watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10121 Lượt

lo, tôi lắc đầu rồi ăn nốt cho xong, rồi tôi và em Ngọc rời khỏi khách sạn, chạy ra biển chơi.

Chúng tôi chỉ đi ngắm cảnh chứ thực ra ở chỗ tôi ở cũng có biển, việc gì phải lặn lội đến đây để tắm biển chứ. Tôi
và em ấy cứ đi lại nhìn cảnh mãi, cuối cùng em ấy nói:

- An…nghỉ một chút được không? Mình mỏi chân quá!

- Nhưng…giờ bọn mình đang ở xa khách sạn…nhỡ sắp đến giờ tập trung thì sao? – Tôi lo lắng, đồng hồ của tôi
giờ đã là gần 12h, có khi sắp phải tập trung để chuẩn bị đi thăm quan theo lớp.

- Chịu thôi, mình mỏi lắm rùi! – Em ấy phụng phịu.

- Ừm…hay để mình cõng ra nhé! – Tôi ngập ngừng đề nghị, tự nhiên thấy ngượng.

- Được không đó? – Em Ngọc nhìn tôi thắc mắc.

- Được mà, yên tâm, không sao đâu! – Tôi gật đầu quả quyết.

- Ừ, hì, vậy mình lên nhé! – Em ấy nhảy thẳng lên lưng tôi, cứ như trẻ con không bằng.

- A, từ từ thôi Ngọc, mình tí gãy lưng à! – Tôi nhăn mặt than thở.

- Ồ vậy xin lỗi An nha, mình không cố ý! – Em ấy đập đập nhẹ vào lưng tôi.

- Ừ…vậy mình đi nhé! – Tôi giữ chặt lấy Ngọc và bắt đầu đi về phía khách sạn.

Em Ngọc cũng khá nhẹ, tôi cõng cũng không mất sức gì nhiều. Vừa đi tôi vừa mỉm cười hạnh phúc, khiến cho em
ấy cứ đập vai tôi hỏi:
– An…cười gì thế?

- À không có gì! – Tôi lắc đầu, mặt nghiêm chỉnh trở lại.

- Rõ là có mà! – Ngọc ẩy vai tôi.

- Ừ thì…vui thì cười! – Tôi thản nhiên nói.

- Vậy à? An vui gì? – Em ấy hỏi nhỏ.

- Vui…vì được đưa Ngọc đi! – Tôi không ngại ngần nói thẳng luôn.

- Ừ vậy à? – Em ấy áp mặt vào lưng tôi nói nhỏ.

- Ừ…ừm! – Tôi ấp úng.

- Hì…vậy An đi nhanh lên, sắp đến giờ rồi! – Ngọc đập nhẹ vào lưng tôi.

- Ừ ừ đây…! – Tôi cố gắng đi nhanh hơn cho dù đã cảm thấy mệt.

Sau một lúc đi bộ, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến gần được khách sạn. Gần đến nơi, em ấy nhảy xuống đất, rồi nắm tay tôi cười cười và kéo đi. Hơi ngạc nhiên một chút, nhưng tôi cũng nghĩ là để bọn ở lớp nhìn thấy cảnh hai đứa vừa rồi thì ngượng chết.

Còn một buổi chiều phía trước, và tôi đang chờ đợi nó…
Chương 30

Chúng tôi tập trung đi tàu khoảng gần 1h trưa. Tàu khá lớn, nhưng cũng chỉ đủ cho nửa lớp tôi đi một tàu. Lục tục kéo vào trong, tôi đang lo lắng không biết có bị say sóng hay không, vì sóng biển hiện giờ cũng khá lớn. Em Ngọc thì khỏi phải nói, nhìn thấy con tàu là em ấy đã muốn bỏ chạy rồi, quay sang nhìn tôi lo lắng.

- An…mình bị say sóng…!

- Ừm…vậy làm sao giờ? – Tôi thắc mắc.

- Mình…định ở lại đất liền…mai đỡ say thì đi! – Em ấy ngập ngừng nói.

- Ra đảo cho biết đi Ngọc, đến đây thì phải đi ngắm chứ! – Tôi ngạc nhiên.

- Chịu thôi, mình mà say nữa mệt lắm, nãy trên xe mình sợ rùi! – Em Ngọc lắc đầu.

- Ừ cũng phải…vậy Ngọc xin cô chưa? – Tôi hỏi.

-

Mình xin rồi nhưng thấy cô cũng có vẻ muốn mình đi…!

- Vậy mình xin cùng bạn vậy! – Tôi đề xuất.

- Không được, An đâu bị say sóng, sao nói được với cô! – Em ấy lắc đầu.

- Ừ nhỉ…! – Tôi gãi đầu, nhưng nhìn những đợt sóng cũng khá lớn, có khi đi được nửa đường thì đã say rồi ấy chứ.

- Vậy…An đi vui nha, có gì tối nói lại cho mình! – Em ấy rầu rầu nói, chắc cũng tiếc khi không được ra đảo.

- Ừ…vậy Ngọc vào nghỉ đi! – Cuối cùng tôi cũng thở dài gật đầu, rồi bước lên tàu.

Tàu này khá giống một cái canô, có cả mái để tránh mưa gió. Tôi đi vào khoang tàu, ngồi xuống một cái ghế ở gần cửa sổ rồi yên lặng nhìn ra bên ngoài. Tàu cứ dập dềnh trên sóng, nhiều đứa cứ sợ xanh mặt không dám xuống.

- Ê tàu này có tốt không? – Thằng Huy lo lắng nhìn một lượt.

- Nhỡ đang đi mà chìm thì…! – Thằng Hưng nói gở, ngay lập tức bị bọn tôi chèn cổ.

- Cái thằng này, nói lăng nhăng! – Tôi bực mình nhìn nó.

- Tàu thế này chìm quái sao được! – Thằng Thắng cũng đang giữ chặt lấy cổ thằng Hưng, sầm mặt nói.

- Ặc…bọn mày thả ra…tao biết rồi! – Nó kêu la.

- Rồi…từ giờ cấm mày nói gì, mở miệng ra là xui! – Thằng Đức đi vào nhìn thấy chúng tôi cũng tham gia luôn.

- Rồi rồi mấy chú! – Thằng Hưng mặt ỉu xìu, ngồi xuống một cái ghế.

Tôi lại ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn xung quanh. Tàu tôi đã đủ người, chỉ còn đợi mấy ông lái tàu vào nữa là
xong. Đúng 1h chiều, tàu xuất phát. Chúng tôi nhìn lại đất liền lần cuối, cứ như kiểu là sẽ lâu không gặp lại nó nữa ấy, rồi tất cả cùng bắt đầu chuyến du lịch trên biển.

Tàu này chạy khá nhanh, tuy sóng khá lớn nhưng tàu vẫn đi rất tốt, chúng tôi thích thú đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Cảm giác dập dềnh trên sóng lúc đầu khá là khó chịu, phải mất một lúc mới quen được. Nước bắn tung tóe lên cả cửa kính, có khi nước còn hắt vào cả trong tàu.

Cảnh vật cũng dần dần thay đổi. Hòn đảo cũng dần xuất hiện trước mắt chúng tôi. Tôi không nhìn nữa mà nhắm mắt lại, vì bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu, chắc do tôi sắp say sóng.

Nhưng tôi chưa kịp say thì tàu cũng đến được đảo. Tàu đỗ sát vào đảo rồi neo lại gần bờ. Chúng tôi chỉ từng đứa một bước lên đảo để tránh dồn hết sang một phía làm tàu bị nghiêng. Thế mà không hiểu sao mấy đứa ở những tàu khác có vẻ đang vội vàng muốn rời khỏi tàu hay sao mà cứ đứng chen nhau ở ngay cửa tàu. Thế là tàu bị nghiêng hẳn đi, mấy đứa đứng gần mép nước không kịp làm gì bị rơi ngay xuống biển, còn những đứa khác sợ hãi vội lùi ngay lại vào trong tàu.

Cũng may gần bờ nên nước biển không sau, bọn nó vừa rơi xuống đã trồi được lên mặt nước, trong khi những lớp khác phá ra cười. Từ đó rút kinh nghiệm, cả bọn không ai dám đứng đông đúc ngay cửa tàu. Chúng tôi lên đặt trên lên bờ suôn sẻ, không xảy ra thêm một sự cố nào nữa.

Đảo này hầu hết là rừng, nhưng không rậm lắm. Chúng tôi đi hàng hai bắt đầu đi theo con đường dẫn lên rừng. Nhưng tôi với mấy đứa khác do đi cả ngày mệt nên tạm thời ngồi nghỉ ở dưới.

Tôi ngồi xuống một cái ghế, thở dài một tiếng. Có em Ngọc ở đây thì vui hơn, có lẽ tôi đã lên được trên kia. Thấy
Mai Trang đang do dự, nàng cũng muốn lên rừng nhưng thấy tôi không lên, nàng thắc mắc:

- An…sao không lên cho rừng đi?

- Mình mệt rồi, cả ngày lao động mệt quá! – Tôi đáp.

- ….. – Nàng im lặng không đáp, nhìn tôi có vẻ hơi dỗi.

Đúng lúc nàng đang định ngồi xuống thì thằng Minh không biết từ đâu đi ra. Nó gật đầu chào tôi rồi nói với Trang:

- Trang…lên trên kia cùng mình không?

- Ừa nhưng…! – Nàng nhìn tôi, hiểu ý tôi lắc đầu cười.

- Trang cứ lên với Minh đi, mình ngồi đây được rồi!

- Ừa…vậy mình đi nào! – Trang mỉm cười rồi kéo tay thằng Minh lên trên kia.

Những đứa ngồi cùng tôi nhìn hai người với vẻ gato và khó chịu. Nhưng trong số đó, có một người không hề nhìn
mà quay mặt đi, đó là nhỏ Thư. Nhỏ chỉ ngồi như người mất hồn, cặp kính đã được tháo ra, trông nhỏ rất xinh và
dễ thương. Nhiều thằng con trai định lại gần nhỏ làm quen nhưng thấy nhỏ như vậy, bọn nó không dám đến gần.

Tôi thấy nhỏ tội quá nên lại gần hỏi thăm. Tôi ngồi xuống cạnh nhỏ, quay sang nhìn nhỏ và nói:

- Thư…mình biết bạn buồn lắm…nhưng bạn không nên như vậy!

- ….. – Nhỏ im lặng không đáp, vẫn ánh mắt vô hồn nhìn đăm đăm ra ngoài.

- Bạn đừng vì chuyện này mà đánh mất bản thân mình…! – Tôi vẫn nhẹ nhàng nói.

- Mình…không…! – Nhỏ Thư run run nói nhỏ.

- Bạn từng suy sụp như vậy, bạn hãy cố gắng vượt qua được nỗi đau này và…! – Tôi định khuyên tiếp nhưng Thư
ngắt lời.

- An…đã bao giờ…như mình chưa?

- Mình chưa nhưng… – Tôi bối rối gãi đầu.

- ….. – Nhỏ không đáp, ánh mắt vẫn nhìn ra xa.

- Nhưng mình nói thật lòng mà…bạn vẫn có thể nhận được tình cảm từ những người xứng đáng với bạn hơn! – Tôi
nói.

Nhỏ không đáp, quay sang nhìn tôi, mắt rưng rưng như sắp khóc. Tôi lo lắng không hiểu mình có nói gì khiến nhỏ
phải khóc không thì…nhỏ gục đầu vào vai tôi khóc òa lên:

- Hức…mình khổ quá…An ơi…hức! – Nhỏ nấc nghẹn.

- Thư…! – Tôi bất ngờ trước hành động của nhỏ.

- Mình…thực sự…hức…không biết thiếu anh ấy…mình sẽ thế nào…hức!

Tôi đang bắt đầu lo lắng trước tình cảm khá là sến này của Thư. Không hiểu thằng Minh nó làm thế nào mà đứa con gái nó chia tay phải suy sụp như vậy. Nghe nói nó đã từng có hai người yêu từ cấp 2, nhưng sau chia tay thì nhỏ ấy khóc lóc ghê lắm, còn dọa sẽ tự tử nếu thằng Minh chia tay. Tôi lo lắng…ẩn sau vẻ điển trai, lạnh lùng của nó…không lẽ là một vũ khí đáng sợ nào đó hay sao…

Tôi bối rối, không biết nên xử lí thế nào trước tình huống này. Nhỏ Thư vẫn đang gục đầu vào vai tôi mà khóc, còn tôi thì ngồi ngơ người ra. Những đứa ngồi dưới nhìn chúng tôi tỏ vẻ ghen tức, mặc dù tôi chả hiểu có gì phải ghen ở đây. Có mấy đứa biết tôi, nó nhìn tôi với ánh mắt viên đạn, chắc định về nói với Ngọc.

Giật mình, tôi nói thầm vào tai Thư:

- Thư…đừng khóc nữa…bọn nó nhìn mình…! – Tôi lo lắng.

- Hức…ừ…mình xin lỗi…hức!

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT