watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10103 Lượt

tưởng là em Ngọc thì chỉ là một đám gối được xếp cẩn thận ở dưới.

- Òa! – Tiếng động phát ra từ đằng sau, tôi giật bắn mình nhảy bật ra khỏi giường.

- Cái gì…! – Tôi chưa hoàn hồn, định thắc mắc thì chợt thấy em Ngọc.

Như Ngọc diện bộ váy màu hồng, trông em ấy rất xinh và đáng yêu, nhất là sau mấy ngày Ngọc mệt mỏi thì với hình ảnh mới như vậy, tôi không khỏi ngỡ ngàng.

- Hì…An nhát quá! Chào buổi sáng! – Ngọc che miệng cười khúc khích.

- Hơ…ơ…chào buổi sáng! – Tôi lơ ngơ như người mất hồn.

- Thôi…sáng gì nữa…8h hơn rồi! – Em ấy lắc đầu cười.

- Ừ…! – Tôi gãi đầu, vẫn đang ngắm em ấy.

- An có làm gì mình tối qua không? – Ngọc nheo mắt nhìn tôi.

- Không…mình không! – Tôi lắc đầu.

- Nghi ngờ lắm nha…hôm qua mình ngủ say lắm…không tin được ông! – Ngọc lại gần tôi rồi nhìn tôi đầy nghi ngờ.

- Mình đâu dám làm gì! – Tôi lo lắng lùi lại.

- Thật không?

- Thật…mình….không có!

- …..chụt!

Ngọc nhìn tôi không nói gì, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi tôi một cái. Tôi chết đứng mất vài giây mới định thần lại được.

- Hi…cảm ơn An…sáng nay cậu đi đâu vậy? – Ngọc nhìn tôi cười.

- Mình sang nhà thằng Minh! – Tôi gãi đầu.

- Làm gì?

- Tối nay sẽ bọn mình sang nhà nó dự sinh nhật! – Tôi thở dài.

- Mình…thực sự là không muốn sang…!

- Mình cũng…! – Tôi đồng tình với em ấy.

- …nhưng cứ sang đi, xem thế nào! – Ngọc mỉm cười nhìn tôi.

- Hả…Ngọc nói gì? – Tôi sững sờ.

- Mình nói là…cứ sang đi, xem nó tổ chức sinh nhật thế nào! – Em ấy nhìn tôi cười.

- Nhưng…! – Tôi định nhắc lại vụ em ấy bị thằng Minh đánh nhưng lại thôi.

- Thôi…cứ sang xem tổ chức thế nào, sau mình cũng làm vậy! – Ngọc cầm tay tôi.

- Ừ…! – Không còn cách nào khác, tôi đành đồng ý.

- Giờ xuống ăn sáng nào! Mình đói lắm rồi! – Em ấy kéo tôi xuống dưới nhà.

- Bố mẹ mình đi có việc rồi, giờ ăn kiểu gì? – Tôi thắc mắc.

- Ồ vậy à…ra hàng đi! – Em ấy ngơ ngác vài giây.

- Ừ thì đi! – Tôi gật đầu.

Cả sáng hôm đó, chúng tôi chạy đi khắp nơi. Đầu tiên là đi ăn hàng theo như ý của Ngọc, rồi chạy sang hàng kem, sau đó lại ra công viên đi dạo, cứ đi lung tung như vậy cho đến gần trưa.

- Vui quá An à! – Ngọc mỉm cười.

- Ừ…Ngọc chơi dữ quá! – Tôi tuy mệt nhưng vẫn cười tươi.

- Hi…tại lâu mình không đi chơi! – Em ấy phụng phịu níu tay tôi.

- Cậu muốn sau này đi chơi nhiều hơn không? – Tôi nắm lấy tay em ấy.

- Muốn chứ…! – Em ấy hôn nhẹ lên má tôi rồi mỉm cười hạnh phúc.

- Ừ…sau này mình sẽ đi nhiều hơn nhé! – Tôi đề nghị.

- Ù…yêu An quá à! – Ngọc ôm chặt lấy tôi cười thật xinh.

- Rồi…người ta nhìn kìa! – Tôi ngượng đỏ cả mặt, đẩy nhẹ em ấy ra.

- Kệ đi…mình không sợ thì An sợ gì! – Em ấy bướng bỉnh nói, rồi vẫn cứ giữ chặt lấy tôi.

- Ừ…! – Tôi cảm thấy yên tâm hơn, ôm lấy em Ngọc vào lòng, mặc cho chúng tôi đang đứng giữa đường.

Em Ngọc thay đổi quá nhiều, nhất là thái độ của em ấy với tôi. Đã không còn ngại ngùng, hay cố tạo một khoảng cách với tôi như hồi trước nữa, thay vào đó là sự trẻ con, đáng yêu và rất dễ gần. Em ấy ngày càng chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim của tôi.

- Ngọc này…! – Tôi chợt thì thầm.

- Hở? – Em ấy ngước mắt lên nhìn tôi.

- Đừng bao giờ…rời xa mình nhé!

- Ừ…! – Ngọc cúi mặt nói nhỏ.

- Hứa rồi nhé! – Tôi nâng cằm em ấy lên, nhìn thẳng vào mắt Như Ngọc.

- Mình…suốt cuộc đời này…mình sẽ chỉ yêu mình An mà thôi! – Em ấy ngượng ngùng đáp.

- Hì…cảm ơn Ngọc…!

- Vì điều gì? – Em Ngọc nhỏ nhẹ hỏi.

- Vì đã đến bên mình…! – Tôi đáp không chút ngại ngùng.

- Ừa…! Giờ về đi…mình còn chuẩn bị quà nữa! – Ngọc thẹn thùng nói nhỏ rồi đẩy nhẹ tôi ra.

Tôi hơi hụt hẫng vì đang định hôn em ấy một cái… Nhưng điều đó biến mất ngay, vì tôi nghĩ còn khối dịp để chúng tôi hôn nhau, có lẽ ở một nơi lãng mạn hơn là nơi công cộng.

Nghĩ đến cảnh chúng tôi ngồi ngắm trăng bên hồ, có giai điệu nhẹ nhàng của một bản nhạc mà tôi đã từng nghe với Ngọc hồi ở biển, chắc chắn sẽ lãng mạn hơn rất nhiều. Tôi cứ lơ ngơ như người mất hồn, và ngay sau đó, tôi bị em ấy nhéo một phát vào hông, đau điếng người. Lúc đó tôi mới tỉnh lại, vội vàng gãi đầu cười rồi đi theo em ấy ra cửa hàng quà tặng, suy nghĩ xem nên tặng cho thằng Minh món quà gì…
Chương 46

Chúng tôi về nhà sau một lúc đứng tần ngần mãi ở cửa hàng lưu niệm. Tôi thì chẳng muốn mua gì cho cái thằng đó, còn Ngọc thì phân vân. Sau một hồi thuyết phục cộng với việc đem chuyện cũ ra kể lại, cuối cùng tôi cũng kéo được Ngọc về mà không mua gì hết.

Bước vào nhà, Ngọc ngồi phịch rồi cái ghế rồi thở dài:

- An…thực sự là không cần quà à? – Em ấy nhìn tôi lo lắng.

- Ừ…! – Tôi lắc đầu, đi dự đã là đủ lắm rồi, tôi không muốn thêm quà cáp cho thằng Minh nữa.

- Nhỡ…mấy đứa lớp khác nói gì bọn mình thì sao? – Em ấy nhíu mày.

- Cậu yên tâm…nếu bọn nó nói gì…bọn mình sẽ về luôn! – Tôi cương quyết.

- Thế mất mặt lắm! – Ngọc níu tay tôi.

- Thế Ngọc định tặng gì cho thằng đã làm cậu bị thương? – Tôi hỏi ngược lại.

- Mình…! – Em ấy bối rối.

- Ngọc…thôi được rồi, tặng nó hộp không vậy! – Tôi thở ra rồi phán.

- Hở…nhỡ…!

- Có hộp quà là tốt rồi, còn lâu nó mới mở ra! – Tôi nói chắc như đinh đóng cột.

- Thế nhỡ hắn mở ra thì sao? – Em ấy ngỡ ngàng nhìn tôi.

- Đang tiệc sinh nhật…không ai đi mở quà ra cả! Có chăng cũng chỉ là sau khi mọi người về hết thôi!

- Ừ… hic…! – Ngọc nhăn mặt rồi đứng lên.

- Thù gì mà thù dai! – Em ấy ấn nhẹ vào trán tôi.

- Nó đánh bọn mình tơi tả thế, không nhớ mới lạ! – Tôi nhíu mày.

- Ừ…! – Ngọc đáp vội rồi quay đi.

Tôi lắc đầu rồi cầm quyển sách ra đọc để giết thời gian, còn Ngọc thì ngồi laptop rồi chơi game gì đó.

- An…cậu biết chơi game gì không? – Em ấy ngẩng đầu lên hỏi tôi.

- Mình không chơi…! – Tôi lắc đầu, vẫn đang mải đọc truyện.

- Truyện gì mà An đọc say sưa thế? – Em ấy tò mò hỏi tôi.

- Tuyển tập truyện ngắn về tình yêu ấy mà! – Tôi mỉm cười, vẫn đang chú tâm vào đọc.

- Vậy à? Có truyện gì hay không, đọc cho mình nghe với! – Em Ngọc gập cái laptop xuống, nhìn tôi cười.

- Để mình tìm đã! – Tôi lật lật qua các trang, dò xem có truyện nào cảm động một chút.

- Truyện buồn một chút nha, thế mới hay! – Ngọc ngồi lại gần tôi, rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai tôi thì thầm.

- Truyện buồn à? – Tôi lầm bầm một mình, vẫn đang dò xem có truyện nào không.

- Có đây…nhưng Ngọc đừng khóc khi nghe xong nha! – Tôi lo lắng.

- Yên tâm…! – Em ấy mỉm cười, ôm chặt lấy tay tôi.

- Ừm…truyện tên là…Nơi Em Chờ Anh…!

- Ừa…tên hay lắm…giờ An đọc đi!

Tôi hắng giọng rồi bắt đầu đọc lên:

“Trời đã về khuya. Một cô bé đang lững thững đi dưới ánh đèn, ngẩn ngơ giữa dòng người tấp nập. Cô bé trông xinh xắn và dễ thương, là hot girl xinh nhất của một trường cấp 3 danh tiếng. Đang ngơ ngác nhìn quanh, cô bé đó thấy một người đàn ông trông khá dữ tợn tiến lại gần. Nghi có chuyện chẳng lành, cô bé lùi lại định chạy đi, nhưng bị người đàn ông đó giữ lại:

- Nhóc…chạy đâu thế!

- Ông là ai? Bỏ tôi ra! – Cô bé hét lên, cố gắng vùng ra.

- Trông cô em xinh xắn như vậy, ta nỡ nào bỏ đi! – Hắn cười khùng khục rồi kéo cô bé đi.

- Cứu tôi với! – Cô bé thét lên.

- Mơ đi, không ai dám cứu cô em đâu! – Hắn bật cười rồi vẫn kéo cô bé đi.

- hức…Làm ơn…cứu tôi…! – Cô bé khóc nấc lên, cầu cứu trong vô vọng.

Những người đi xung quanh, họ chỉ nhìn cô bé với ánh mắt ái ngại, nhưng không dám cứu cô bé, vì sợ liên lụy đến mình… Cô bé nấc nghẹn, trong khi thằng kia vẫn cứ giữ chặt lấy người em.

- Bỏ cô ấy ra! – Một người thanh niên trông khá điển trai, đang cầm cái vali vội vàng tiến lại gần.

- Thằng này…mày chán sống à? – Thằng đang giữ cô bé nổi giận.

- Tao bảo…bỏ em ấy ra! – Người thanh niên đó đặt cái vali xuống đất, gằn giọng nói.

- Bước qua xác tao đã! – Thằng kia cầm dây trói chân và tay của cô bé lại rồi đẩy sát vào tường, quay người nhìn anh thanh niên.

- hức…Anh…đừng liều mạng…chạy đi…hức! – Cô bé có lẽ thấy người thanh niên đó sẵn sàng cứu cô, nhưng nhìn thằng đang giữ em, cô bé chợt cảm thấy lo sợ.

- Em đừng nói gì cả! – Người thanh niên đó lắc đầu.

Thằng kia tức giận, hắn định lao vào người thanh niên, nhưng chỉ bằng một đòn đánh duy nhất, anh đã hạ gục được tên kia.

- Có sao không? – Anh ấy bước lại gần, cởi trói cho cô bé rồi lo lắng hỏi han.

- Dạ…không sao…cảm ơn anh! – Em đỏ mặt lí nhí đáp.

- Không sao là tốt rồi…giờ anh đi nhé! – Anh gật đầu rồi định chạy đi.

- Cho em số của anh đi! – Em ngượng ngùng nói, ánh mắt nhìn người thanh niên đầy cảm kích.

- Đây! – Người thanh niên đó đưa tấm

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT