|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
có sao đâu ?
- Nếu như thế anh em ta kết nghĩa đệ huynh vớI nhau để phân biệt kẻ trên người dưới cho tiện việc xưng hô.
- Phải đấy ! Tiểu đệ sẽ lấy theo họ Nguyễn Phúc, năm nay hai mươi tám tuổi.
- Còn … tiểu huynh lớn hơn đệ nãm tuổi. Thế thì chịu …làm em nhé ?
- Vâng, tên tiểu đệ sẽ là gì ?
Phúc Chân đáp ngay :
- Tiểu huynh là Phúc Chân … hiền đệ là Phúc Thiện có được chăng ?
Chu Nguyên Lý gật đầu, nói :
- Nguyên Lý đổi thành phúc Thiện … thì rất tốt !
Cả hai vui vẻ, sửa soạn hành trang xuống núi. Lúc đang cất dọn hành lý, Phúc Thiện bỗng trao cho Phúc Chân chiếc hộp vàng mà nói :
- Nay đã là anh em sinh tử với nhau. Tiều đệ nhờ hiền huynh giữ giùm báu vật này. Đây là gia bảo của dòng họ Chu đó.
Phúc Chân cầm chiếc hộp mạ vàng chung quanh cẩn ngọc óng ánh vuông vức khá nặng hỏi :
- Trong hộp đựng vật gì thế ?
Phúc Thiện đáp :
- Hộp này là hộp đựng ấn truyền quốc của Đại Minh Hồng Võ Chu Nguyên tổ phụ đấy.
Phúc Chân sửng sốt :
- Thế ra cái ấn truyền quốc ngọc tỷ nhà Đại Minh mà Mãn Thanh lấy được là ấn giả hay thật ?
Phúc Thiện cười cay đắng :
- Bọn Mãn Thanh cướp nước chế ra cái ấn truyền quốc ngọc tỷ giả thác lâ lấy được của họ Chu chúng tôi. Thật sự truyền quốc ngọc tỷ của Đại Minh ở trong tay hiền huynh đó Mai sau, nếu tiểu đệ có mệnh hệ gì, xin đại huynh vì nghĩa cả mà trao nó cho người xứng đáng để khôi phục cơ đồ Hán tộc thì tiểu đệ lấy làm mãn nguyện lắm.
Phúc Chân thất sắc nói :
- Việc này rất can hệ ! Tiểu huynh không dám đảm đương. Vả lại, việc giữ ấn truyền quốc gia đâu phải là việc giữ một vật bình thường. E rồi giang hồ sẽ vì tranh nó mà sanh ra gió tanh mưa máu, rối loạn bốn phương trời, tai họa sẽ đến cho khách võ lâm không biết đâu mà lường được !
Nói rồi hai tay nâng hộp vàng trao lại cho Chu Nguyên Lý tức Phúc Thiện, nhưng phúc Thiện lắc đầu :
- Dù sao thì người trong hoàng tộc nhà Minh vẫn có kẻ cũng từng biết tiểu đệ còn sống đến nay. Tiểu đệ tuy sẽ cải trang mặc áo the thâm, đội mũ người phương Nam nhưng vóc dáng cũng khó thay đổi ấn ngọc tỷ này dù có biếu hẳn cho đại huynh cũng còn xứng đáng hơn là để lọt vào tay bọn bất nhân bất nghĩa.
Mong rằng đại huynh sẽ giữ cho tiểu đệ để tiểu đệ an lòng.
Phúc Chân nói :
- Tiểu huynh đã muốn tránh cuộc tranh giành với mọi người, có đâu lại muốn giữ báu vật làm chi ?
Phúc Thiện chưa chịu thua :
- Có một người trong Thiên Địa Hội trước kia là tôi thần của Minh triều nay đổi tên là Mạc Thiên Tứ trôi dạt sang nước Nam từ lâu, đại huynh có thể trao cho người ấy. Hiềm vì Thiên Tử còn quá trẻ e chưa đủ sức giữ ngọc ấn … Đại huynh hãy vì nghĩa cả giữ tạm một thời gian rồI xem ai xứng đáng trong hội kín những người “phản Thanh phục Minh” mà trao lại giùm tiểu đệ.
Phúc Chân nghe Phúc Thiện nói đã cạn lời đành phải cất chiếc hộp vàng vào bọc và đeo bên mình luôn. Tuy vậy, chàng cũng còn ngậm ngùi than dài một câu :
- Việc hệ luỵ trong đời không tìm mà gặp … âu cũng là định mệnh trớ trêu thật !
Rồi vừa đi xuống núi vừa ngẫm nghĩ :
“Nếu ta lấy những mảnh hoa tiên, đóng ấn vàng vào đó rồi truyền hịch đi bốn phương cuộc khởi loạn chống Mãn Thanh chắc sẽ dấy lên khắp nơi và vô cùng phấn khởi …” nhưng rồi chàng lại nghĩ :
“Nhà Minh từ ngày Trương Phụ sang nước Nam làm nhiều điều bạo ngược đối vớI nhân dân ta. Nếu để cho nhà Minh quật khởi được, dòng Hán tộc sẽ bành trướng sang nước Nam gấp nghìn lần Mãn Thanh.
Thà là để người Thanh trị người Hán còn có ích cho quốc gia dân tộc hơn …
nếu Nguyễn Huệ biết được điều đó chắc là sau trận đánh với quân Thanh, Nguyễn Huệ sẽ phải nghị hòa với nhà Thanh thì mới giữ yên được nước.” Nghĩ rồi bèn yên tâm giữ gìn ngọc tỷ của Chu Nguyên Chương truyến lại. Tuy nhiên không vì thế mà chàng thù ghét Chu Nguyên Lý mà trái lại, rất thông cảm xót xa cho người trong cuộc.
Xuống khỏi Tây Phong Lãnh họ đã về đến địa hạt Cao Bằng và Lạng Sơn.
Đêm xuống, họ theo nguồn sông Tây Giang để tìm Phượng Trì. Lúc này đã gần Tết Nguyên đán, trời đang ở mùa đông rải cái lạnh xuống khắp cả vùng núi non trùng điệp mặc dù vậy vì là giữa tháng chạp nên sương khói cũng không che khuất được vầng trăng sáng vằng vặc bên sông.
Phúc Chân và Phúc Thiện tìm được một chiếc ghe nhỏ, họ thả cho nó xuôi về hạ lưu sông Tây Giang. Khi ghé dừng lại trên bến cũ, cắm sào bên hàng lau sậy mọc um tùm, Phúc Chân mới nói :
- Ngày trước cũng vào một đêm trăng, tiểu huynh đàn tỳ bà đến nửa khúc Phượng cầu Hoàng thì ngưng vì việc xảy ra cho Mạc Thiên Hùng. Rồi sau gảy thêm một đoạn lại tới việc nàng Phượng Trì. Sao mà tiếng đàn lại đem đến nhiều tai họa đến thế ! Đến nay, Phượng Trì đã biệt tăm mà chiếc tỳ bà cũng mất theo nàng … Tiểu huynh có nghe Phượng Trì đã ra khỏi Thanh cung trở về Quảng Tây. Có thể nàng sẽ trở lại chốn này nếu nàng còn nghĩ nhớ đến tiểu huynh …
Vừa chưa dứt câu bỗng trên thượng lưu dòng Tây Giang có một chiếc thuyền lớn ào ào chèo nhanh tới.
Chương 8: Chu Nguyên Lý Lộ Tông Tích
Nguyên đại ca ! Thuyền này thuộc loại chiến thuyền của bọn Tàu ô.
Chúng lướt cực nhanh đến ta kia !
Phúc Chân cả kinh nói :
- Mau mau cho ghe của ta lủi vào cù lao. Chúng muốn đụng tan xác ghe ta đó !
Hai người vội nhổ sào cho ghe nhỏ sấn nhanh vào cù lào,lúc đó chiếc thuyền Tàu ô đã đến nơi, suýt nữa đụng bể ghe. Nó dừng lại cách xa bãi một sải nước vì sợ mắc cạn.Còn Phúc Chân và Phúc Thiện thì nhảy vút lên bờ. Trên thuyền lô nhô đám thủy thủ mặc toàn đổ đen cũng như màu cờ và màu thuyền chiến cúa họ.
Phúc Chân nói :
- Giặc Tàu ô do Tây Sơn yểm trợ, phong tất cả là mười hai Tổng binh cho bọn chỉ huy của chúng. Trước đây chúng đánh phá vùng bề Trung Quốc, nay lại đến tận vùng bình nguyên thì quả là liều lĩnh thật.
Phúc Thiện nói :
- Bọn Thanh đã chiếm cứ Thăng Long, Tôn Sĩ Nghị đóng cung tại Tây Long cung như đại ca nói. Thế mà quân Lê lẫn quân Thanh không kiểm soát được Bắc Hà để bọn Tàu Ô hoạt dộng như vầy thật là dùng binh còn kém lắm vậy?
Cả hai đang trò chuyện thì trên chiếc thuyến Tàu ô nhảy xuống ba đại hán cởi trần trùng trục, lưng đeo đao ngắn, thắt khăn đen ngang trán, thắt vuông vải đen ngang bụng, tướng mạo rất dữ tợn. Chúng bước thắng về phía hai người và nói :
- Khính chào đại công tử Chu !
Phúc Thiện tái mặt lắp bắp hỏi :
- Ai là công tử Chu ?
- Chính người này.
Một tên vừa nói vừa làm lễ ra mắt và tiếp :
- Nay Tổng binh Tần Hùng đến đây, mong được hội kiến cùng đại công tử.
Phúc Thiện xua tay :
- Các ngươi đã lầm rồi.
Ngay lúc ấy trên ghe có người nhảy như con én đáp xuống bên cạnh họ.
Người ấy lưng hùm vai cọp tiếng nói như chuông rền :
- Kính chào đại công tử ! Chúng tôi theo đại công tữ từ Tây Phong Lãnh đến đây . Ngày nay quân Thanh vào nước Nam, khắp nơi phong trào “Phản Thanh phục Minh” đều theo về Tây Sơn chống giặc Thanh, có lẽ vì thế mà đạI công tử rời Bát Trận đồ, xuống núi về với Tây Sơn ?
Phúc Thiện còn ấp úng chưa biết nói sao thì hắn tiếp:
- Tôi là Tổng binh Tần Hùng mang quân thủy bộ đến đây mong rước đại công tử về Biện Sơn đế gập đại tướng Ngô Văn Sở và Ngô Thời Nhiệm bàn định việc lớn. Đây là cơ hội duy nhất cho nhà Minh chúng ta khôi phục giang sơn.
Phúc Thiện đành cầu cứu Phúc Chân :
- Thế nào đại huynh ?
Phúc Chân cũng không biết nói sao. Chàng yên lặng ngẫm nghĩ một lúc rỗi nói :
- Anh em ta gặp nhau đến đây chắc mỗi người phảI chia mỗi ngả. Sự nghiệp tổ tông không lẽ bỏ ngoài tai ? Vả lại họ cần có hiền đệ để nêu cao danh nghĩa chống giặc Thanh. Tiểu huynh nghĩ là hiền đệ nên theo Tần Hùng về núi Biện Sơn ngay.
Phúc Thiện trầm ngâm rồi bồi hồi nói :
- Vâng lệnh đại ca, xin giã biệt. Tuy nhiên đệ xét thờI và thế thì chắc cũng là chuyện vẽ rắn thêm chân thôi chứ chẳng nên gì đâu.
Phúc Chân an ủi :
- Gặp lúc phục nghiệp tổ tông thì cũng nên vùng vẫy kẻo phí một đời. Thôi, hiền đệ cầm lấy túi hành trang này mà lên đường.
Biết Phúc Chân cố ý trao túi đựng ngọc tỷ, Phúc Thiện đưa mắt lặng lẽ nhìn Phúc Chân :
- Nay chưa biết thời thế ra sao. Đại huynh hãy giữ hộ tiểu đệ chiếc túi này.
Để về sau minh bạch sẽ hay. Tiểu đệ nay đơn độc vào đất Tây Sơn, không cần hành trang gì cả Mong sau này anh em mình gặp lại. Nếu đại huynh có rảnh cũng nên đến Biện Sơn một chuyến, tiểu đệ mong nhớ lắm đấy.
Phúc Chân đành nói :
- Hành lý … thì tiểu huynh tạm giữ cho hiền đệ, nhưng đất lạ quê người khá nên cẩn thận. Thiên Địa Hội đang giúp Tây Sơn rất gắn bó, còn Mạc Thiên Tứ thì về với nhà Cựu Nguyễn ở tận phương Nam … có lẽ nếu tiện dịp, tiểu huynh sẽ tìm đến đó thăm người rồi ra sao sẽ đình liệu.
Phúc Thiện nói với rần Hùng :
- Nay vì cơ nghiệp tiên đế ta theo về với Tây Sơn, nhưng liệu Tây Sơn đối xử thế nào ?
Tần Hùng cung kính nói :
- Tây Sơn Nguyễn Huệ là ngườI trọng nghĩa, biết chiêu hiền đãi sĩ và hết lòng ủng hộ phong trào phản Thanh phục Minh của các nhớm Thiên Địa Hội, Bạch Liên Giáo. Đại công
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




