy tôi sẽ giận đó.”

“Cảm ơn cô.” Tần Hoan đành ngoan ngoãn để côTriệu giúp cô khều nhọt ra.

Thực ra cô cảm thấy khó xử, không phải dotrưởng thành mà trở nên xa cách, mà vì lúc này, bên cạnh cô còn mộtngười phụ nữ khác.

Người phụ nữ đó chăm chú nhìn cô bằng ánhmắt như thể mắt mèo.

Đương nhiên cô vẫn nhớ người phụ nữ đó.

Hôm ở quán ăn, Cố Phi Trần và cô ấy đã ăn cơmcùng nhau, nhìn dáng vẻ dường như rất thân thiết.

Nhưng cô không ngờ rằng, vừa bước vào cửa,lại nhìn thấy cô ấy đang ở trong phòng, mặc bộ đồ ở nhà ngồi trênsofa xem chương trình giải trí, tóc rủ xuống vai vẫn còn ướt rượt.

“Ôn Như Thanh.” Cố Phi Trần chỉ giới thiệu tênngười phụ nữ một cách cực kỳ đơn giản, những thứ khác không hề nóiđến.

Nhưng Ôn Như Thanh nhìn cô cười thoải mái: ‘Hi,chị biết em, em là Tần Hoan đúng không? Chị là bạn học cũ của CốPhi Trần, đợt này đang ở tạm đây.”

Khi cô Triệu giúp Tần Hoan khều hết những mụnrộp, rồi lấy thuốc sát trùng lau một lượt cẩn thận, Tần Hoan chuẩnbị đứng dậy xin phép ra về.

Cô Triệu ngăn cô lại, đưa mắt nhìn sang Cố PhiTrần, nhưng anh vẫn ngồi lọt thỏm trong ghế lật lật tờ báo, đến đuôimắt cũng không buồn nhướn lên, chỉ lạnh lùng bảo: “Tối nay ở lạiđây, mai anh đưa em về.”

“Tại sao?” Cô cũng lạnh lùng hỏi: “Em muốn vềnhà ngủ.”

“Thế em ướm lại giầy

đi thử xem.”

Giọng anh cực nhẹ, như thực sự để tùy ý cô.Nhưng Tần Hoan vừa đưa chân vào trong, liền phát hiện những chỗ bịbong da đau nhức lên.

Cô hít một hơi dài, Ôn Như Thanh nhìn thấy vộinhanh trí đứng dậy nắm tay cô, giữ lại: “Chi bằng ở lại đây, hai chịem mình trò chuyện. Tuy mới chỉ gặp

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT