watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4180 Lượt

cứ đội cái mũ dở hơi mà ngồi đó đi.”

Claire mở miệng rồi nhanh chóng khép lại, trông có vẻ bị tổn thương. “Xin lỗi. Tôi chỉ muốn giúp thôi.”

Darcy nở một nụ cười làm hoà với Claire. “Mình biết, cưng à. Mình không cố ý quát nạt cậu đâ

Dex nhìn tôi, nhăn mặt như thể muốn nói ước gì cả hai người đó im miệng đi. Đó là lần đầu tiên trong ngày chúng tôi thực sự giao tiếp với nhau. Tôi cho phép mình mỉm cười đáp lại. Gương mặt anh ta nở một nụ cười rạng rỡ. Anh ta quá đẹp trai đến đau đớn. Giống như khi nhìn vào mặt trời vậy. Anh ta đứng lên chỉnh lại cái khăn bị gió lật. Tôi nhìn vào lưng anh ta, rồi nhìn xuống bắp chân, cảm giác ùa đến, nhớ lại chuyện đã qua. Anh ta đã nằm trên giường của mình. Không phải tôi muốn màn đó lặp lại đâu. Nhưng mà, ôi, thân hình anh ta đẹp thật – khổ người to lớn nhưng lại săn chắc. Tôi không phải là người chỉ thích hình thể, nhưng tôi vẫn ngưỡng mộ một thân hình đẹp chứ. Anh ta lại ngồi xuống đúng lúc tôi quay đi.

Marcus hỏi xem có ai muốn chơi ném đĩa Frisbee không. Tôi bảo không, rằng mình mệt lắm, nhưng tôi đang nghĩ, điều cuối cùng mà tôi muốn làm là chạy vòng quanh với cái bụng trắng trẻo mềm mại lộ ra dưới bộ tankini. Nhưng Hillary thì đồng ý, và thế là bọn họ chơi với nhau, cái cảnh hai người khéo chơi để lại cho những người còn lại cảm giác buồn chán.

“Đưa em cái áo sơ mi.” Darcy nói với Dex.

“Làm ơn?”

“Nói thế là có ‘làm ơn’ rồi,” Darcy nói.

“Nói đi,” anh ta bảo, bỏ một miếng bánh quế Altoid vào miệng.

Darcy đấm thật mạnh vào bụng anh ta.

“Ối,” Dex nói bằng một giọng vô cảm, cho thấy rằng chẳng đau đớn tí ti.

Cô ấy lại chuẩn bị đánh nữa, nhưng bị anh ta tóm lấy cổ tay.

“Cư xử cho đàng hoàng đi. Em đúng là trẻ con,” anh ta âu yếm nói. Cơn giận dỗi sáng nay đã không còn.

“Em có thế đâu,” cô ấy nói, xích lại chỗ khăn anh ta ngồi. Darcy áp những ngón tay vào ngực anh ta, chuẩn bị hôn.

Tôi đeo kính râm vào và nhìn đi chỗ khác. Nếu bảo cái cảm giác trong tôi lúc này không phải ghen thì một lời nói dối chính hiệu.

° ° °

Tối đó, tất cả chúng tôi dự một bữa tiệc ở Bridgehampton. Ngôi nhà đó rất rộng, có một cái bể bơi hình chữ L nằm trong khung cảnh đẹp tuyệt vời, ít nhất có hai mươi ngọn đuốc nhỏ để trang trí. Tôi đưa mắt quan sát khách khứa ở sân sau nhà, trông thấy toàn váy ngắn váy dài màu tím, hồng rực và cam. Có vẻ như tất cả phụ nữ, giống như tôi, đều đã đọc bài báo “màu sáng lên ngôi, màu tối thoái trào”. Theo lời khuyên, tôi mua một chiếc váy mùa hè màu xanh lá cây, cái váy màu chói rực, dễ khiến cho người ta nhớ đến độ không thể đem ra diện lần nữa trước khi sang tháng Tám, điều đó có nghĩa là mỗi lần mặc tôi tiêu tốn mất một trăm năm mươi đô la cơ đấy. Nhưng tôi vẫn vui vì mình đã chọn mua, cho đến khi nhìn thấy một cái y hệt nhỏ hơn độ hai cỡ mà một đứa con gái tóc vàng hoe thanh mảnh đang mặc. Cô ta cao hơn tôi nhiều, thế nên váy cô ta mặc thành ra ngắn hơn, khoe cặp đùi dài bất tận với nước da nâu. Tôi đành sáng suốt đứng ở phía đối diện của bể bơi, tránh xa cô ta.

Tôi vào phòng tắm, lúc đi ra tìm Hillary thì bị kẹt lại phải nói chuyện với Hollis và Dewey Malone. Trước đây Hollis làm việc cùng công ty với tôi, nhưng sau ngày đính hôn với Dewey Malone thì cô ta bỏ việc. Dewey không đẹp trai, chẳng hài hước, nhưng lại có tài sản uỷ thác cực nhiều. Thế nên Hollis mới thích. Thật buồn cười khi nghe Hollis giảng giải cho chúng tôi rằng Dewey mới “tốt bụng” làm sao, vân vân và vân vân, cố gắng hết sức để che giấu những ý định thực sự của cô ấy. Tôi ghen tị với Hollis vì cô ấy thoát được khỏi cái công ty chết giẫm, nhưng tôi thà chịu nợ nần còn hơn kết hôn với Dewey.

“Bây giờ cuộc sống của mình tốt hơn nhiều lắm,” tối nay cô ấy hớn hở khoe như vậy. “Cái công ty đó thật chẳng ra gì! Quá bức bí ngột ngạt! Mình đã tưởng đầu óc chẳng còn hứng thú với cái gì nữa… nhưng không phải. Giờ thì mình lại có thời gian đọc những tác phẩm văn học cổ điển và suy tư. Thật là tuyệt. Tự do biết bao.”

“Ừm ừ… Vậy thì tốt rồi,” tôi nói, phải nhớ lát nữa kể lại cho Hillary mới được.

Hollis tiếp tục kể cho tôi về căn hộ đắt tiền của họ trong khu công viên, về chuyện cô ấy đã phải vất vả thế nào để trang trí cho ngôi nhà, đuổi việc ba nhà thiết kế vì tội không chịu tuân theo ý tưởng của cô ấy. Trong cuộc nói chuyện đó, Dewey chẳng nói năng câu nào, chỉ nhai rào rạo mấy cục nước đá với vẻ chán chường. Có một lần tôi bắt gặp anh ta nhìn chằm chằm vào mông Darcy bó g trong chiếc quần ngố Caprio màu đỏ tươi ôm sát.

Marcus bất ngờ tiến đến bên tôi. Tôi giới thiệu Dewey và Hollis với anh ta. Dewey bắt tay Marcus rồi sau đó tiếp tục đứng thở ra đằng miệng, trông có vẻ lơ đãng. Hollis nhanh chóng hỏi Marcus sống ở đâu, làm nghề gì để kiếm sống. Rõ ràng cái địa chỉ nhà ở khu Murray Hill và công việc marketting của Marcus không tương xứng với họ, vì họ kiếm cớ cáo lui để tiếp tục đến nói chuyện với những vị khách khác xứng đáng hơn.

Marcus nhướn mày. “Hắn là Dewey, đúng không?”

“Đúng.”
“Hắnnnn bịịịị cắm gai nhọn vào mông hay gì à?”

Tôi cười.

Trông anh ta có vẻ hãnh diện với trò đùa của mình, hài lòng khi làm cho tôi cười.

“Thế nào, em có thấy vui không?”

“Cũng tạm. Còn anh?”

Anh ta nhún vai. “Những người ở đây hơi bị coi trọng bản thân quá mức, đúng không?”

“Hampton này là thế mà.”

Tôi quan sát bữa tiệc diễn ra. Như thế này khác xa so với những bữa tiệc thịt nướng ở nhà hàng xóm hồi tôi còn ở Indiana. Phần nào trong tôi hài lòng vì được mở mang tầm mắt. Nhưng có một phần khác lớn hơn cảm thấy thoải mái mỗi lần tham dự một bữa tiệc kiểu này. Tôi là người thích gây ấn tượng với người khác, cố gắng hoà nhập với những người coi Indiana chỉ là một bang qua đường – một địa hình cần phải vượt qua trong chuyến đi đến Aspen hay Los Angeles. Tôi để ý Darcy đi chào hỏi khắp nơi. Dex kè kè bên cạnh. Con người cô ấy không còn đặc điểm nào của vùng Indy nữa rồi; nhìn cô ấy chắc bạn sẽ đoán cô ấy lớn lên ở khu đại lộ Park. Chắc chắn các con của cô ấy sẽ lớn lên ở Manhattan. Khi nào có con, đấy là nếu mà có, thì tôi định sẽ chuyển ra ngoại ô sống. Tôi nhìn Marcus, cố tưởng tượng ra cảnh anh ta kéo xe đạp Big Wheel cho đứa con trai của hai chúng tôi, dẫn nó ra ph� nhìn xuống cậu nhóc dính vệt kem que đã khô trên mặt, bảo nó đi trên vỉa hè thôi. Thằng bé có đôi lông mày ngắn của Marcus, nhướn lên trông như hình chữ V ngược vậy.

“Đi nào,” Marcus nói. “Đi kiếm một ly khác thôi.”

“Vâng,” tôi nói, mắt nhìn đứa con gái tóc vàng mặc bộ váy giống mình.

Trong lúc chúng tôi tiến về phía bàn bar ở bên cạnh bể bơi, tôi lại nghĩ đến Idiana, hình dung ra Annalise, Greg và những người hàng xóm, tất cả kéo nhau ra ngồi trên những bãi cỏ vùng Trung Tây mới cắt. Nếu có người mặc chiếc quần soóc Gap giống Annalise thì cũng chẳng ai để ý.

° ° °

Sau khi tiệc tan, chúng tôi lại đến một bữa tiệc khác, rồi cuối cùng như mọi khi chốt hạ ở Talkhouse, tôi lại nhảy với Marcus. Đến khoảng ba giờ sáng, tất cả chui vào xe và về nhà. Hillary và Claire leo thẳng lên giường đi ngủ, trong khi hai cặp đôi còn lại ngồi trong phòng chung. Darcy và Dex tay trong tay ngồi trên chiếc ghế tình nhân; Marcus ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế sofa kề bên nhưng chúng tôi không chạm vào nhau.

“Thôi. Quá giờ mình đi ngủ rồi,” Darcy nói, đột ngột đứng lên. Cô ấy liếc nhìn Dex. “Anh đi ngủ không?”

Tôi bắt gặp ánh mắt Dexter. Cùng lúc cả hai đều nhìn đi chỗ khác. “Có,” anh ta nói. “Lát nữa anh lên.”

Ba người chúng tôi nói chuyện thêm vài phút nữa cho đến khi Darcy gọi Dex từ trên đầu cầu thang. “Thôi đi, Dex! Bọn họ muốn ở riêng với nhau.”

Marcus cười tự mãn còn tôi thì xem xét một vết cháy nắng trên cánh tay.

Dex đằng hắng, ho mấy tiếng. Mặt anh ta tỏ vẻ nghiêm chính. “Thôi. Có lẽ tôi lên đây. Chúc ngủ ngon.”

“Được thôi, anh bạn. Mai gặp lại,” Marcus nói.

Tôi chỉ lẩm bẩm câu chúc ngủ ngon, thiếu thoải mái đến mức không ngẩng lên nhìn khi Dex rời khỏi

“Cuối cùng,” Marcus nói. “Cũng được riêng tư.”

Trong tôi chợt có một cảm giác đau nhói bất ngờ đối với Dex, cảm giác ấy gần như khiến tôi nhớ lại lúc Hunter bỏ đi, để lại Joey và tôi ngồi với nhau trong căn phòng chung ở trường Duke, nhưng tôi xua cảm giác ấy đi và mỉm cười với Marcus.

Anh ta xích lại gần hơn và hôn tôi mà không hỏi như lần đầu tiên. Nụ hôn đó cũng ổn, thậm chí có khi còn hơn cả nụ hôn đầu của chúng tôi ấy chứ. Không hiểu sao tôi lại nghĩ đến phim Brady Bunch, khi Bobby nhìn thấy những chùm pháo thăng thiên sau khi hôn Millicent (người bị bệnh quai bị mà Bobby không biết). Lần đầu tiên xem tập phim đó, tôi ở tầm tuổi Bobby, thế nên tôi coi hôn hít có vẻ là chuyện nghiêm túc lắm. Tôi nhớ mình đã nghĩ là một ngày nào đó tôi cũng sẽ thấy pháo thăng thiên như thế. Đến nay tôi vẫn chưa được nhìn thấy pháo thăng thiên. Nhưng Marcus cũng chỉ ở mức gần như những người đến trước anh ta mà thôi.

Nụ hôn của chúng tôi dần dần cuồng nhiệt hơn, thế rồi tôi nói. “Ừm, em nghĩ là ta nên đi ngủ thôi.”
“Ngủ chung?” anh ta hỏi. Tôi biết anh ta đang nói đùa.

“Vui tính quá,” tôi đáp. “Chúc ngủ ngon, Marcus.”

Tôi hôn anh ta thêm một lần nữa trước khi về phòng, trên đường

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT