watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4178 Lượt

một đôi thì chắc chắn Dex phải biết là tôi không nghĩ ngợi nhiều đến anh ta.

Cô ấy gật đầu, tìm kiếm cái áo phông có chữ “Thử Thách Đồng Đội”, ngửi hai bên nách áo trước khi ném qua chỗ tôi. “Có sạch không? Cậu ngửi xem.”

“Mình sẽ không ngửi áo cậu đâu,” tôi nói, ném trả lại. “Cậu kinh quá đi mất.”

Cô ấy bật cười, mặc chiếc áo rõ ràng là còn sạch. “Ờ… Hai cậu ở ngoài đó cứ thì thầm với lại cười cợt. Mình đã nghĩ là tối qua thế nào hai cậu cũng ở với nhau, mình sẽ được một mình một phòng.”

Tôi cười. “Xin lỗi đã làm cậu thất vọng.”

“Cậu làm anh ta thất vọng nhiều hơn ấy chứ.”

“Không. Lúc bọn mình về, anh ta chỉ chúc ngủ ngon thôi. Thậm chí còn chẳng hôn.”

Hillary đã biết về nụ hôn đầu của tôi và Marcus. “Sao lại không?”

“Mình không biết. Chắc là cả hai đều đang thận trọng tiến tới. Từ giờ đến tháng Chín bọn mình sẽ còn liên lạc với nhau nhiều… Cậu biết đấy, anh ta cũng dự đám cưới mà. Nếu chuyện hỏng bét cả thì có thể sẽ tệ lắm.”

Trông cô ấy có vẻ như đang nghĩ ngợi điều tôi vừa nói. Trong giây phút, tôi khao khát muốn kể cho Hillary nghe tất cả mọi chuyện với Dex. Tôi tin cô ấy. Nhưng tôi không nói, lấy lý do là lúc nào cũng có thể kể với cô ấy được, nhưng không thể rút lại lời đã nói và xóa hết những gì cô ấy biết. Khi nào chúng tôi ở cạnh nhau thì tôi sẽ cảm thấy ngượng ngùng hơn, cứ liên tục nghĩ rằng cô ấy đang nghĩ về chuyện đó. Dù sao… chuyện cũng đã qua rồi. Thực sự chẳng còn gì để nói nữa.

Chúng tôi xuống tầng dưới. Những người ở cùng nhà đã tụ tập nhau lại quanh bàn ăn.

“Ngoài trời thật không chê vào đâu được,” Darcy nói, đứng dậy, vươn vai, khoe cả vùng bụng phẳng lỳ bên dưới cái áo phông lửng. Cô ấy lại ngồi xuống bàn, chơi tiếp trò tú lơ khơ một người.

Claire ngẩng lên khỏi chiếc máy Palm Pilot. “Thời tiết tuyệt vời để ra biể

“Thời tiết tuyệt vời để đánh gôn,” Hillary nói, nhìn Dex và Marcus. “Có ai thích đi không?”

“Ừm, có lẽ,” Dex nói, ngẩng lên khỏi trang báo thể thao, liếc nhìn. “Có muốn tôi gọi điện xem thử chúng ta có hẹn được giờ chơi gôn không?”

Darcy đập mấy lá bài đánh rầm xuống bàn, nhìn quanh thách thức.

Hillary chẳng có vẻ gì là để ý đến việc Darcy phản đối đi đánh gôn cả, vì cô ấy nói, “Hay là ta cứ đến chỗ nào tập đánh cũng được.”

“Không! Không! Không! Không có gôn ghiếc gì hết!” Darcy lại đập bàn, lần này dùng nắm tay. “Không phải vào ngày đầu tiên đi chơi! Chúng ta phải ở bên nhau! Tất cả mọi người. Đúng không, Rachel?”

“Chắc như thế tức là hôm nay không còn gôn ghiếc gì rồi,” Dex nói, trước khi tôi bị ép phải tham gia vào cuộc tranh cãi gay go về gôn. “Lệnh của Darcy mà.”

Hillary đứng dậy rời khỏi bàn, vẻ mặt biểu lộ nỗi ghét cay ghét đắng.

“Tôi chỉ muốn tất cả chúng ta ở bên nhau trên bãi biển thôi mà,” Darcy nói, quay ngoắt từ chỗ ích kỷ sang rộng lượng.

“Và em làm cho cái viễn cảnh đó có vẻ tươi sáng dễ chịu quá,” Dex đứng dậy, tiến đến chỗ bàn rửa, bắt đầu pha cà phê.

“Anh làm sao thế hả, quàu quạu?” Darcy nói khi Dex quay lưng lại, như thể anh ta mới là người vừa mới bảo cô ấy phải tận hưởng ngày hôm nay như thế nào. “Đúng là đồ khọm hom. Giời ạ.”

“Khọm hom là cái gì?” Marcus hỏi, gãi gãi tai. Đó là câu đầu tiên anh ta tham gia vào cuộc nói chuyện sáng nay. Trông anh ta như còn đang ngủ dở. “Tôi nghe thấy lạ tai.”

“Cứ việc nhìn ngay đằng kia thì biết.” Darcy nói, chỉ vào Dex. “Từ lúc đến đây anh ta cứ bực bội khó chịu suốt.�

“Anh không biết,” Dex nói. Tôi muốn anh ta quay người lại để có thể nhìn thấy rõ nét mặt anh ta.

“Có. Đúng không?” Darcy hỏi tất cả những người còn lại, đặc biệt nhìn tôi. Làm bạn với Darcy đã dạy cho tôi nghệ thuật xoa dịu tình hình. Nhưng việc ngủ với vị hôn phu của cô ấy đã làm cho bản năng đó của tôi trở nên kém cỏi đi mất rồi. Tôi chẳng có hứng thú đâu và chen vào. Và cũng không ai muốn bị lôi kéo vào cuộc tranh cãi mang tính riêng tư của hai người đó. Bọn tôi đều chỉ nhún vai hoặc nhìn đi chỗ khác.

Tuy nhiên, đúng là Dex có hơi lặng lẽ ủ dột thật. Tôi tự hỏi không biết tâm trạng của anh ta có liên quan gì đến mình không. Có thể thấy tôi ở bên Marcus đã khiến anh ta khó chịu. Không phải là ghen ầm lên, chỉ là cảm giác nhói đau như tôi từng cảm thấy. Hay có lẽ anh ta chỉ đang nghĩ đến Darcy, nghĩ cô ấy là kẻ thích điều khiển người khác, đúng như cái tính cô ấy là vậy. Tôi luôn luôn để ý đến những yêu cầu của Darcy – bạn không thể không để ý được đâu – nhưng thời gian gần đây, tôi ngày càng ít chịu đựng nổi cô ấy. Tôi mệt mỏi vì cô ấy lúc nào cũng bắt người khác làm theo ý mình rồi. Có thể Dex cũng cảm thấy như vậy.

“Chúng ta ăn sáng thế nào đây?” Marcus vừa ngáp thành tiếng vừa hỏi.

Claire liếc cái đồng hồ Cartier đính kim cương của mình. “Ý anh là bữa nửa buổi ư.”

“Sao cũng được. Miễn là ăn,” Marcus nói.

Chúng tôi trao đổi với nhau các lựa chọn và quyết định bỏ qua cái cảnh đông đúc ở khu Đông Hampton. Hillary nói ngày hôm qua cô ấy đã mua những món cần thiết nhất.

“Cô bảo những món cần thiết, có phải là bánh Pop-Tarts không?” Marcus hỏi.

“Đây.” Hillary đặt xuống bàn nào bát, nào thìa, và một hộp ngũ cốc Rice Krispies. “Xin mời.”

Marcus mở hộp, đổ một ít vào bát. Anh ta nhìn tôi ngồi phía bên kia bàn không?”

Tôi gật, và Marcus lấy bát cho tôi. Anh ta cũng chẳng hỏi xem còn ai muốn ăn ngũ cốc không, chỉ đặt hộp xuống bàn.

“Chuối không?” anh ta hỏi tôi.

“Có.”

Anh ta bóc vỏ quả chuối, cắt từng lát cho vào bát tôi và bát anh ta, lần lượt người này rồi đến người kia. Phần chuối bị thâm thì anh ta ăn. Chúng tôi chia nhau một quả chuối. Điều này cũng có ý nghĩa đấy chứ. Dex liếc mắt về phía tôi, khi Marcus thả lát chuối gọn ghẽ cuối cùng vào bát cho tôi, để miếng cuối không ngon lành ở lại trong vỏ như nó vốn thế.

° ° °

Vài tiếng sau, cuối cùng chúng tôi cũng sẵn sàng ra biển. Claire và Darcy từ phòng đi ra, mang theo túi vải bạt thời trang, nhét đầy đến tận miệng nào khăn tắm mới đắt tiền, nào tạp chí, kem bôi da, bình đựng nước, điện thoại di động và đồ trang điểm. Hillary chỉ có mỗi cái khăn tắm nhỏ mang từ nhà đi và một cái đĩa ném Frisbee. Tôi thì thuộc loại trung bình với một khăn tắm, máy nghe đĩa CD và một chai nước. Sáu người chúng tôi đi thành một hàng ngang, những đôi dép xỏ ngón loẹt quẹt trên vỉa hè cùng với thứ âm thanh dễ chịu của mùa hạ. Claire và Hillary mỗi người trấn một đầu, ở giữa là một cặp đôi có sẵn và một cặp có-thể-thành-đôi. Chúng tôi đi qua khu đỗ xe ở bãi tắm, trèo qua một gò cát, ngần ngừ trong giây lát, lần đầu tiên cả nhóm cùng nhau nhìn ngắm biển. Tôi lấy làm mừng là mình không còn ở cái bang Indiana nằm trọn trong đất liền nữa, nơi mà mọi người gọi hồ Michigan là “bãi biển”. Khung cảnh thật tuyệt vời. Nó gần như khiến tôi quên bẵng đi rằng mình đã từng ngủ với Dex.

Dex dẫn đầu cả đoàn đi xuống bãi biển đông đúc, tìm cho mọi người một chỗ ở giữa gò cát và biển, nơi đây cát vẫn còn mềm nhưng cũng không bị lún, đủ để trải khăn ra nằm. Marcus đặt khăn của anh ta cạnh chỗ tôi; phía bên kia tôi là Darcy, rồi đến Dex cạnh cô ấy. Hillary và Claire ngồi phía trước mặt chúng tôi. Mặt trời toả nắng rực rỡ nhưng không quá nóng. Claire cảnh báo mọi người về những tia UV, rằng những ngày này phải hết sức cẩn thận. “Các cậu có thể bị cháy nắng rất nặng mà thậm chí chẳng hề nhận ra trước khi quá muộn

Marcus đề nghị bôi kem chống nắng lên lưng cho tôi.

“Thôi, cảm ơn anh,” tôi nói. Nhưng lúc tôi cố gắng xoay xở để bôi lên chỗ giữa lưng, anh ta cầm lấy lọ kem từ tay tôi và bôi hộ, cẩn thận khéo léo bôi quanh những đường viền ở áo bơi của tôi.

“Dex, bôi cho em,” Darcy vui vẻ nói, cởi chiếc quần soóc trắng ra, ngồi xổm trước mặt Dex trong bộ bikini đen. “Đây. Anh dùng loại dầu dừa ấy.”

Claire phàn nàn rằng trong loại dầu đó chẳng có mấy chất chống nắng, rằng chúng tôi già rồi, đừng giữ da rám nắng, khi nào các nếp nhăn xuất hiện thì Darcy sẽ phải hối hận. Darcy tròn mắt và nói cô ấy chẳng quan tâm, mặc kệ các nếp nhăn, giờ cứ phải tận hưởng đã. Tôi biết rồi lát sau mình sẽ bị tống đầy tai bởi những lời Darcy nói, bảo rằng Claire chỉ ghen tị vì làn da trắng của cô ấy chuyển thẳng từ màu trắng sang màu hồng rực. “Khi nào bốn mươi tuổi cậu sẽ ân hận,” Claire nói, mặt cô ấy bị một cái mũ cói to đùng che khuất.

“Không, mình sẽ không ân hận. Chỉ cần đi tái tạo da bằng tia laze là xong.” Darcy chỉnh lại quần áo bikini rồi nhanh nhẹn khéo léo bôi dầu lên bắp chân. Tôi đã quan sát cô ấy bôi dầu lên người hơn mười lăm năm nay rồi. Mùa hè nào cô ấy cũng đặt mục tiêu rám nắng hết cỡ. Thường thì hai bọn tôi nằm dài ở sân sau nhà cô ấy với một hộp dầu Criscoto, một lọ kem Sun-In và một cái vòi phun nước trong vườn để chốc chốc lại nghỉ ngơi. Thật đúng là tra tấn dã man không để đâu cho hết. Nhưng tôi cố gắng khổ sở chịu đựng cái trò đó, tin rằng sắc tố da sẫm màu đại loại cũng là một đặc điểm hấp dẫn. Da tôi trắng nhạt giống da Claire, thế là ngày nào Darcy cũng giục phơi nắng nhiều hơn.

Claire bảo rằng phẫu thuật thẩm mỹ chẳng chữa được bệnh ung thư da đâu.

“Ôi giời đất ơi!” Darcy nói. “Thế thì

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT