|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ấy, nói rằng cái sân rộng sau nhà với cái lò nướng bù lại cho điểm đó rồi. Hơn nữa, chúng tôi ở gần bãi biển để có thể đi bộ ra được, theo ý tôi thì đó là điều quan trọng nhất đối với một ngôi nhà nghỉ hè.
Chúng tôi dỡ đồ trong ô tô ra, tìm phòng mình. Darcy và Dex nhận phòng có giường to nhất. Marcus ở phòng riêng, điều đó có ích đấy. Claire cũng ở riêng – đó là phần thưởng cho công sức của cô ấy. Tôi sẽ ở chung phòng với Hillary, hôm nay cô ấy trốn làm, tối qua đã đi tàu hoả đến. Hillary lúc nào cũng trốn việc. Tôi chẳng biết có còn ai hững hờ với công việc hơn thế không nữa, mà nhất là lại ở một công ty lớn. Hôm nào cô ấy cũng đi làm muộn – cứ mỗi năm qua đi thì dần dần càng gần mười một giờ cô ấy mới đến – cô ấy không thích chơi những trò mà các đồng nghiệp khác hay bày ra, như là buổi tối trước khi ra về thì họ vắt áo khoác lên lưng ghế hay đặt một cốc cà phê lên bàn để cho đồng nghiệp nghĩ rằng họ mới chỉ đi đâu đó để nghỉ ngơi một lát thôi. Năm ngoái cô ấy chỉ làm chưa tới hai ngàn tiếng đồng hồ, vì thế không được nhận tiền thưởng. “Cậu cứ tính toán đi rồi sẽ thấy mỗi tiếng tiền thưởng kiếm được còn ít hơn so với việc giao bánh hamburger ở quán McDonald ấy chứ,” năm nay cô ấy đã nói như vậy khi người ta phát cho chúng tôi tờ đánh dấu ngày làm việc.
Giờ thì tôi gọi cho cô ấy bằng máy di động. “Cậu đang ở đâu đấy?”
“Quán Cyril,” cô ấy gào lên át tiếng đám đông. “Mình nên ở đây hay là gặp các cậu ở chỗ khác?”
Tôi chuyển câu hỏi đó cho Darcy và Claire.
“Bảo cậu ấy là chúng ta sẽ đến thẳng bar Talkhouse,” Darcy nói. “Giờ cũng muộn rồi.”
Sau đó, đúng như tôi đoán, Claire và Darcy nhất định đòi đi thay quần áo. Và Marcus, người vẫn mặc nguyên bộ quần áo đi làm, cũng thay. Thế là Dex và tôi ngồi đối diện ngau ở phòng chung, chờ đợi. Anh ta cầm cái điều khiển từ xa nhưng không bật ti vi lên. Đây là lần đầu tiên chúng tôi ở riêng với nhau kể từ sau Sự Cố đó. Tôi nhận thấy mồ hôi đang toát ra bên dưới cánh tay. Sao tôi lại lo lắng nhỉ? Chuyện xảy ra giữa chúng tôi thì đã qua rồi. Qua rồi. Tôi phải thoải mái, phải cư xử bình thường.
“Cô không định ăn diện cho anh bạn trai ngắm à?” Dex hỏi khẽ, không nhìn tôi.
“Vui tính quá.” Thậm chí chỉ nói chuyện qua lại thôi cũng có cảm giác sai trái.
không à?”
“Tôi mặc thế này được rồi,” tôi nói, liếc nhìn chiếc quần jean yêu thích và chiếc áo len màu đen. Điều anh ta không hề biết là tôi đã suy nghĩ rất kỹ khi chọn bộ trang phục này lúc thay quần áo sau khi tan sở.
“Cô và Marcus làm thành một đôi được lắm.” Anh ta lên liếc chỗ cầu thang.
“Cảm ơn. Anh và Darcy cũng vậy.”
Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu, cái nhìn chất chứa quá nhiều ẩn ý không biết phải bắt đầu hiểu từ đâu. Và rồi, trước khi anh ta kịp đáp, Darcy nhảy chân sáo xuống cầu thang, mặc chiếc váy vàng nhạt ôm sát lấy các đường cong trên cơ thể. Cô ấy đưa cho Dex một chiếc kéo, cúi mình xuống chỗ chân anh ta, túm tóc lên. “Cắt hộ em cái mác với.”
Anh ta cắt gọn. Cô ấy đứng dậy, quay một vòng.
“Sao? Trông em thế nào?”
“Đẹp,” anh ta nói, sau đó liếc tôi một cái ngượng ngùng như thể cái lời khen gồm một cái ngượng ngùng như thể cái lời khen gồm một từ dành cho vợ chưa cưới của anh ta có thể khiến tôi khó chịu.
“Trông cậu tuyệt lắm,” tôi nói để anh ta thấy là không phải như anh nghĩ đâu. Không một chút nào.
° ° °
Chúng tôi trả tiền vé rồi len qua đám người đông nghịt ở Stephen’s Talkhouse, quán bar yêu thích của cả bọn ở Amagansett, chào hỏi tất cả những người quen trong rất nhiều nhóm bạn ở New York. Chúng tôi thấy Hillary ngồi ở quầy bar với một cốc bia Budweiser, mặc quần jean ngắn, áo phông trắng cổ tròn và một đôi dép xỏ ngón xanh nhạt, kiểu dép mà Darcy và Claire chỉ đi khi nào sửa móng chân. Ở Hillary chẳng có một chút gì của tính giả tạo hết, và như mọi khi, tôi vui biết bao khi trông thấy cô ấy.
“Này, các cậu!” cô ấy hét lên. “Sao lâu thế?”
“Giao thông tệ quá,” Dex nói.”Và rồi lại còn có mấy người cần phải chuẩn bị nữa.
“Tất nhiên là bọn em phải chuẩn bị chứ!” Darcy nói, ngưỡng mộ nhìn xuống bộ trang phục của mình.
Hillary nhất định bảo rằng cả bọn cần phải có cái để khởi động cho buổi tối, rồi gọi rượu cho tất cả mọi người. Cô ấy đưa rượu, bọn tôi đứng sát nhau thành một vòng tròn, sẵn sàng cùng uống.
“Vì mùa hè tuyệt nhất!” Darcy nói, hất mái tóc dài thơm mùi đứa ra sau vai. Năm nào vào đầu hè cô ấy cũng nói như thế. Lúc nào cô ấy cũng có nhiều kỳ vọng cao quá mức, những kỳ vọng tôi chẳng bao giờ có chung. Nhưng mùa hè này có thể cô ấy nói đúng.
Chúng tôi ngửa đầu uống cạn ly rượu có vị như vodka không pha vậy. Sau đó Dex mua thêm đồ uống một lần nữa, và khi đưa cho tôi chai bia, những ngón tay anh ta lướt qua tay tôi. Không hiểu có phải anh ta cố ý làm thế không.
“Cảm ơn,” tôi nói.
“Không có gì,” anh ta lẩm bẩm, nhìn tôi chăm chăm như lúc ở trên ô tô.
Tôi thầm đếm đến ba rồi nhìn đi chỗ khác.
Khi buổi tối chậm chạp trôi đi, tôi thấy mình cứ quan sát Dex và Darcy chuyện trò với nhau. Tôi ngạc nhiên khi thấy cảm giác nhói đau xâm chiếm mình lúc quan sát hai người đó bên nhau. Đó không hẳn là ghen, nhưng cũng gần gần như vậy. Tôi chú ý cả những điểm nhỏ nhặt mà trước đây không hay để ý. Ví dụ như, có một lần, cô ấy thò bốn ngón tay vào phía sau quần jean của anh ta, ngay chỗ đai quần. Một lần khác, khi anh ta đang đứng đằng sau Darcy, anh ta lấy một tay tóm lấy tóc của cô ấy, rồi giữ giống như làm thành cái đuôi gà tạm thời trước khi lại thả tóc cô ấy xuống vai.
Lúc này đây, anh ta rướn người để nói gì đó với cô ấy. Cô ấy gật đầu và mỉm cười. Tôi tưởng tượng ra những gì anh ta nói là “anh muốn em đêm nay” hay gì đó từa tựa thế. Tôi tự hỏi không biết kể từ sau khi tôi và anh ta ở cùng nhau, họ đã ân ái lần nào chưa. Chắc chắn là rồi. Và điều đó xảy ra mỗi khi bạn coi ai đó có tên trong Danh sách của bạn ở bên cạnh một người khác. Tôi tự nhủ bản thân rằng mình có quyền gì mà ghen. Mình có quyền gì mà thêm anh ta vào Danh sách ngay từ đầu.
ôi cố gắng tập trung vào Marcus. Tôi đứng gần anh ta, nói chuyện với anh ta, cười với những trò tếu của anh ta. Khi anh ta mời tôi nhảy, tôi chẳng ngần ngại gì, đồng ý luôn. Tôi theo anh ta bước ra sàn nhảy đông người. Chúng tôi vã mồ hôi, nhảy nhót và cười đùa. Tôi nhận ra rằng, cho dù chẳng có mối tình to tát lớn lao nào, tôi vẫn đang vui vẻ. Và ai mà biết được? Có thể chuyện này sẽ dẫn tới đâu đó thì sao.
“Bọn họ đang muốn biết chuyện buổi hẹn đầu của chúng ta đến chết được,” Marcus nói vào tai tôi.
“Sao anh lại nói thế?” tôi hỏi.
“Darcy lại hỏi han.”
“Thế ư?”
“Ừ.”
“Lúc nào vậy?” “Tối nay. Ngay sau khi chúng ta vừa đến đây.”
Tôi ngần ngừ rồi hỏi, “Dex có nói gì không?”
“Không, nhưng lúc đó cậu chàng đang đứng ngay cạnh cô ta, có vẻ tò mò hứng thú lắm.”
“Mấy người xấu tính,” tôi nói đùa,
“Anh biết, những kẻ đáng ghét thích dí mũi vào chuyện người khác… Bây giờ em đừng nhìn, bọn họ đang nhìn chúng ta chằm chằm đấy.” Mặt anh chạm vào mặt tôi, râu ria cọ vào má tôi.
Tôi vòng tay qua vai Marcus, xích người vào anh ta. “Vậy thì,” tôi nói. “chúng ta hãy cho họ có cái để mà nhìn nhé.”
“Cậu với Marcus đang có chuyện gì thế?” Hillary hỏi tôi vào buổi sáng hôm sau trong lúc đang lục lọi đống quần áo chồng chất ngày một nhiều bên cạnh giường. Tôi cố ghìm lại sự thôi thúc muốn gấp chỗ quần áo đó cho cô ấy
“Không có chuyện gì hết đâu, thật đấy.” Tôi ra khỏi giường và nhanh chóng bắt đầu gấp chăn.
“Có gì hứa hẹn không?” Cô ấy mặc chiếc quần vải cốt tông dày vào, buộc dải rút và thắt lại ngang hông.
“Cũng có thể.”
Năm ngoái, Hillary chia tay với anh bạn trai Correy, họ yêu nhau được bốn năm, đó là một anh chàng tốt bụng, thông minh, tuyệt vời ở nhiều mặt. Nhưng Hillary thì lại tin rằng dù mối quan hệ đó cũng tốt đẹp đấy, nhưng vẫn chưa đủ. “Anh ta chưa phải là Người đó,” cô ấy cứ nói như vậy. Tôi còn nhớ Darcy đã bảo với Hillary rằng có thể cô ấy sẽ phải xem lại quan điểm đó khi nào bước vào giữa những năm tuổi ba mươi, một câu mà rất lâu sau đó Hillary và tôi đều xào xáo lại. Đúng là phong cách rất Darcy, từ xưa đến nay vẫn thế, vô ý tứ. Thế nhưng, khi thời gian dần trôi, tôi không thể không tự hỏi có phải Hillary đã phạm phải một sai lầm. Một năm sau, giờ cô ấy thế này đây, tự lôi mình vào những cuộc hẹn với những người chưa quen biết mà chẳng đem lại kết quả gì, trong khi người ta đồn rằng anh bạn trai cũ của cô ấy vừa chuyển đến sống ở căn hộ Tribeca với một nữ sinh viên trường y hai mươi ba tuổi, trông giống hệt Cameron Diaz. Hillary tuyên bố điều đó chẳng khiến cô ấy phải bận tâm. Tôi thấy khó tin lắm, ngay cả với một người có tích cách cương quyết đi nữa. Dù sao thì cô ấy cũng không có vẻ gì nóng vội đi tìm ngay một anh chàng khác thay thế Corey.
“Hứa hẹn trong mùa hè thôi hay là hứa hẹn về lâu về dài?” cô ấy hỏi, đưa tay lùa qua mái tóc ngắn màu hung.
“Mình không biết. Có thể hứa hẹn về lâu về dài.”
“Tối qua trông hai người cứ như một đôi thật sự,” cô ấy nói. “Lúc ở sàn nhảy ấy.”
“Thế à?” tôi hỏi, thầm nghĩ nếu trông bọn tôi như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




