|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhìn tôi.
- Đồng ý đi…đồng ý đi! – Mọi người đều hô to.
- Mình……đồng ý! – Trang lại đưa mắt nhìn tôi, tôi khẽ gật đầu, và nàng quay lên, đỏ mặt nói nhỏ.
- Hoan hô! – Mọi người vỗ tay rào rào, kể cả tôi nữa.
- Hì…vậy Trang có thể cho mình…hôn cậu được không? – Nó không ngại ngùng gì hết, mỉm cười nhìn nàng.
- Mình….! – Nàng càng đỏ mặt hơn, có chút hoảng hốt…nàng lại nhìn tôi.
- Trang cứ làm theo ý mình đi, đừng nhìn mình như vậy nữa! – Tôi thở dài thầm nghĩ, mỉm cười nhìn nàng rồi kéo em Ngọc lại gần.
- Mình…! – Nàng bẽn lẽn gật đầu, cả đám đông “Ồ” lên.
Thằng Minh cười tươi, nó ôm lấy eo nàng, kéo sát nàng lại gần rồi từ từ cúi xuống ghé sát mặt Trang, còn nàng thì dùng hai tay đẩy nhẹ nó ra, chắc nàng vẫn hơi hoảng. Đương nhiên là không có tác dùng gì.
Tôi quay sang nhìn, Ngọc như đang bị thôi miên, em ấy ngẩn ngơ nhìn cảnh hai người sắp hôn nhau. Tôi hành động không cần suy nghĩ, quay người ôm lấy Ngọc rồi nhẹ nhàng dặt một nụ hôn lên môi em ấy. Em ấy lúc đầu còn bất ngờ, nhưng sau cũng ôm lấy tôi và đáp lại nụ hôn ngọt ngào đó.
- hức…huhu! – Có tiếng khóc nức nở, rồi tiếng xô cửa mạnh.
Tôi rời Ngọc ra, ngơ ngác đưa mắt nhìn xung quanh xem có chuyện gì. Cả đám đều đang sững sờ nhìn lên sân khấu, không tin được điều vừa xảy ra. Thằng Minh cũng đang sững người nhìn ra cửa, còn Mai Trang thì không thấy đâu…
Thằng Minh vội vàng chạy ngay ra cửa, cả đám đông lại ồn ào bàn tán, chỉ có vài đứa chạy theo hắn. Tôi không định chạy theo Trang, vì chúng tôi chẳng là gì của nhau, đi theo chỉ làm cho mọi người nghi ngờ thêm về tôi thôi.
Đứng ở cửa, tôi đưa mắt nhìn ra ngoài. Mấy thằng chạy loạn trong sân, hét gọi tên nàng nhưng không thấy đáp lại. Tôi đứng tựa cửa, mỉm cười buồn…
Chợt Như Ngọc lại gần tôi thì thầm:
- An…cậu biết nhà vệ sinh ở đâu không?
- Lúc nãy mình để ý nó ở bên kia của căn nhà! – Tôi nhớ lại những gì quan sát.
- Dẫn mình đi với! – Em ấy đập đập vai tôi phụng phịu.
- Ừm…đi lối này! – Tôi kéo tay em ấy ra khỏi căn phòng ồn ào này, bước ra bên ngoài sân.
Bên ngoài, không khí ngày càng lạnh hơn vì trời đã tối hẳn. Ngọc nép sát vào tôi để bớt lạnh, em ấy cứ suýt xoa:
- Lạnh quá, lạnh quá!
- Ừm…nhà vệ sinh ở kia, Ngọc ra đi! – Tôi chỉ tay vào một cánh cửa ở phía sau căn nhà.
- U a, cảm ơn An, chờ mình một lát nha, mình thay đồ một chút! – Em ấy cười cười nhìn tôi rồi bước vào trong.
- Ừ! – Tôi gật đầu.
Thơ thẩn dạo quanh căn nhà của thằng Minh trong lúc đợi em ấy ra, chợt tôi thấy Mai Trang đang ngồi cạnh hồ bơi. Nàng đang khóc nức nở, gục hẳn đầu vào cánh tay, nước mắt thấm ướt cả áo ngoài. Ngập ngừng lại gần, tôi hỏi:
- Trang…có chuyện gì mà cậu khóc vậy?
- hức…! – Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, mắt ngấn nước.
- Cậu…đừng có lại gần tôi! – Trang ngồi lùi lại, tay quệt nước mắt.
- Mình có làm gì cậu đâu? – Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
- Cậu…như lúc nãy là không làm gì à? – Nàng mếu máo, nhìn tôi đầy phẫn uất.
- Với Như Ngọc à? – Tôi nhíu mày.
Nàng im lặng khẽ gật, nước mắt vẫn rơi xuống. Tôi thì ngạc nhiên quá thể, tưởng sau chuyến đi chúng tôi đã chấm dứt rồi cơ mà, sao nàng lại còn đối xử với tôi như vậy được nữa. Tôi thắc mắc:
- Nhưng Trang cũng…với thằng Minh rồi mà! – Tôi lại gần, còn nàng thì càng lùi xa tôi hơn.
- Anh tưởng thế…nhưng không phải vậy…hức! – Mai Trang đã ngồi ngay sát mép hồ, nhưng nàng không hề biết, vẫn đang nức nở nhìn tôi.
Tôi lo lắng tiến lại gần, vừa lại gần vừa nói:
- Trang…gần mép nước rồi, ngồi lùi lại! – Nhưng đã quá muộn, nàng lùi lại, chới với rồi ngã hẳn người ra sau.
- Á…! – Trang rơi xuống bể bơi, nước bắn lên tận người tôi, cảm giác lạnh đến thấu xương đang ngấm vào người.
Không kịp suy nghĩ, tôi cũng nhảy ngay xuống, vì bể bơi ở đây khá sâu, mà nàng lại không biết bơi, nhỡ Trang có làm sao thì…
Tôi giữ chặt lấy người nàng, còn nàng thì đấm liên tục vào ngực tôi. Tôi nhăn mặt vì đau, nhưng cũng không dám thả ra vì sợ nàng bị chìm xuống. Thấy tôi vừa thở không ra hơi vừa gắng sức bám vào thành bể, nàng lại trào nước mắt, đôi bàn tay mềm mại bất giác áp vào mặt tôi. Tôi im lặng nhìn nàng, Mai Trang cũng im lặng nhìn tôi, nước mắt thi nhau tuôn xuống, rồi nàng từ từ ghé sát môi nàng vào môi tôi. Ngay khi bờ môi của nàng vừa chạm vào môi tôi, dù trong tôi rất rất muốn được hôn nàng, nhưng chợt hình ảnh của Ngọc lại hiện lên, em ấy sẽ buồn, sẽ đau khổ thế nào nếu biết tôi hôn một người con gái không phải là em ấy.
Trong tình thế khó xử đó, tôi đành cố hết sức đẩy nàng ra…
Tôi leo được lên bờ, ôm ngực thở hồng hộc, còn Mai Trang, không hiểu em nghĩ gì nữa, vội vàng chạy đến bên tôi, vòng tay ôm tôi thật chặt từ phía sau. Nàng đã đẩy chúng tôi và tình huống vô cùng khó xử. Cả hai đứa đều ướt mem, tôi run lên vì lạnh, chắc Mai Trang cũng vậy, nhưng nàng đã ôm chặt lấy tôi, sự giá lạnh cũng bớt đi phần nào…
Trong đầu tôi suy nghĩ: nếu nàng không thể kết thúc điều này thì tôi sẽ làm, dù trong lòng đau nhói. Tôi gỡ tay nàng ra, quay lại đẩy người nàng ra xa. Trang còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì tôi quay lại, lạnh lùng đến tàn nhẫn:
- Cô đừng có làm như vậy với tôi nữa! Chúng ta đã là người xa lạ rồi! – Tôi thay đổi cách xưng hô với nàng.
- An…nói gì vậy…? – Nàng hốt hoảng nhìn tôi.
- Tôi bảo là cô đừng có lại gần tôi nữa! Chúng ta kết thúc rồi! – Tôi lạnh lùng nhắc lại.
- hức…đây chỉ là đùa…phải không? – Mai Trang nấc lên.
- Rất tiếc…tôi không đùa với cô! – Tôi lạnh băng, dù cảm thấy khó thở khi thốt ra những điều này, tựa như cảm giác nghèn nghẹn ở cổ họng.
- hức…huhu…ta đã bắt đầu đâu…! – Nàng khóc thành tiếng, nước mắt lại rơi xuống.
Tôi rất không thích nhìn những người con gái khóc, nhưng đã lạnh lùng thì đành lạnh lùng đến phút cuối.
- Chưa bắt đầu ư! Từ trước đến giờ tôi thân với cô hơn cả những đứa bạn khác, hơn cả người yêu tôi…vậy cô làm như chưa có gì xảy ra hay sao?
- huhu…chưa thật mà…hức! – Nàng nức nở, đôi mắt ngấn lệ ngước lên nhìn tôi.
Tuy nước mắt lem nhem cả khuôn mặt, nhưng trông nàng vẫn rất xinh và đáng yêu. Nhưng tôi không để ý điều đó, buông một câu:
- Cô nói là gì cũng được, tôi đi đây, chào cô! – Lúc đó tôi tàn nhẫn một cách đáng ghê tởm, quay người bỏ đi, mặc cho Trang đang òa khóc ở đằng sau, người nàng vẫn ướt sũng nước.
- An…đừng đi…huhu! – Nàng hét lên, nhưng tôi không quay đầu lại.
“Tự hỏi…ngày đó chúng ta đã kết thúc thật rồi sao?”
Chạy vội ra chỗ nhà vệ sinh, tôi thấy Như Ngọc đang lo lắng đứng ở trước cửa. Trông thấy tôi, Ngọc vẫy tay:
- An…cậu
đi đâu thế?
- Mình…đi vòng vòng quanh sân nhà nó! – Tôi đáp vội rồi chạy lại gần phía em ấy.
- Trời…sao An ướt sũng vậy? – Ngọc hốt hoảng nhìn người tôi.
- Mình…trượt chân ngã xuống bể bơi! – Tôi ngập ngừng.
- Ôi…An thay đồ đi không cảm lạnh bây giờ! – Em ấy đập đập vai tôi.
- Biết lấy quần áo ở đâu? – Tôi ủ rũ.
- Đây…mình có mang cho An…! – Ngọc rút ra một cái áo phông dài tay, một cái quần dài và cái áo khoác.
- Ngọc mang theo làm gì vậy? – Tôi ngạc nhiên.
- Lúc nãy mình lấy nhầm đồ…! – Em ấy lí nhí đáp.
- Chịu Ngọc luôn! – Tôi lắc đầu.
- Thay đồ đi…cảm lạnh bây giờ! – Em Ngọc đẩy tôi vào trong.
- Ừ…! – Tôi bước vào trong, thay quần áo và chỉnh trang lại đầu tóc một chút rồi đi ra ngoài.
- Về thôi…9h30 rồi! – Ngọc nhìn đồng hồ lo lắng.
- Ừm…giờ về nào! – Tôi gật đầu, kéo tay Ngọc đi.
Chúng tôi đi ra cổng, trông thấy thằng Minh đang thở không ra hơi đứng tựa vào bờ rào, tôi lạnh lùng nói:
- Tìm Trang phải không?
- Ừ…biết cô ấy ở đâu không? – Nó ngước lên nhìn chúng tôi.
- Ngay cạnh bể bơi ấy, vừa đi ra xong! – Tôi nói trống không.
Nó chẳng nói chẳng rằng, chạy một mạch ra ngay chỗ tôi chỉ, còn tôi thì nhìn Như Ngọc, em ấy mỉm cười không hỏi gì, và chúng tôi tiếp tục thong thả ra về…
P/s: Các bác đọc xong vote cho mình cái truyện vs
Chương 48
Tối hôm đó, tôi nằm thao thức không ngủ được. Như Ngọc nằm bên cạnh tôi ngủ ngon lành, hai tay ôm lấy cánh tay tôi, đầu tựa vào vai tôi ngủ yên. Hôn nhẹ lên trán em ấy một cái, tôi
nằm đặt tay lên trán suy ngẫm.
Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng về những gì xảy ra ở nhà thằng Minh, những lời lẽ của tôi đối với Mai Trang đã quá nặng nề, tôi thấy mình thật tàn nhẫn, nhưng không như vậy thì không còn cách nào khác, nàng vẫn luôn bướng bỉnh như vậy mà. Tôi chột dạ, không hiểu nàng người trong tình trạng ướt mem như vậy, gió thì lạnh buốt đến thấu xương, nàng khó có thể tránh khỏi bị cảm lạnh, dù người có khỏe đến đâu đi chăng nữa.
Nhớ đến cảnh nàng khóc nấc lên ở nhà thằng Minh, tôi thấy buồn lòng ghê gớm. Vì sao Trang lại như vậy chứ…lại suy sụp vì tôi chứ…Bao nhiêu câu hỏi cứ đeo bám lấy tôi cả vào trong giấc ngủ… Trong giấc mơ, tôi đã thấy mình không hề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




