|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ta bái phục, bái phục, bái phục. Nào, vào đây chúng ta chuyện trò.
Chí Hiền lôi Tiểu Nhạn vào trong, xem chừng hắn có vẻ khẩn trương. Vào trong phòng, hắn nhìn Tiểu Nhạn vui vẻ, mỉm cười thân ái.
Lúc này, Lý thị thê tử của Chí Hiền đang dọn cơm. Lý thị giờ đây trông cũng ốm yếu xanh xao hơn mười năm trước, quần áo cũng vá víu trông dáng vẻ như một lão phụ trung niên.
Nhìn thấy trượng phu dẫn một thanh niên cường tráng, vạm vỡ vào phòng, thập phần kinh ngạc. Chí Hiền rạng rỡ nói:
- Nội tử xem đây là ai, có nhận ra không?
Tiểu Nhạn vội vã khom người gọi:
- Di mẫu!
Lý thị giờ mới biết nhưng vẫn còn kinh ngạc hỏi:
- Đây là Tiểu Nhạn sao?
Chí Hiền cười đáp:
- Không phải nó thì là ai. Nội tử xem thật là một trang hảo hán. Không ngờ biểu di phu cũng có người điệt nhi tốt như vậy.
Nói đến đây trên mặt Chí Hiền hiện ra nét bi thương, nước mắt lưng tròng. Chí Hiền bảo:
- Nhạn nhi, con hãy ngồi xuống đây.
Tiểu Nhạn ngồi xuống chiếc giường xiêu vẹo chùi nước mắt hỏi:
- Gia cảnh di phụ mấy năm nay gần đây thế nào?
Chí Hiền khoát khoát tay thở dài:
- Đừng nhắc đến? Mấy năm nay hương thôn mất mùa, không hạn hán thì mất mùa, việc mua bán trong thành thì thật tiêu điều. Có lúc tiệm sắt này hai ba tháng không có mở lò. Mấy tên đồ đệ cũng đi hết rồi chỉ còn một tên coi nhà giùm. Ta suốt ngày ở nhà, ăn xong thì ra ngoài thành đến nhà Cung cử nhân Cung gia trang hộ vệ, như vậy mới có đủ bát cơm ăn không đến nỗi đói khát nhưng ta mấy năm nay thường bệnh hoạn tiền thuốc cũng hết sạch rồi.
Chí Hiền than thở một hồi rồi mới ngẩng đầu nhỏ giọng hỏi:
- Cuối cùng điệt nhi đã nhận ai làm sư phụ? Hiện giờ từ đâu mà đến đây? Có gặp Kỷ Quảng Kiệt, Bao lão đầu và Bào A Loan không?
Tiểu Nhạn gật đầu nói:
- Tiểu điệt có gặp qua rồi.
Chàng thê lương kể lại sơ lược tình hình mười năm nay mình đã trải qua.
Chí Hiền nghe qua, giơ tay lên tỏ ý bái phục chàng và nói:
- Hiện nay chốn võ lâm, anh hùng số một là Giang Tiểu Nhạn. Từ ngày tiểu nhi được lão sư phụ đó cứu thoát và nhận làm đồ đệ khiến Bào sư phụ ta và bọn môn đồ Côn Lôn phải đều nghiêm trang đề phòng sợ cháu học võ nghệ trở về báo thù. Sở dĩ Bào Côn Lôn gả A Loan cho Quảng Kiệt cũng chỉ vì muốn dựa vào tôn tử của Long Môn Hiệp mà đối địch với điệt nhi.
Tiểu Nhạn cũng thở dài nói:
- Việc này hiện giờ tiểu điệt chưa gấp. Cháu tin rằng Bào Chấn Phi, huynh đệ họ Long và tên Cổ Chí Minh họ không thoát khỏi mạng vong dưới kiếm của điệt nhi. Cháu thủng thẳng hành sự cũng được.
Chí Hiền lại chau mày nói:
- Nhưng ta khuyên cháu cũng đừng nên hạ độc thủ.
Tiểu Nhạn lặng thinh không nói, giây lâu chàng nói:
- Điệt nhi về đây một là để thăm di phụ, hai là cháu muốn gặp mẫu thân cùng bào đệ Tiểu Lộc.
Nói đến đây chàng lại chảy nước mắt. Mã Chí Hiền thở dài nói với thê tử:
- Mấy hôm trước nàng gặp biểu tỷ như thế nào?
Lý thị đáp:
- Bệnh tình không thuyên giảm, ho nhiều lắm. Tiểu Lộc cũng không nghe tin tức.
Việc mua bán của Đổng Đại không trôi chảy, Phúc nhi, Thọ nhi đều ốm yếu xanh xao.
Chí Hiền thở dài an ủi:
- Điệt nhi đừng có buồn. Mẫu thân cháu cải giá với Đổng Đại là vạn bất đắc dĩ.
Vì mấy mẫu đất mà phụ thân cháu lưu lại và một gian nhà nhỏ đều đã bị bà con chiếm đoạt bán hết rồi. Mẫu thân cháu lúc đó không thể nào chịu nổi sự cùng khổ.
Tiểu Nhạn gật đầu nước mắt rưng rưng.
Chí Hiền lại nói:
- Tiệm lụa của Đổng Đại đã đóng cửa mấy năm về trước. Lão phải cùng mấy đồng bạn buôn bán ven đường cũng kiếm đủ cơm ăn. Còn Tiểu Lộc giờ cũng khoảng mười hai, mười ba tuổi rồi. Một năm trước có người đã nhận đưa Tiểu Lộc sang Hà Đông đi buôn bán. Nghe nói người khách bán gạo này họ Khuất. Năm rồi có người mang thư nhưng giờ đã
bặt tin. Mẫu thân cháu sau khi đến nhà họ Đổng lại sinh ra ba hài tử, chết mất một, còn lưu lại hai trẻ một là nữ tên A Phúc năm nay cũng được tám, chín tuổi. Lúc mẫu thân cháu mới cải giá, tính tình còn dễ chịu, sau đó ngày thêm âu sầu và tính khí Đổng Đại hung hăng khiến mẫu thân cháu bi thương đến sinh bệnh cũng đã hai, ba năm rồi. Nếu điệt nhi gặp chắc chẳng nhận ra. Nửa tháng trước mẫu thân cháu có đến đây, nghe ta nói cháu giờ học võ đã thành định trở về Trấn Ba để báo thù. Mẫu thân cháu chỉ khóc nói là muốn gặp tiểu điệt.
Nghe Chí Hiền kể qua tình cảnh mẫu thân, Tiểu Nhạn lòng đau như cắt, nước mắt như mưa đến nỗi hai tay áo ướt cả.
Lý thị đứng cạnh cũng khóc nói:
- Mẫu thân cháu cũng thật đáng thương, điệt nhi cũng đừng nên trách người mười năm nay không quan tâm đến cháu. Lúc đó, Bào lão đầu hại các ngươi, tuy mẫu thân cháu đã gả cho Đổng Đại nhưng người thường nằm mộng thấy phụ thân cháu. Mẫu thân cháu nói hồn phụ thân cháu hiện giờ ở trong Nam Sơn còn chưa siêu thoát, vẫn thường tìm mẫu thân cháu ở trong mộng van cầu cơm ăn vì bị đói khát lạnh lẽo.
Tiểu Nhạn khóc lớn lên. Chí Hiền cũng khóc theo nhưng rồi khoát tay nói:
- Chuyện này khó tin, vì người đã chết mười hai năm rồi lẽ nào còn chưa siêu thoát. Mộng mị là do mình nghĩ ra thôi. Vì mẫu thân cháu không quên được tình cảnh lúc phụ thân cháu đào thoát đã bốc cơm nguội mà ăn nên mới nằm mộng như vậy.
Tiểu Nhạn cố nén tiếng khóc nói:
- Điệt nhi mong cầu di phụ tìm mẫu thân cháu đến đây giùm để mẫu tử tương hội.
Chí Hiền nói với thê tử:
- Nàng đi mau, thừa lúc Đổng Đại không có ở nhà nói biểu tỷ đến đây.
Lý thị chùi nước mắt rồi vội vã đi. Chí Hiền tìm dưới gầm bàn một bình rượu nhỏ nói:
- Tiểu Nhạn chờ ở đây để ta đi mua rượu chúng ta cùng uống.
Tiểu Nhạn vội lấy trong người ra một ít ngân lượng nói:
- Tiểu điệt có tiền đây, di phụ cầm lấy mua rượu.
Chí Hiền tiếp lấy ngân lượng cầm bình mà đi. Tiểu Nhạn bước ra ngoài dẫn ngựa vào trong hậu viện, hành lý để nguyên trên yên, chỉ lấy ra mấy tờ ngân phiếu. Đây là những tờ ngân phiếu chàng đã thắng bạc ở Lang Trung mười năm trước. Vì Lợi tiền trang có danh tiếng lớn nên bây giờ vẫn có thể dùng được.
Chờ giây lát, Chí Hiền mang rượu về còn mua thêm thịt và bánh nướng đặt lên bàn nói:
- Tiểu Nhạn, cháu uống rượu đi.
Tiểu Nhạn gật đầu, nhưng vì nóng lòng gặp mẫu thân nên chàng không thể nuốt trôi thức ăn. Chí Hiền một mặt uống rượu, một mặt kể chuyện thăm hỏi Tiểu Nhạn.
Chẳng bao lâu sau, ngoài cửa chợt vang lên tiếng khóc thê thảm của phụ nhân.
Lý thị và Hoàng thị mẫu thân Tiểu Nhạn vừa đi vào vừa khóc nức nở.
Hoàng thị vừa thấy Tiểu Nhạn hai tay đã ôm chặt lấy chàng khóc không thành tiếng, ho sặc sụa vừa nói:
- Hài tử, mẫu thân không ngờ còn gặp mặt hài nhi. Hài tử của ta, mẫu thân thực có lỗi với con. Hài tử đừng nên nhận mẫu thân này nữa mà đi mau báo thù cho phụ thân con. Phụ thân của hài nhi bị Bào lão đầu giết thảm, oan hồn không tiêu tán thường thường thác mộng với ta. Hài tử mau đi giết Bào lão đầu báo phụ cừu thì phụ thân con mới có thể thác sinh. Để đệ đệ của con cũng theo người học buôn bán, nó cũng thực đáng thương. Sau khi báo thù xong, hài nhi nên đến Hà Đông mà tìm bào đệ. Còn mẫu thân … mẫu thân … hài nhi đừng màng đến làm chi nữa. Ta không đáng được coi là hiền mẫu. Mẫu thân giờ bệnh cũng sắp chết rồi. Hôm nay được gặp lại hài tử, mẫu thân mãn nguyện rồi dẫu có chết cũng cam tâm.
Nói chưa dứt, ho khùng khục rồi phun ra một ngụm đờm, Tiểu Nhạn đưa mắt nhìn mẫu thân dáng vẻ yếu đuối tiều tụy như vậy, chàng nghẹn ngào, nước mắt cứ tuôn rơi mà không khóc thành tiếng, chàng cố nén đau buồn, quẹt nước mắt khảng khái nói:
- Mẫu thân bất tất phải lo lắng. Hài nhi có năm mươi lượng, mẫu thân để dành mà thuốc thang trị liệu. Mẫu thân không thể chết, phải sống để sau này hài nhi và đệ đệ báo hiếu cho mẫu thân. Còn thù hận nhất định phải báo, mẫu thân không phải bận tâm.
Tiểu Nhạn lại lấy năm mươi lượng giao cho Chí Hiền. Rồi chàng quỳ xuống đất hướng về phía mẫu thân, Chí Hiền, Lý thị khấu đầu bái lạy, xong chàng đứng lên từ tạ ba người bước ra ngoài.
Chí Hiền đi theo giữ lại:
- Tiểu điệt vội gì, ngồi lại chuyện trò với mẫu thân vài câu hãy đi.
Tiểu Nhạn lắc đầu:
- Không lâu đâu, điệt nhi sẽ trở về.
Mặt chàng trắng bệch, nghiến răng nhảy lên lưng ngựa đi. Chí Hiền chạy theo gọi lớn:
- Tiểu Nhạn, ta còn mấy câu muốn nói.
Tiểu Nhạn không ngoảnh đầu lại, nghiến răng vung roi ngựa phi vụt đi. Ra khỏi Nam môn, chàng cho ngựa chạy thẳng đến Bào gia thôn.
Mười hai năm nay, cố hương đã có nhiều thay đổi, nhà cửa phần lớn đều rách nát, xiêu vẹo lộ rõ sự nghèo khổ.
Đến trước cửa Bào gia thấy cảnh vật cũng khác xưa nhiều. Khoảng sân luyện võ trước cửa vắng vẻ.
Nhìn nơi đây bao nhiêu nỗi nhục nhã, đau đớn bi thiết khó nén ngọn lửa căm thù bừng bừng trỗi dậy như muốn trào ra ngoài thiêu đốt hết dãy nhà kia.
Chàng nhảy xuống ngựa, tuốt kiếm chạy nhanh đến trước cửa dùng nắm tay đấm mạnh mấy cái, bên trong có tiếng nói của một nam nhân:
- Ai đó?
Tiểu Nhạn nghiến răng nói:
- Ta đây.
Người bên trong lại hỏi:
- Mi là ai?
Tiểu Nhạn ngửa mặt cười lạnh lẽo:
- Ta
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




