|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
card ra rồi vội cầm vali bước đi, còn mình cô bé đứng ngẩn ngơ, trái tim bất chợt rung động…
*******
- Anh ơi, đi chơi với em nha! – Em cười thật xinh.
- Ôi, em đừng làm vậy, anh đau tim mất! – Anh xoa xoa ngực cười.
- Hứ…! – Em phụng phịu đập vai anh.
- Em định đi đâu? – Anh hỏi.
- Đi ăn kem nha! – Em nhí nhảnh nói.
- Ăn kem? Giữa mùa đông? – Anh ngơ ngác hỏi lại.
- Ừ! – Em gật đầu rạng rỡ.
- Rồi ta đi nào! – Anh lắc đầu, nắm lấy tay em, em đi bên anh cười thật hạnh phúc.
- Lạnh quá! – Anh nhăn mặt.
- Em thấy ấm lắm! – Em khẽ cười.
- Hở? – Anh tròn mắt nhìn em.
- Chụt! – Em hôn vào môi anh, nụ hôn vội vàng nhưng đầy quyến rũ.
- ….! – Anh như người mất hồn, lơ ngơ nhìn em đang mỉm cười.
- Ấm chưa? – Em thì thầm.
- Ấm áp…lắm! – Anh gãi đầu.
- Ấm rồi thì anh ăn tiếp đi! – Em cười khúc khích, ăn nốt que kem trên tay.
- Ừ! – Thế là anh cũng bắt chước em, thấy ấm áp vô cùng giữa mùa đông giá lạnh.
**********
- Anh phải đi công tác xa…chắc ba tháng nữa mới về! – Anh đứng ở sân bay, buồn bã nhìn em.
- hức…anh nhớ về với em nha anh…huhu! – Em khóc nức nở, ôm chặt lấy anh, không muốn buông ra.
- Anh yêu em, anh hứa sẽ về với em! – Anh cố gắng gượng cười.
- huhu…nhớ gọi cho em thường xuyên nha! – Em nấc lên trong vòng tay của anh.
- Yên tâm…anh sẽ gọi thường xuyên!
- Em yêu anh, em sẽ chờ anh…! – Em ngẩng mặt hôn lên môi anh, một nụ hôn dài, thấm đẫm nước mắt…
- Tạm biệt em…anh đi đây! – Anh rời em ra, nhìn em buồn bã rồi lặng lẽ bước đi…
Em nhìn theo anh đến khi khuất hẳn, rồi từ từ khuỵu xuống sàn, nước mắt lăn dài…
********
- Em…nhớ anh lắm…về với em đi!
- Anh…thực sự cũng rất nhớ em, nhưng công việc không cho phép!
- Về với em đi…chỉ một chút thôi…rồi anh lại đi cũng được…!
- Anh thực sự bận lắm em à…cho anh xin lỗi, anh sẽ bù đắp cho em…!
- Em xin anh đấy…về với em đi mà! – Tiếng em nấc lên, một lời van xin, anh cầm cái điện thoại run run, thấy tim mình thắt lại.
- Anh sẽ về với em ngay khi anh có thể, giờ anh phải đi họp ngay đây, chào em nhé!
- Tít! – Em tắt điện thoại.
Đánh rơi điện thoại xuống dưới đất, nước mắt em lăn dài trên má. Đôi gò má nhợt nhạt, xanh xao. Cố gắng hết sức, em cầm lấy tấm ảnh chụp chung giữa hai người lên ngắm nhìn anh, như để nhớ mãi đến anh. Em nhẹ nhàng mỉm cười trong nước mắt, run rẩy cất tiếng nói:
- Em yêu anh! – Và đôi mắt từ từ khép lại…
*******
- Anh đã về với em rồi! – Tiếng anh gọi vang vọng khắp nhà em, tay cầm bó hoa hồng đỏ.
- …..! – Không có tiếng đáp lại, ngôi nhà lạnh lẽo, không có một ai.
- Em đừng trốn anh như vậy…cho anh gặp em nào! Anh muốn nhìn thấy em! – Tiếng anh gọi.
- …..! – Ngôi nhà vẫn yên ắng, khác hẳn ngày thường.
Anh bước lên phòng của em. Cửa sổ mở tung, một bức thư đặt trên bàn em, có những vết mực nhòe đi vì nước mắt của em. Ánh nắng chiều buồn hắt lên từng góc căn phòng. Tim anh như vỡ vụn thành từng mảnh, bó hoa rơi xuống sàn lạnh lẽo, nước mắt anh rơi xuống, đau đến cùng cực…
“Anh à…có lẽ khi anh đọc được những điều này cũng là lúc em đã đi xa. Suốt thời gian qua, em thực sự thấy rất hạnh phúc khi yêu anh, được anh che chở và bảo vệ. Em đã từng nghĩ chúng ta sẽ đi cùng nhau đến hết cuộc đời… Nhưng, em không còn đủ sức để đi cùng anh nữa rồi. Em đã từng hứa sẽ không bao giờ buông tay em ra, nhưng em không làm được, anh hãy tha lỗi cho em nha….!
Em đã thực hiện lời hứa, sẽ không yêu một ai khác ngoài anh… đến hết cuộc đời này. Anh đừng buồn nha, hãy sống thật tốt, ở một nơi nào đó, em vẫn dõi theo anh. Một ngày nào đó, em hi vọng có thể gặp lại anh…! Đó là nơi em chờ anh…
Gửi anh – Người con trai em yêu mãi…”
Giọng tôi cũng nghèn nghẹn lại khi đọc đến chữ cuối cùng, kết thúc một câu chuyện tình yêu đẹp nhưng đầy nước mắt. Tôi đã cố gắng kìm nén để không khóc khi đọc một câu chuyện như vậy, nhưng không hiểu sao, nước mắt tôi vẫn rơi xuống…
Gấp quyển sách lại, tôi nhìn sang Như Ngọc, em ấy đang khóc, khóc một cách lặng lẽ, nước mắt lăn dài trên má.
Tôi ôm em ấy vào lòng, vỗ về:
- Ngọc…đừng khóc…!
- hức…buồn quá An ơi…! – Ngọc vẫn nấc lên, nhưng không khóc thành tiếng.
- Chỉ là một câu chuyện thôi mà!
- Biết…nhưng mình vẫn thấy buồn…! – Em ấy lau nước mắt, rồi khẽ nói.
- Ngốc quá! – Tôi khẽ nhăn mặt.
- Hứ…kệ người ta…! – Em ấy đấm thùm thụp vào người tôi.
- Thực sự thì…tình huống này chắc cũng không xuất hiện ngoài đời thực đâu! – Tôi trầm ngâm suy nghĩ.
- Sao An biết là sẽ không xuất hiện? – Ngọc nheo mắt nhìn tôi.
- Mình đoán thế! – Tôi trả lời chắc nịch.
- An không biết được cuộc đời này sẽ gặp những điều gì đâu…! – Ngọc khẽ nói, ánh mắt nhìn ra bầu trời.
- Là sao? – Tôi ngơ ngác.
Như Ngọc lắc đầu không nói gì, em ấy nhìn ra bên ngoài một lúc, rồi quay lại nhìn tôi mỉm cười, ánh mắt có nỗi buồn xa xăm…
Chiều tối hôm đó, chúng tôi chạy xe sang nhà thằng Minh. Công nhận bạn bè của thằng này cũng toàn những tay ăn chơi giàu có, xe máy để đầy trên bãi cỏ, đây đó chỉ lác đác vài chiếc xe đạp như của bọn tôi. Chúng tôi đi giữa một hàng xe máy như vậy, chợt cảm thấy có chút tự ti về bản thân mình.
Chúng tôi không hề giàu có, chỉ là một gia đình bình thường, không nghèo túng nhưng cũng không giàu sang như ở đây. Ngọc đưa mắt nhìn những chiếc xe, rồi quay lại nhìn tôi, rồi thở dài…
- Ngọc lo lắng gì à? – Tôi hỏi ngay.
- Không…chỉ là mình thấy…sao sao ấy! – Em ấy ngập ngừng đáp.
- Mình chẳng để tâm đến những thứ vật chất xa xỉ đó…! – Tôi nhún vai đáp thẳng thừng, dựng xe cạnh một chiếc xe SH.
Mai Trang đang đứng cạnh thằng Minh ngay ở cửa chính. Trông nàng thật quyến rũ và yêu kiều trong bộ váy đen, áo đen, găng tay đen và giày đen, tôi cũng ngẩn người nhìn nàng, phút chốc quên mất là chúng tôi không là gì của nhau. Như Ngọc nhìn tôi nhíu mày:
- An…nhìn gì vậy?
- Mình…nhìn nhà của thằng này một chút! – Tôi ngập ngừng nói sang chuyện khác.
- Ừm…giờ ta vào được chưa? – Ngọc nắm lấy tay tôi rồi kéo vào.
Thằng Minh thoáng thấy bọn tôi, nó nhíu mày nhưng cũng niềm nở tiếp đón:
- Chà…cuối cùng hai người cũng đến rồi à? – Nó cười cười, còn tôi thì làm mặt lạnh, đưa mắt nhìn Mai Trang.
Nàng thoáng thấy ánh mắt của tôi, im lặng không đáp, rồi nhìn sang Ngọc. Em Ngọc cũng mỉm cười chào lại:
- Xin lỗi nhé, bọn mình còn phải chuẩn bị cho buổi sinh nhật của bạn! – Ngọc liếc ánh mắt sắc bén về phía Trang, nàng vội ngó sang chỗ khác, mặt đỏ ửng.
- Rồi, hai người vào trong đi! – Hắn gật đầu, kéo Trang lại gần nó hơn.
- Không có gì! – Tôi cười lạnh, nắm tay Ngọc thật chặt rồi bước luôn qua mặt hai người họ.
Bên trong, những dãy bàn để những món ăn của tiệc sinh nhật được kê kín cả một căn phòng rộng như một phòng hòa nhạc. Tiệc theo kiểu búp phê nướng nên mọi người dự tiệc đang thoải mái ăn uống, không khí ồn ào và náo nhiệt. Chúng tôi cũng lấy một phần ăn nhẹ và một cốc rượu vang rồi đứng ở góc phòng, đưa mắt nhìn xung quanh. Tôi chú ý đến cái bục được dùng làm sân khấu được kê ở giữa phòng, chắc lát nữa thằng Minh sẽ lên phát biểu gì đó.
Ngọc đưa mắt nhìn mọi thứ, nhìn những người con gái ăn mặc trông khá sang trọng khác, rồi lại thở dài. Biết điều đó, nhưng tôi im lặng, em ấy chắc cũng đang có chút ghen tị với những người giàu có như vậy.
Sau khi chúng tôi vào thì thằng Minh và Mai Trang cũng vào theo, chắc chúng tôi là khách cuối cùng của bữa tiệc.
Cả đám đông đang ồn ào bỗng yên lặng, tất cả dạt ra để cho hai nhân vật chính của buổi tiệc bước lên sân khấu. Nhiều đứa con gái tham dự buổi tiệc nhìn theo thằng Minh với ánh mắt đầy tiếc nuối, nhìn Trang đầy ghen tị, vì nàng trông rất đẹp, hơn hẳn tất cả những đứa con gái khác trong phòng, có lẽ trừ Ngọc ra, hoặc do tôi nghĩ vậy…
Thằng Minh bước lên, kéo Trang lại gần rồi bắt đầu nói:
- Thưa các bạn, cảm ơn vì đã đến dự buổi tiệc sinh nhật của mình ngày hôm nay!
Ngay khi nó vừa nói xong, cả đám vỗ tay rào rào, Ngọc thì vỗ tay lấy lệ, rồi em ấy lại buông thõng xuống, ngẩn ngơ nhìn xung quanh. Tôi im lặng, cho tay vào túi quần.
- Chắc mọi người đã biết, nhân vật xinh đẹp đứng ngay cạnh mình là ai rồi chứ? – Nó mỉm cười.
- Thôi Minh! – Nàng đỏ mặt đập vai nó, ngượng ngùng nói.
- Là bạn gái của Minh phải không? – Cả đám bàn tán.
- Đúng vậy…nhưng…! – Thằng Minh nhấn nhá từng chữ, mọi người nín thở chờ đợi.
- Trang chưa phải là bạn gái chính thức của mình, vì Trang vẫn chưa nhận lời của mình! – Thằng Minh mỉm cười nhìn sang nàng.
- Vậy à? – Mọi người ngạc nhiên, còn tôi thì hơi thắc mắc.
- Ừm đúng vậy…! Thế nên hôm nay…! – Nó lại chậm rãi nói.
- Làm sao?
- Trang có đồng ý làm bạn gái của mình không? – Thằng Minh liếc tôi một cái rồi cười cười nhìn sang Mai Trang, còn tất cả khách tham dự đều háo hức nhìn nàng.
- Mình…! – Trang đưa mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




