|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
– Nhỏ ấy nhấc đầu khỏi vai tôi, đưa tay lau nước mắt.
- Bạn cứ ngồi ở đây…mình lên rừng xem thế nào! – Tôi cảm thấy không ổn khi tiếp tục ngồi đây, vì bọn nó chỉ chờ tôi bỏ em Thư ra là xông vào đánh đến nơi.
- Mình…đi cùng…được không? – Nhỏ nói khẽ.
- Nhưng…! – Tôi lộ rõ vẻ khó xử.
- ….. – Nhỏ ấy nhìn tôi có vẻ giận.
Thế là tôi lại đành phải kéo nhỏ đi cùng:
- Thôi được rồi, đi cùng mình! – Tôi khoát tay rồi bước lên trước.
- Ừ…! – Nhỏ vẫn thút thít.
Hai chúng tôi lững thững đi lên con đường rừng. Tôi đưa mắt nhìn quanh, ngắm cảnh vật xung quanh. Còn Thư
chỉ im lặng đi theo tôi, thỉnh thoảng nhỏ lại nấc một tiếng, chắc nhỏ vẫn chưa hết khóc…
Chúng tôi đi một lúc, sắp lên được một chùa gì đó thì chợt bắt gặp Trang với thằng Minh đang đứng trò chuyện ở
một góc rừng. Không hiểu sao tôi vội ra hiệu cho nhỏ Thư giữ yên lặng, còn tôi thì lại gần một chút xem họ nói gì.
- Trang…giờ sao? – Thằng Minh lên tiếng.
- Bạn…chia tay Thư rồi à? – Trang cúi mặt nói nhỏ.
- Chưa…mình chưa nói gì! – Nó đáp.
- Vậy…! – Nàng thở dài nhìn nó.
- Mình sẽ chia tay nhỏ ấy hôm nay, lát nữa mình sẽ nói! – Hắn nhẹ nhàng nói.
- Nhưng Minh chưa chia tay Thư…sao bạn ấy suy sụp vậy? – Nàng nhìn nó thắc mắc.
- Mình…chắc là thấy mình đi với bạn nên nhỏ ấy ghen! – Thằng này mỉm cười.
- Minh…định chia tay Thư thật à? – Mai Trang lại cúi mặt nói khẽ.
- Ừ, đúng vậy! – Hắn gật đầu dứt khoát.
- Và Minh định…! – Nàng ngập ngừng nói, còn tôi đã lờ mờ đoán ra.
- Làm bạn trai của Trang à, đúng vậy! – Thằng này nói ngay.
Tôi giật mình, chút nữa thì nhào ngay ra túm lấy thằng Minh mà đập cho nó một trận, nhưng…tôi đang là bạn trai
Ngọc…việc gì phải lo lắng đến vậy…Cả tôi và thằng Minh đều đang nhìn Trang và chờ đợi phản ứng từ nàng.
- ….. – Trang đỏ mặt, ra chiều bối rối.
- Kìa Trang, nói gì đi chứ! – Thằng này không để yên được vội nói.
- Nói gì bây giờ? – Nàng ngước nhìn nó.
- Nói là Trang đồng ý đi! – Hắn nhận vơ ngay lập tức.
- Để mình…suy nghĩ đã nhé! – Trang mỉm cười lắc đầu.
- Vậy…bao giờ Trang mới cho mình kết quả? – Nó lộ vẻ thất vọng.
- Sau…chuyến đi này, được không?
- Ừm…cũng được! – Nó thở dài gật đầu.
- ….. – Nàng yên lặng.
- Mình quay xuống nói với Thư luôn nhé! – Hắn hỏi nàng.
- Tùy…Minh! – Nàng ngập ngừng đáp.
- Rồi, giờ Trang theo mình! – Thằng Minh nắm lấy tay nàng kéo đi.
Tôi lúc này chẳng còn kịp để khó chịu khi nó nắm tay nàng nữa mà vội vàng chạy ra chỗ nhỏ Thư, kéo nhỏ đi
nhanh ra khỏi đây.
- Thư…ra khỏi đây đi…Minh sắp đến đấy! – Tôi vừa kéo vừa nói với nhỏ.
- Minh…anh ấy định làm gì? – Nhỏ Thư thất thần nói.
- Mình…không rõ nữa, nhưng chắc có vấn đề rồi! – Tôi lo lắng quay lại xem hai người đó đã đến gần chưa.
- Đừng bảo là…! – Mắt Thư bắt đầu rưng rưng, chuẩn bị khóc.
Tôi không đáp mà vội kéo nhỏ xuống ngay cửa rừng. Ở đây mấy đứa lúc nãy lườm tôi giờ chạy đi đâu chơi mất
hút, chỉ còn một đứa con gái, chắc bạn nhỏ Thư, đang vẫy vẫy tay chào nhỏ. Cũng may là chúng tôi xuống vừa
kịp, vì chỉ khoảng vài giây sau, thằng Minh và nàng đã xuống đến chỗ chúng tôi ngồi.
Giả vờ như chưa nghe gì, tôi gật đầu chào nàng, còn mắt nhìn thằng Minh khó chịu. Trang lo lắng gật nhẹ đầu
chào tôi, mắt không rời nhỏ Thư. Còn hắn không để ý đến tôi, chỉ vội đến ngay trước mặt Thư rồi bắt đầu:
- Thư à…anh thấy ta không thể tiếp tục…! – Nó nói, còn nhỏ Thư quay sang nhìn nó, nước mắt bắt đầu rơi.
- Anh Minh…! – Giọng nhỏ run rẩy yếu ớt.
- Vì vậy nên…mình chia tay em nhé! – Nó ngập ngừng rồi nói câu chia tay một cách phũ phàng.
- Hức…cho em…lí do đi…huhu! – Nhỏ Thư khụy gối xuống đất, nhìn thằng Minh với ánh mắt cầu xin, nước mắt
chảy ròng ròng.
- Anh…không còn yêu em nữa…! – Hắn bối rối nói lí do vớ vẩn.
- Anh…em xin anh đấy…đừng bỏ em! – Nhỏ Thư gào lên, rồi vội đến ôm chầm lấy Minh.
Chúng tôi đều yên lặng đứng nhìn, tự nhiên tôi thấy sống mũi cay cay, còn lòng chợt nhói lên, chắc là tôi cũng
đang cảm thấy có gì đó bất công với nhỏ. Liếc mắt nhìn Mai Trang, tôi thấy nàng thẫn thờ nhìn nhỏ Thư đang ôm
lấy thằng Minh mà khóc lóc. Nhưng ngay lập tức, Trang lấy lại vẻ lạnh lùng, vẻ mặt của lần đầu tiên tôi gặp nàng
lại xuất hiện.
- Mình xin lỗi đã cắt ngang, nhưng bạn làm ơn bỏ Minh ra! – Nàng đột nhiên nói, giọng nàng lạnh lùng.
Ngay sau câu nói đó của nàng, tất cả chúng tôi đều sững người lại, trừ thằng Minh. Nó đang mỉm cười, một nụ
cười khiến tôi lạnh sống lưng.
Chương 31
Ngay sau câu nói của nàng, tôi ngạc nhiên quay sang. Nhưng Trang không nhìn tôi, nàng hướng ánh nhìn lạnh lùng vào nhỏ Thư đang run rẩy ôm lấy Minh. Thư giật mình, quay lại nhìn nhỏ Trang, nấc lên:
- Là cô…khiến chúng tôi phải như vậy…! – Nhỏ Thư hét lên, mắt nhìn Trang đầy căm phẫn.
- Bạn nghe rồi đó, có bỏ Minh ra không? – Trang lạnh lùng nhắc lại.
- Không đời nào…! – Thư ôm chặt lấy hắn.
- Minh…? – Nàng nhìn hắn, hiểu ý thằng này gãi đầu rồi ẩy nhỏ Thư ra.
- Thư…anh xin lỗi…! – Nó nói nhẹ nhàng.
- Đừng…anh đừng vô tâm với em như vậy…hức…huhu! – Nhỏ Thư vẫn cố gắng giữ lấy thằng Minh.
- Anh xin lỗi…kết thúc rồi! – Hắn nhẫn tâm hất tay nhỏ Thư ra rồi bước đến gần Trang.
- Trang…mình đi thôi…! – Hắn nói rồi kéo tay Trang định đi về phía rừng.
Tôi còn đang sững người ra, mọi thứ xảy ra quá nhanh, tôi không thể ngờ tình hình lại đến như vậy. Nhưng mọi chuyện vẫn còn chưa kết thúc.
- Mình đi thôi…! – Nàng quay lại nhìn nhỏ Thư lạnh lùng, rồi nhìn tôi vài giây, nhưng tôi không nói gì.
- Ừ đi nào! – Hắn kéo tay Trang định đi lên rừng nhưng…
- Chát! – Tiếng tát mạnh khiến tôi giật mình vội quay sang nhìn…
Trước mắt tôi, nhỏ Thư đang giận giữ nhìn hai người, một người vừa khụy xuống, tay ôm lấy mặt…
Tôi thực sự không thể kiềm chế được nữa, nhưng tôi vẫn cố gắng phải kìm nén nó. Đầu óc tôi choáng váng trước những gì tôi thấy…trước hành động của nhỏ Thư.
Mai Trang đang khụy người xuống, tay ôm lấy mặt. Tôi vội vàng chạy ngay ra cạnh nàng, còn hắn – thằng Minh bắt đầu có ý thức về việc vừa xảy ra. Nàng đang ngồi ôm mặt, tóc rũ xuống mặt. Tôi vội vã hỏi han:
- Trang…có sao không?
- ….. – Nàng im lặng không đáp, tay vẫn ôm lấy bên má bị tát.
Lo lắng, tôi vội vàng vén tóc nàng qua một bên và nhìn thẳng vào nàng. Mai Trang đang đăm đăm nhìn xuống đất, mắt ngân ngấn nước. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng nhăn lại, chắc là nàng đau lắm. Nhìn Trang, tôi thấy được nàng đang tức giận và buồn bã rất rất nhiều, nhưng nàng không nói gì. Tôi nhẹ nhàng kéo tay nàng đang ôm mặt xuống. Bên má phải của nàng, dấu của bàn tay in rõ trên mặt, một bên má nàng đỏ hẳn lên.
Không thể tiếp tục nhìn nữa, tôi vòng tay và ôm lấy nàng, áp chặt người nàng vào mình. Mai Trang tuy không đáp lại, tay nàng buông thõng xuống, nhưng nàng đã rơi nước mắt… Vai áo của tôi ướt đẫm nước mắt của người con gái đó…
- Cô nghĩ gì mà lại làm như vậy hả? – Nhìn qua vai nàng, tôi thấy thằng Minh đang giận dữ đẩy mạnh người nhỏ
Thư ra xa.
- Anh Minh…em chỉ muốn…! – Nhỏ Thư sợ hãi nói.
- Cô thôi ngay đi! – Thằng này tiếp tục đẩy nhỏ ra, họ đã đến gần mép nước.
Tôi vội vàng lên tiếng cảnh báo, nhưng vẫn tay ôm Mai Trang:
- Ê mấy người cẩn thận…sắp ngã xuống nước bây giờ!
Cả hai người đều không kịp nghe tôi nói. “Ùm” một tiếng, nhỏ Thư đã ngã ngay xuống dưới nước. Thằng Minh nhìn nhỏ Thư nhếch mép cười rồi quay đi, mặc cho nhỏ Thư đang kêu la:
- Cứu…em không biết bơi…!
Tôi thở dài, định buông nàng ra rồi chạy xuống cứu nhỏ thì những đứa con trai khác đã nhanh chân hơn. Bọn nó vội vàng bỏ đồ lại rồi nhảy thẳng xuống dưới nước, cố gắng giữ nhỏ Thư không bị chìm xuống, rồi cả bọn cùng nhau đưa nhỏ ấy lên bờ.
Thằng Minh tiến gần đến chỗ chúng tôi, nó nhìn tôi khó chịu.
- Ê ông An…thả Trang ra được rồi đấy!
- Ờ đây! – Tôi buông nàng ra, ánh mắt nàng có chút tiếc nuối nhìn tôi, nhưng nàng liền lạnh lùng ngay sau đó.
- Trang…có ổn không? Có đau không?
- ….. – Trang im lặng lắc đầu.
- Để mình xem nào! – Thằng Minh xoa xoa chỗ nàng vừa bị tát, còn Trang thì hơi đỏ mặt.
- Thôi Minh…mình ổn mà! – Nàng đẩy nhẹ tay nó ra.
- Ừm xin lỗi Trang nhé, nhỏ ấy dữ quá! – Nó tặc lưỡi.
- Ừ…thôi mình ra tàu đây…sắp về rồi! – Nói rồi nàng đi ra chỗ tàu đang neo.
- Mình đi cùng luôn! – Thằng Minh vơ lấy đồ rồi chạy theo nàng.
Nhỏ Thư đang nằm trên bờ, trông nhỏ ấy mặt mũi phờ phạc hẳn ra. Thấy có đứa bạn của nhỏ chạy đến đỡ nhỏ dậy, nhưng bị nhỏ Thư gạt ra rồi nói năng lảm nhảm gì đó, tôi thầm nghĩ không khéo nhỏ có vấn đề về thần kinh mất rồi. Cuối cùng thì sau một hồi cố gắng, cả bọn đã đưa được nhỏ đi ra tàu để có thể về, vì tàu sắp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




