watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:07 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3448 Lượt

Ta trông ngươi mặt mũi sáng sủa không phải tầm thường. Đừng có tìm cách gạt ta mà nếm mùi đau khổ đấy. Ai là sư phụ ngươi? Vị tiểu cô nương ở trong rừng là ai?

Dương Tôn Bảo nghe Lý Quế Anh nhắc đến Lan Nhi mà lòng gã đau nhói. Không biết Lan Nhi giờ này ở đâu? Ai là kẻ đã bắt cô và để làm gì? Gã trả lời:

- Tại hạ không có sư phụ. Võ công tại hạ tự học lấy trong một cuốn sách. Vị tiểu cô nương trong rừng, tại hạ không biết là ai cả.

- Ngươi thật cứng đầu, hãy động thủ với ta, ta sẽ cho ngươi biết sư môn của ngươi.

Nói xong, không thấy người Lý Quế Anh chuyển động gì cả, tay phải mụ đã đưa ra nhanh không thể tả theo thế Bình Lâm Lục Lập nhằm vào yếu huyệt của Dương Tôn Bảo.

Dương Tôn Bảo giật nảy người. Gã nghĩ nếu mình sử dụng Bạch Long quyền pháp của sư phụ hẳn là sẽ lộ tung tích, vì đối với Lý Quế Anh, kiến thức của mụ không phải tầm thường. Gã nhớ lại, Mỹ Hoa Nương là một cao thủ tinh thông rất nhiều môn phái võ học khác. Bà thường giảng giải cho hắn nghe về những cái hay của các thế võ danh tiếng, đồng thời chỉ bảo cho gã phương cách hóa giải. Nghĩ như vậy, gã quyết định không sử dụng quyền pháp của bổn môn. Gã nghiêng người tránh khỏi, bất ngờ thấy chân phải Lý Quế Anh quét ngang một cái, mụ đánh chiêu này rất hiểm nhằm phát hiện ra ngay từ chiêu đầu tiên, môn phái của Dương Tôn Bảo. Ngọn cước này, nhằm vào hạ bàn của đối thủ, ý đồ “triệt mã” là bộ tấn căn bản của võ thuật. Chẳng kịp suy nghĩ gì cả, Dương Tôn Bảo sử chiêu Hoàng Oanh Lạc Đá (con chim đậu vào cái khung) tránh được.

Lý Quế Anh kinh ngạc vô cùng. Không ngờ gã tiểu tử này lại có thể tránh được hai chiêu của mụ. Tuy nhiên, mụ biết được Dương Tôn Bảo dùng chiêu đó là của phái Võ Đang.

Lý Quế Anh không đợi cho Dương Tôn Bảo đứng vững đã xáp tới gần, năm ngón tay cong lại như vuốt hổ chụp vào ngực gã. Đó là công phu Ngũ Long Trảo lợi hại vô cùng. Dương Tôn Bảo hơi rùn người xuống một chút, hai tay đưa lên theo thế Độc Trụ Kình Thiên (một cột chống trời) đẩy được thế trảo cực kỳ hiểm hóc của mụ.

Lý Quế Anh chẳng hiểu ra làm sao cả. Thế Độc Trụ Kình Thiên là của Thiếu Lâm Quyền, sao gã này lại sử dụng được. Mụ lập tức biến thế trảo thành cú chặt ngang theo thế Tấn Đả Song Quyền. Mụ vận kình lực vào cánh tay nên quyền chưa đánh ra mà đã có kình phong vù vù. Dương Tôn Bảo nhớ lời sư phụ đã dạy y, trong phép đánh, có thể quyền thế phóng ra như chớp mắt, nhưng phải có sự dự bị trong lòng, ta lợi dụng địch sơ hở, hoặc dùng hư chiêu khiến địch mắc sai lầm. Gã thấy tay của Lý Quế Anh đánh tới thì trái với dự đoán của Lý Quế Anh, gã không né tránh mà lại tiến về phía mụ hai bước sử chiêu Bạch Viên Tiến Sư, chiêu thứ sáu của Bạch Long Quyền. Lý Quế Anh kinh hãi, mụ nghĩ rằng hoặc Dương Tôn Bảo liều lĩnh đối chưởng với mụ, hoặc né tránh mà nếu như vậy mụ sẽ biến thế chụp vào tay hắn liền.

Không ngờ gã tiểu tử này lại liều lĩnh đến thế khiến nhất thời Lý Quế Anh lúng túng. Mụ suýt nữa trúng đòn của Dương Tôn Bảo thì mất mặt trước đám thủ hạ.

Trong ba chiêu, Dương Tôn Bảo đã sử dụng ba thế võ khác nhau khiến Lý Quế Anh nổi giận. Đường đường là một Giáo chủ võ công nhất nhì thiên hạ mà không kềm chế nổi gã tiểu tử vô danh này trong ba chiêu thì quả thật là nhục nhã. Lại càng nhục nhã hơn khi mụ không tài nào nói rõ được môn hộ của hắn. Nếu sử dụng độc thủ thì còn gì là thể diện nữa.

Lòng thì tức giận, song ngoài mặt Lý Quế Anh vẫn làm bộ thản nhiên tươi cười. Mụ bật lên tiếng khen.

- Hay lắm ngươi xứng đáng được xếp vào loại cao thủ đấy.

Mụ lấy khuỷu tay phải đè xuống, tay trái chụp ngay vào huyệt Nội Quan của Dương Tôn Bảo trong một chiêu thức thật là quái dị. Quả nhiên, Dương Tôn Bảo không sao tránh kịp.

Gã đã bị kềm chế. Một cảm giác đau buốt lan truyền vào ngực gã.

Thực ra, Dương Tôn Bảo chưa có kinh nghiệm giao đấu nên chưa thấu triệt được cái tinh túy của Bạch Long Quyền. Chỉ cần gã nhanh hơn một chút là Lý Quế Anh đã bị nguy hiểm. Lý Quế Anh sử dụng chiêu này là vì nôn nóng muốn khuất phục gã ngay, nhưng chiêu đó chỉ có công mà không có thủ. Tất cả bọn thủ hạ đứng đó vỗ tay tán thưởng rầm rĩ. Lý Quế Anh nhìn Dương Tôn Bảo rồi nói:

“Ta có thể biết ai là sư phụ của ngươi rồi.” Mụ nói giọng có vẻ đắc thắng:

“Ngươi chính là kẻ mà ta đang cần tìm. Có phải sư phụ ngươi là Mỹ Hoa Nương không?” Dương Tôn Bảo chấn động trong lòng. Mụ phu nhân này quả thật là lợi hại. Gã chỉ sử dụng có một chiêu trong Bạch Long quyền pháp mà mụ đã nhận ra. Gã đâu có biết rằng Lý Quế Anh chỉ đoán mò mà thôi. Mũ đã liên hệ Dương Tôn Bảo và vị tiểu cô nương với nhau nên mới nói ra như vậy. Mụ biết rõ Mỹ Hoa Nương và Lan Nhi đang ở đâu đó gần nơi Dương Tôn Bảo đã động thủ với gã thuộc hạ của mụ.

Không thấy Dương Tôn Bảo trả lời. Mụ nói với lão già có đôi gò má cao.

- Hãy giam nó ra đằng sau cho ta, chờ Đại Giáo chủ đến phát lạc.

Mụ lại lấy ra một viên thuốc khác, dùng nội lực bắn vào miệng Dương Tôn Bảo. Lúc này, Dương Tôn Bảo đã bị kềm chế nên làm sao gã kháng cự nổi. Viên thuốc trôi ngay xuống bụng.

Lão già có đôi gò má nhọn tên là Trần Thiên Lôi, nắm tay Dương Tôn Bảo lôi đi xềnh xệch. Gã sai một tên khác trói Dương Tôn Bảo thật chặt, rồi mang vào một căn phòng cuối một con đường hầm. Gã khóa cửa lại, rồi nói vói vào trong:

- Ta thấy ngươi tuổi trẻ, võ công đã cao như thế mà phải chết thì uổng quá. Lát nữa Đại Giáo chủ tới, ngươi cố van nài thì may ra thoát chết đấy.

Dương Tôn Bảo nhìn quanh. Căn phòng toàn bằng đá trống trơn không có một vật dụng gì cả ngoài một cái sập cũng bằng đá kê trong góc. Gã ngồi xếp bằng trên sập cố gắng thử vận khí xem có gì khác lạ. Gã thấy trong người trống rỗng như không còn chút khí lực nào trong lòng kinh hoảng. Rồi dần dần ngủ thiếp đi lúc nào không rõ.

Không biết bao lâu sau gã dần dần tỉnh giấc. Thật là lạ lùng vì ở đây là một cái hang rất sâu mà sao gã lại nghe thấy những tiếng động bên ngoài rất rõ ràng. Hình như ngay trên đầu gã là một căn phòng nào đó thì phải. Gã nghe rõ tiếng chân bước và tiếng nói chuyện.

Có lẽ lúc này là nửa đêm nên càng rõ hơn. Lúc đầu là một tiếng đàn ông.

- Vậy là hôm nay, ta đến đây không được một việc gì cả, phu nhân đã làm lỡ việc của ta rồi.

- Lão gia cứ yên tâm, việc tuy chưa xong nhưng tôi đã điều tra được một việc lớn.

“Việc gì thế?” Tiếng người đàn ông có vẻ gấp gáp.

“Hì hì …” Lý Quế Anh cười. “Hôm nay tôi đã bắt được một gã tiểu tử võ công khá là cao, theo như lời lão gia tả thì có phần giống …” Dương Tôn Bảo nghe thấy thế thì nghĩ thầm:

“Gã đàn ông này có thể là Đại Giáo chủ chi đó của mụ. Nhưng tại sao lão lại tìm kiếm ta làm gì nhỉ?” Đang suy nghĩ gã lại nghe tiếng đàn ông nói:

- Bắt được gã rồi à? Phu nhân giam ở đâu vậy?

- Ngay dưới căn phòng này.

- Tại sao phu nhân lại bất cẩn như thế. Chúng ta nói chuyện …

- Lão gia yên tâm. Tôi đã cho gã uống một viên Lạc Hồn Đơn rồi. Gã phải đến trưa mai mới dậy nổi.

- Có chắc không đấy?

“Lão gia cứ yên tâm, nếu lão gia không tin tưởng thì …” Lý Quế Anh cười hì hì … “Lão gia hãy thử uống một viên xem.” – Ta hỏi vậy thôi, chứ phu nhân đã hạ độc thủ thì mấy ai mà cưỡng lại nổi.

Dương Tôn Bảo lấy làm ngạc nhiên. Chính gã đã uống phải Lạc Hồn Đơn mà sao chỉ thấy hơi buồn ngủ một chút, đến giờ này đã tỉnh giấc rồi. Gã không ngờ rằng hai viên Hồi Tâm Đơn của lão bà bà cho gã chính là hai hoàn thuốc độc nhất vô nhị trên đời. Nếu kể về độc thì không có gì độc bằng hai con ếch gã đã ăn phải. Thế mà nhờ có Hồi Tâm Đơn, gã cũng không chết. Lại còn thuốc của Vô Danh lão nhân, tuy không sánh bằng Hồi Tâm Đơn song nó cũng có tác dụng làm giảm các chất độc vào trong cơ thể. Vì thế khi Lạc Hồn Đơn của Lý Quế Anh xâm nhập vào người chỉ làm cho gã mệt mỏi trong nhất thời mà thôi.

Lúc đó Dương Tôn Bảo cố dỏng tai nghe ngóng xem Lý Quế Anh có vô tình nói tên lão Đại Giáo chủ kia ra không, nhưng thanh âm hai người nói chuyện mỗi lúc một nhỏ nên gã chẳng nghe thấy gì cả. Một lúc sau gã nghe tiếng nói sắc lạnh của Đại Giáo chủ.

- Ta có lời khen phu nhân đó. Sau này việc lớn xong thì … công lao của phu nhân ta sẽ không bao giờ quên. Nếu đúng gã tiểu tử đó là … thì chúng ta chỉ còn việc … là xong. Sáng mai ta sẽ xuống gặp gã.

“Cứ giết phắt đi cho rồi …” tiếng Lý Quế Anh.

- Tất nhiên là thế, song ta còn muốn hỏi gã vài điều.

Bỗng có thanh âm của một thiếu nữ. Dương Tôn Bảo đoán có lẽ là của cô bé áo đỏ hồi tối, gã nghe cô nói với Lý Quế Anh:

- Má má sai người gọi con phải không?

- Ừ, ngươi hãy xuống dưới hầm xem gã tiểu tử kia thế nào. Ta nói vậy là cẩn thận thôi, chứ chắc là gã chưa tỉnh dậy nổi đâu. Cầm lọ thuốc này mở nắp ra đưa vào mũi hắn. Ta không sai người khác vì loại thuốc này rất đặc biệt, người ngoài không được cầm.

“Thuốc gì mà ghê vậy?” Tiếng cô gái hỏi.

- Kẻ nào đã uống Lạc Hồn Đơn rồi, hít thuốc này sẽ viễn viễn trở thành phế nhân ngoan ngoãn theo lệnh ta sai bảo. Ngươi đừng hỏi han lôi

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT