|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
khắc tinh của đời anh không? Nếu là người phụ nữ khác, em tin lúc này đã lao đến chăm sóc anh, nhưng cô ấy thì sao, chẳng thèm quay đầu nhìn lại đã vội đi luôn. Chẳng lẽ trên đời này vẫn còn người phụ nữ không thương tiếc anh, em thật sự phục cô ấy sát đất.”
Lời cô nói khiến Cố Phi Trần phải quay mặt lại ho khẽ vài tiếng, thần thái trên khuôn mặt vẫn rất lạnh lùng, dường như không hề chú ý, rồi lại như thể đã lường được kết cục này.
“Xem xong kịch rồi, em ra ngoài đi.” Anh nói, “Anh phải thay quần áo.”
“Anh đang ốm, hôm nay vẫn đi làm sao?”
Không.” Anh trả lời cực kỳ dứt khoát, khiến cô nghẹn họng, “Nhưng anh phải có một lý do hợp lý để mời em ra ngoài, nên bây giờ anh phải đi thay quần áo.”
Ông như thanh hít một hơi thật sâu, nhìn khuôn mặt điển trai lạnh lùng, rồi cũng chẳng hề tức giận, chỉ cười giơ tay làm hiệu: “Ok. Nhưng anh đoán xem cô ấy hôm nay có quay lại không?”
“Biến” Cố Phi Trần sầm mặt xuống ra lệnh một cách ngắn gọn.
Ôn Như Thanh trước khi ra khỏi cửa mới quay đầu lại, cười bí hiểm đắc ý: “Em đoán cô ấy sẽ quay lại.”
Nhưng thực sự lúc này Tần Hoan không hề có ý định quay lại nhà họ Cố.
Xe đi từ ngoại ô về phía trung tâm thành phố, đúng vào giờ cao điểm, vừa lên đến đường vành đai thứ ba là bắt đầu ùn tắc, cả dọc đường cứ phải nhích từng chút một, phía trước là mấy dòng xe kéo dài, như con sống uống khúc, dưới ánh nắng vàng sáng sớm, không sao nhìn thấy đầu bên kia.
Cô vội cũng chẳng quên giải quyết vần đề gì, cô chán nản mở đài ra nghe tin tức. Trong loa phát ra một giọn nói ngọt ngào, đang thông báo toàn bộ tình hình đường phố. Coi như xong, MC hình như có chút ai oán: “Tình hình giao thông thành phố ngày càng tệ, lượng khí thải cũng đã vượt quá mức độ cho phép, bây giờ vào buổi đêm, mọi người còn nhìn thấy được sao trên trời hay không?”
Tiếp ngay sao chủ đề này là một bản nhạc thị trường có liên quan đến trăng sao.
Sau vài phút ngắn ngủi, tiếng đàn piano lại vang lên.
Thực ra Cố Phi Trần khi đi xe rất hiếm khi nghe đài hoặc đĩa CD, khi có mặt anh, trong xe thường phải hoàn toàn yên tĩnh. Nên lúc này tiếng đài phát ra khiến Tiểu Lưu cảm thấy không quen.
Tần Hoan cảm nhận được ánh mắt từ vị trí lái xe, bèn quay đầu sang, cười nói: “Hy vọng không ảnh hưởng tới việc lái xe của anh.”
Tiểu Lưu im lặng.
Thực ra cô ở nhà họ Cố bao nhiêu năm như vậy, trò chuyện với Tiểu Lưu cũng không nhiều.
Cô chỉ biết anh cực kỳ trung thành với chủ nhân là Cố Phi Trần, mười mấy năm nay vẫn như vậy, cô cũng biết anh làm việc cẩn thận chuyên tâm, lại rất giỏi võ. Nghe nói đã từn làm quán quân cuộc thi đấu võ thuật toàn quốc, sau này không biết vì lý do gì, đột nhiên rút khỏi võ đường, làm tài xế ở nhà Cố Phi Trần.
Hơn nữa anh lại rất ít nói, cả ngày cứ giữ một vẻ mặt lạnh như băng, ở phương diện này anh cực giống với ông chủ của mình.
Nên không nhận được câu trả lời của đối phương, Tần Hoan cũng không hề lưu tâm, cô chỉ tự điều chỉnh lưng ghế, tìm một tư thế ngồi thoải mái nhất, để đối phó với việc tắc đường đến không nhìn thấy đầu thấy cuối.
Xe di chuyển về phía trước với tốc độ rùa bò, cuối cùng cũng nhìn thấy thủ phạm gây ách tắc giao thông.
Thì ra ba chiếc xe con đâm nối đuôi nhau ở giữa đường, chiếc bị kẹp ở giữa là loại xe thể thao Convertible màu đỏ rực, nữ chủ nhân ngồi trong xe đang bực tức gọi điện thoạn, xe đã tắt máy, như đang đợi người đến cứu viện, nên đã gây ách tắc cả một quãng đường dài.
Đi qua đoạn này, hàng loạt xe cộ được phân làn trở lại, giao thông mới dần thông thoáng.
Còn chưa đầy 10 phút là đến giờ làm, không thể kịp để đến trường đúng giờ. Tần Hoan đành gọi điện cho đồng nghiệp, nhờ làm thay một lúc.
Đồng nghiệp là một anh chàng mới khoảng 20, kém Tần Hoan một tuổi, tính tình vui vẻ hài hước, thường ngày hay thích đùa giỡn trong văn phòng, cũng thích trêu đùa Tần Hoan.
Cậu nói trong điện thoai: “Sẵn lòng giúp đỡ, cơm trưa chị mời là được.”
Tần Hoan cười bảo: “Không sao, cơm tự chọn ở nhà ăn, tùy cậu gọi.”
“Ki bo thế, xấu tốt gì cũng phải một bữa lẩu.”
“Được. Lúc đó gọi thêm mấy người, chị mời.”
“Đúng là chọn ngày đẹp không bằng vớ phải ngày đẹp, tối nay được chứ?”
Tần Hoan hơi suy nghĩ một chút rồi đồng ý, nói: “Được, hẹn tối nay.”
Công việc đã bố trí xong, cô vừa cúp điện thoại liền phát hiện Tiểu Lưu đang quay sang phía cô từ khi nào, đang nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.
Bọn họ đã đi hết đường vành đai, đang đợi đèn đỏ trong thành phố. Phía trước là chiếc xe buýt, chắc cũng đã sử dụng nhiều năm, ống khói khẽ rung lên, thải ra luồng khói đen xì.
Tần Hoan cảm thấy khó hiểu, bèn giờ tay sờ mặt, rồi soi vào tầm gương chiếu hậu, vẫn không phát hiện thấy điều gì bất thường. Phía đầu xe đang bị chặn lại, đúng lúc ánh sáng chiếu vào chói mắt, cô bèn dùng tấm chắn ngăn ánh sáng rồi hỏi: “Sao vậy? Anh nhìn tôi như vậy có ý gì?”
Tiểu Lưu khẽ mấp máy môi, định nói rồi lại thôi.
Cô càng cảm thấy ngạc nhiên: “Anh định nói gì thì cứ nói đi.”
“Chẳng lẽ tan làm cô không về nhà sao?” người cực kỳ ít nói cuối cùng cũng mở miệng.
Về nhà? Tần Hoan cảm thấy mông lung trong giây lát, rồi mới hiểu ý của anh bèn hỏi lại: “Tại sao tôi lại phải về?”
“Vì cậu Cố bị ốm.”
“Thì sao?”
“Buổi tối cô nên về thăm cậu ấy.”
“…”
“Cậu Cố đối với cô không giống những người khác, chẳng lẽ cô không nhận ra điều đó sao.”
Tần Hoan vốn không định nói tiếp, nhưng chợp phát hiện thấy mình không biết nói gì hơn. Cô khẽ chau mày nhìn Tiểu Lưu một hồi, rồi mới khẽ nói: “Đến giờ tôi mới phát hiện anh cũng nói nhiều.”
Khuôn mặt Tiểu Lưu không biểu lộ bất kỳ thái độ nào, bởi đèn tín hiệu cũng đã đổi sang màu khác, anh lái xe theo sau chiếc xe buýt đi qua ngã tư, rồi nhẹ nhàng đổi làn đường rồi tăng tốc, bình tĩnh vượt lên phía trước.
“Nên tôi nghĩ buổi tối cô nên về thăm cậu ấy.” Rồi anh lại nói tiếp, chỉ có điều lần này anh chăm chú nhìn về phía trước vừa lái xe vừa nói.
Tần Hoan vẫn cố chấp: “Nhưng vừa nãy anh cũng nghe thấy rồi đó, tối nay tôi có hẹn.”
Chẳng thà không nói còn hơn, nói rồi cô nhận được ngay ánh mắt của đối phương nhìn về phía mình. Ánh mắt đó thể hiện rõ một câu hỏi: Chẳng lẽ ăn cơm lại quan
trọng hơn việc đi thăm Cố Phi Trần.
Trong giây phút đó, Tần Hoan thậm chí có cảm giác như bị lột trần.
Khuôn mặt cô vẫn chưa dịu lại, bởi lý do đó quả thực quá tệ, không hề có sức thuyết phục. Hoặc do lương tâm của cô đang cắn rứt, bởi nếu trong tình huống thông thường, thăm hỏi người ốm đương nhiên quan trọng hơn nhiều so với việc mời mọi người đi ăn, nên trong giây lát, cô không cách nào đáp lời đươc Tiểu Lưu.
May sao người tài xế vốn rất ít nói lại nhanh chóng quay về bản tính vốn có, suốt dọc đường sau đó không hề cằn nhằn thêm gì với cô.
Ơn trời, ơn phât.
Xe chạy thẳng tới cổng sau của trường, chỗ đó gần nhất với văn phòng giáo viên. Tần Hoan tháo dây an toàn, tay đã chạm vào cửa xe, rồi bỗng nhiên dừng lại.
Cô như có chút tò mò, suy nghĩ một lát rồi khẽ cười hỏi: “Cố Phi Trần đối với tôi có gì khác với người khác?”
Tiểu Lưu nghe xong bỗng ngây ra.
Thật là rắc rồi! Cô tự mắng mình. Chỉ là một câu người ta buột miệng nói, chỉ mới hơn 10 phút trước, nhưng sao cô không nhớ rõ, mà lại để tâm đến vậy.
Trong lòng chợt thấy ân hận, nên cô không đợi đối phương trả lời liền vội mở cửa xe, bước nhanh ra ngoài.
Một ngày bận rộn như thường lệ. Chỉ là đến chiều sắp tan ca, cô bỗng nhận được điện thoại từ Canada gọi về.
Đây là lần đầu tiên chú cô chủ động gọi điện kể từ sau khi Tần Hoan và Cố Phi Trần chính thức ký kết giao kèo.
Giọng chú cô nhẹ nhàng hỏi: “Tần Hoan, cháu đang bận gì vậy?”
Tần Hoan đang sắp xếp đống tài liệu trên mặt bàn, trả lời lơ đãng: “Cháu đang làm việc. Công ty không có vấn đề gì chứ?”
Canada lúc đó chắc khoảng 4, 5 giờ sáng, nhưng giọng của chú cô đã rất rõ ràng: “Không có, không có. Cháu nhìn cháu xem, toàn nói những lời xui xẻo. Công ty lúc này đang tốt, vì có Cố Phi Trần đứng ra giúp đỡ, khó khăn trước mắt đã được giải quyết, tạm thời là đã qua nguy hiểm rồi.”
“Thế thì tốt.”
“Cháu thì sao? Dạo này công việc tốt không?”
“Cũng tạm”
Đang nói, đồng nghiệp ngồi đối diện làm động tác tay, biểu thị sắp đến giờ tan làm. Bọn họ đã hẹn nhau đi ăn, nên Tần Hoan gật đầu với đồng nghiệp, rồi nói vào trong điện thoại: “Cháu phải đi một chút, cháu tắt máy đã. Việc của công ty phiền chú vậy.”
“Cái con bé này, đều là người nhà, sao còn khách sáo.” Chú cô cười sảng khoái, nghe giọng có vẻ rất vui, hoàn toàn khác với lần gọi điện trước.
Nguy cơ về tài chính đã được giải quyết, đương nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng Tần Hoan không sao cười nổi, ậm ừ vài câu rồi định cúp máy, thì lại nghe giọng chú trong điện thoại, có phần ngập ngừng: “Tiểu Hoan à, cháu có thể nói cho chú biết dự định của cháu không? Ý chú là… sau khi cháu và Cố Phi Trần kết hôn, có quay lại bên này không?”
Tần Hoan khẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




