|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
không thể bịt miệng người thiên hạ. Họ nói huynh đi tìm thù nhân nhưng không giết được nên phải giết thay kẻ khác. Điều này thật đáng làm trò cười cho người giang hồ.
Hắn lại vòng tay nói:
- Huynh nghĩ có đúng không? Nếu huynh đúng là hảo hán thì nên suy nghĩ kỹ.
Bào Côn Lôn đã giết phụ thân huynh, khiến mẫu thân huynh phải cải giá…
Tiểu Nhạn sợ nhất là phải nghe câu này, lòng chàng tức thời tràn ngập niềm bi thống.
Lúc này lâu la đã kéo đến ba, bốn con kiện mã đến cạnh. Bạch Mao Hổ để chàng chọn lựa, rồi nói:
- Huynh đừng khách sáo. Nếu huynh chẳng còn ngân lượng cũng xin nói ra. Ba trăm? Năm trăm? Bọn ta đều có thể dâng tặng vì lòng bọn ta rất bái phục huynh là một trang hảo hán. Nếu là lão Bào Côn Lôn thì không được đâu, dù lão có giết chết bọn ta cũng không tặng ngựa.
Tiểu Nhạn không phúc đáp một lời, chọn lấy một tuấn mã rồi lên ngựa chạy xuống núi.
Bạch Mao Hổ cùng bọn lâu la nói theo:
- Giang huynh, hẹn lần sau gặp lại!
Tiểu Nhạn không hề ngoảnh đầu, giận dữ thúc ngựa chạy thẳng. Vừa chạy chàng vừa nghĩ:
“Bạch Mao Hổ quả là một tên tặc nhân gian giảo. Hắn biết không địch nổi nên khích động ta đi giết Bào Côn Lôn. Tuy ý hắn hy vọng giữa ta và Bào Côn Lôn lưỡng bại câu thương, nhưng dẫu sao lời của hắn cũng hữu lý. Mười năm trước, Bào Chấn Phi đối xử với ta thực tàn nhẫn. Nếu không gặp được sư phụ, thì mười năm trước ta không chết ở trong núi thì cũng chẳng rõ giờ đây ta lưu lạc trôi nổi ra sao. Lòng ta không nên vướng bận việc khác mà chỉ nên nghĩ đến chuyện báo thù thôi”.
Thế là chàng ra khỏi sơn khẩu, phóng ngựa chạy nhanh, không lâu đã đến Ngưu Trấn.
Chàng vội vã xuống ngựa, chạy vào Mậu Gia điếm mời Chí Trung ra ngoài rồi hỏi:
- Quảng Kiệt đã về đây chưa?
Chí Trung nói:
- Sáng hôm nay đã về đến. Có tìm được tung tích A Loan không?
Tiểu Nhạn lắc đầu nói:
- Có lẽ nàng không phải thất lạc mà chắc đã bị mãnh thú nào đó sát hại rồi. Tiểu điệt tìm nàng khắp nơi mà không có.
Chí Trung chau mày nói:
- Điệt nhi vào phòng nghỉ ngơi một chút được không? Quảng Kiệt đang ngủ, điệt nhi có thể gọi hắn để mà nói rõ.
Tiểu Nhạn lắc đầu:
- Tiểu điệt cũng không cần nói với hắn. Nếu hắn không an tâm cứ bảo hắn vào Thái Lãnh tìm kiếm tỉ mỉ. Giờ Ngân Tiêu Hồ Lập đã chết, hắn cũng chẳng còn gì phải úy kỵ. Tiểu điệt hiện có việc gấp phải đi ngay.
Rồi chàng nhớ Chí Trung vào phòng lấy giùm bảo kiếm cùng hành lý. Nhận kiếm, Tiểu Nhạn định đi, Chí Trung theo nói:
- Tiểu Nhạn đừng vội. Ta có hai câu muốn nói với cháu.
Tiểu Nhạn đứng lại chờ đợi. Chí Trung nói:
- Đại anh hùng phải nên độ lượng. Tuy Bào Chấn Phi bình sinh tác sự quá nhiều nhưng nay tuổi đời lão quá cao, điệt nhi có thể tha một mạng già của lão được không?
Tiểu Nhạn nghe lời này sầm mặt hồi lâu mới nói:
- Được! Vì Lỗ sư thúc nói lời này nên khi gặp Bào Chấn Phi ta sẽ hạ thủ lưu chút tình.
Nói dứt lời, chàng ôm quyền từ biệt Chí Trung mà đi. Về phía nam không xa thì đến một khách điếm khác. Chàng hỏi thăm thì Câu Đao Thích Vĩnh đã về rồi.
Thì ra, Tiểu Nhạn từ trong điếm phòng ở Vũ Công huyện mà nhìn trộm vào phòng của Quảng Kiệt và A Loan, thấy phu phụ họ tình nghĩa thâm sâu nên an tâm, muốn lên đường đi đến Tử Dương huyện tìm huynh đệ họ Long rồi Bào Chấn Phi. Khi đến Ngưu Trấn, chàng gặp bằng hữu đã kết giao ở Xuyên Bắc mười năm trước là Câu Đao Thích Vĩnh.
Câu Đao Thích Vĩnh và Đoản Đao Dương Tiên Thái, Hoa Đao Lữ Hùng vốn là sư huynh đệ. Mười năm nay, Tiên Thái đã trở về cố hương ở Hà Nam, Lữ Hùng bị bệnh mà chết, Thích Vĩnh ở Lang Trung phủ Phúc Lập tiêu điếm, bất đồng ý kiến với Kim giáp thần Tiêu Đức Xuân nên từ chức tiêu đầu mà đi khắp nơi mưu sinh. Mấy năm nay thời vận của hắn bất thông nên phải đến Hán Trung mà mãi võ bán thuốc. Khi hắn đang ở Ngưu Trấn mãi võ thì gặp Tiểu Nhạn. Hai người đã lâu không gặp, mừng rỡ. Sự tình của Tiểu Nhạn, Thích Vĩnh đã nghe người ta đồn đại trên giang hồ, hắn vội dọn dẹp đồ nghề đến phòng Tiểu Nhạn cùng bày tiệc rượu ăn uống vui đùa với nhau. Hai người nhắc lại chuyện cũ mười năm qua, sau đó Thích Vĩnh hứa sẽ giúp Tiểu Nhạn đi báo thù.
Theo Thích Vĩnh suy đoán, Bào Chấn phi không thể đi xa, chỉ ẩn tàng những vùng phụ cận ở Trấn Ba. Vì lúc trai trẻ, Bào Chấn Phi trên giang hồ từng đắc tội với rất nhiều người, giờ lão già rồi tất không dám khinh xuất mà ra ngoài.
Tiểu Nhạn bèn nhờ Thích Vĩnh thay chàng thám thính, còn mình ở Tử Ngưu điếm chờ đợi. Thừa lúc Bào Chấn Phi không đề phòng mà tìm ra chỗ ẩn náu bắt lão để tránh đả thảo kinh xà nên khi Thích Vĩnh đi khỏi, chàng ngay cả cửa điếm cũng không xuất hiện.
Liên tiếp hai ngày, đến tối hôm đó, chàng bước ra ngoài lấy chút rượu để uống không ngờ gặp Lỗ Chí Trung.
Trước kia, Lỗ Chí Trung đối đãi với chàng rất tốt nên Tiểu Nhạn đến chào hỏi.
Chí Trung mới đem việc A Loan và Quảng Kiệt thọ thương và bị bắt ở Thái Lãnh nhất nhất kể với chàng, còn nói đã đưa Chí Cường về Đại Tán quan để trị thương và Chí Trung định đi về phía nam tìm gặp Bào Chí Văn để thương lượng sách lược đối phó.
Tiểu Nhạn vừa nghe A Loan rơi vào hang hổ, vô cùng lo lắng đi vội về Thái Lãnh giết Hồ Lập, cứu Quảng Kiệt và A Loan ra, không ngờ A Loan lại mất tông tích một cách kỳ lạ.
Chờ Câu Đạo Thích Vĩnh trở về, Tiểu Nhạn và Thích Vĩnh gặp nhau. Thích Vĩnh nói:
- Ta nghe là Bào lão đầu đã đi về Xuyên Bắc. Có người nói gặp lão ở phía bắc Kiếm Cát rồi đi về hướng Nam mà không rõ lão đi về đâu. Lão một mình đơn thân độc mã, còn huynh đệ họ Long vẫn còn ở Tử Dương nhưng giả ý nói đi bảo tiêu xa, kỳ thực là ẩn tàng trong thành Tử Dương, có điều chưa rõ ngụ ở nhà ai.
Tiểu Nhạn nghe nói nghiến răng, tức giận muốn giết ngay bọn họ. Tiểu Nhạn vòng tay đa tạ Thích Vĩnh và tạm biệt hắn rồi chàng vào phòng thu thập hành lý mà hôm qua để lại nơi này. Chàng ra cửa, lên ngựa rồi đi về hướng nam.
Ngựa chàng cưỡi vẫn là con tuấn mã mà Bạch Mao Hổ tặng. Tuấn mã này cao lớn, tuyền một sắc đen trông thật hùng dũng.
Tiểu Nhạn quyết định lộ trình đi về phía bắc tìm Bào Chấn Phi. Tuy chàng đã đáp ứng lời yêu cầu của Lỗ Chí Trung là không giết lão nhưng đến lúc đó chàng không biết mình có đủ bình tĩnh để hạ thủ lưu tình không?
Chương 15: Cương Phong Địch Chúng Tử Dương Tẩu Hào Hùng Ác Hổ Thương Nhân Xuyên Bắc Lai Cường Đạo
Tiểu Nhạn thúc ngựa một mạch ra đi, qua Hán Trung phủ cũng không dừng lại. Càng đi đường càng thu ngắn lại, giờ cách thành không xa nhưng lòng chàng nổi lên sự bi thương thống hận.
Chiều hôm nay, chàng đã đến Trấn Ba huyện. Có lẽ vì chàng đã đi qua Hán Trung, Trường An cho nên chàng cảm thấy cố hương nhỏ hẹp nhiều so với ngày trước.
Vì không muốn mọi người chú ý nên chưa vào thành đã xuống ngựa. Chàng vừa xuống ngựa dắt vào thành thì cảm thấy hai chân nặng trĩu dường như chàng đang mang vác một vật gì quá ư to lớn nặng nề, tâm can như bị dao cứa vào, hai mắt cũng cảm thấy cay cay.
Trên đường đi Tiểu Nhạn bắt gặp vài người quen trước kia nhưng giờ trông họ có vẻ già nua ốm yếu và như nghèo khổ đi nhiều nên hình dáng đổi thay không ít. Họ không nhận ra Tiểu Nhạn mà chàng cũng không tiện chào hỏi, chàng nghĩ có lẽ mười năm qua mình cũng khác xưa quá nhiều.
Chàng nén cơn xúc cảm đang dâng trong lòng, nỗi cảm động chua xót của một kẻ ly hương lưu lạc giờ trở lại thăm quê xưa, chàng chạy nhanh đến tiệm sắt Mã gia.
Đến đây, nước mắt chàng không ngăn được lăn dài. Chàng cột ngựa vào cổng rồi đi vào trong nhà.
Chỉ thấy bên trong tối âm u, lặng lẽ không có tiếng đập sắt “đinh đinh” như ngày nào. Trên tiệm cũng không có người. Chàng cảm thấy kinh ngạc, nặng nề đi vào trong tiệm, bi thống kêu lên:
- Di phụ! Di phụ!
Có một tiểu đồ đệ ngồi ở góc tường ám khói mà ngủ được. Tiểu đồ đệ này không quá mười hai mười ba tuổi cũng khoảng tuổi chàng trước đã ở đây. Lúc đó tên tiểu đồ đệ sực tỉnh giật mình hỏi:
- Khách quan mua gì?
Tiểu Nhạn nói:
- Ta không mua gì cả. Ta đến tìm Mã chưởng quỹ ở đây.
Tiểu đồ đệ đứng lên gọi vào trong:
- Chưởng quỹ có người tìm.
Bên trong dường như có tiếng đáp lời, Tiểu Nhạn đứng đó chờ đợi.
Chàng nhìn chung quanh thấy hàng hóa tiêu điều, cửa tiệm có vẻ suy sụp xơ xác, trên tường chỉ treo vài ba cái nồi. Trên nồi phủ một lớp bụi dầy.
Nhìn cảnh này, Tiểu Nhạn biết mấy năm nay cuộc sống của Mã Chí Hiền có vẻ khó khăn, lòng chàng càng thêm buồn bã.
Chờ một lát, bên trong bước ra một người vừa ốm vừa vàng, mặc chiếc áo đầy mảnh vá, bím tóc trên đầu cũng đầy bụi bặm. Tiểu Nhạn cơ hồ không còn nhận ra di phụ của mình. Nhìn giây lâu mới thấy mường tượng dáng dấp của Mã Chí Hiền xưa kia, nước mắt chàng rơi lã chã. Chàng khom mình thi lễ miệng gọi:
- Di phụ!
Chí Hiền vô cùng kinh ngạc, tròn xoe mắt hỏi:
- Mi phải chăng là Tiểu Nhạn?
Mặt còn đầy lệ, Tiểu Nhạn nghẹn ngào:
- Vâng! Điệt nhi là Giang Tiểu Nhạn đây. Di phụ, đã mười năm qua chúng ta chưa gặp.
Chí Hiền vui mừng, hoan hỷ reo lên, đến nắm cánh tay to khỏe chắc nịch của Tiểu Nhạn nói:
- Ây da! Mi đã về rồi. Hảo hài tử, con thực là có chí khí,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




