watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6260 Lượt

nhưng đã già rồi, đất cũng cằn rồi.

Điều khiến chàng kinh ngạc là trên thân cây có nhiều vết đao chém. Rõ ràng đây không phải là vết tích của tiều phu lưu lại mà do người cầm đao hay cầm kiếm chém, chàng giật mình.

Lúc này năm tiểu nữ hài nắm chặt tay nhau đứng một bên nhìn Tiểu Nhạn như nhìn một người dường như không tốt. Bọn chúng cẩn thận đề phòng, muốn chạy vào trong thôn.

Tiểu Nhạn lại cười với bọn chúng, ôn tồn nói:

- Các ngươi đừng sợ. Ta trước kia đã từng là hài tử ở thôn này. Khi trở về ta sẽ đến nhà thăm các ngươi. Có lẽ sẽ có người nhìn ra Giang Tiểu Nhạn này.

Bọn tiểu hài vừa nghe danh tánh Tiểu Nhạn đều kinh ngạc vây chặt lấy chàng, ngẩng mặt lên hỏi:

- Người là Tiểu Nhạn sao?

Tiểu Nhạn gật đầu cười nói:

- Đúng rồi. Ta ly hương đã hơn mười năm, giờ mới trở về. Hầu hết phụ thân các ngươi lúc nhỏ đều chơi đùa với ta.

Có một nữ hài nhảy lên nói:

- Người trong thôn đều biết thúc thúc. Nghe nói sư thúc ra ngoài tìm người học võ muốn trở về báo thù giết hết bọn Bào lão đầu. Bọn chúng đều rất sợ nên Bào lão đầu mới chạy như vậy.

Tiểu Nhạn trong lòng vô ngần cảm khái, cười hỏi:

- Người trong thôn nói ta tốt hay là xấu?

Nữ hài đó nói:

- Ai cũng nói thúc thúc là người tốt, đều mong mỏi thúc thúc mau trở về. Bọn họ Bào cùng nhi tử và đồ đệ của lão đáng căm hận dựa thế ép người.

Lòng Tiểu Nhạn lại phẫn hận thầm nghĩ:

“Thì ra Bào gia phu tử ỷ thế hiếp người thọ hại bởi chúng không chỉ mình gia đình ta. Đáng ra ta phải giết cả nhà lão để trừ hại cho dân lành”.

Vì thế, chàng muốn tức khắc quay lại Bào gia thôn giết chết Bào Chí Lâm. Có một tiểu hài phẫn hận nói:

- Đáng căm hận nhất là họ Long. Hắn chính là Thôi Sơn Hổ được Bào lão đầu bảo hộ. Họ Long đó thường đến đây cưỡi ngựa nghênh ngang. Năm rồi, vì mua đất, lão đã đánh Trần thúc thúc còn không cho la lên.

Một nữ hài khác mặt âu sầu nói:

- Phụ thân bị Long lão tặc đánh cho tàn phế. Sau đó Bào lão đầu hỏi tại sao lại như vậy. Phụ thân nói vì ngồi trên lưng lừa không cẩn thận bị té xuống chứ không dám nói họ Long đánh đập.

Tiểu Nhạn đứng đó tức giận mặt trắng bệch nói:

- Trở về báo với phụ mẫu của các cháu Giang Tiểu Nhạn ta sẽ giết chết Bào lão đầu và huynh đệ họ Long trừ hại cho mọi người.

Rồi chỉ gốc liễu hỏi dò:

- Gốc liễu này ai chém vậy? Cây to thế này để người qua đường có nơi dừng chân nghỉ mát có phải tốt không? Vì sao lại cầm đao chém ngang chém dọc như thế?

Bọn nữ hài đồng loạt nói:

- Đó là do Bào A Loan tôn nữ của Bào lão đầu chém đó. Cô nương ấy mỗi ngày cưỡi ngựa đến đây chém một đao vào gốc liễu có lúc chém đến hai, ba đao. Nàng ta hận ghét nhất gốc liễu này.

Tiểu Nhạn nghe nói thình lình lòng nhạt lại, trán nổi gân xanh, thầm nghĩ:

“Ây da! Thì ra A Loan luôn luôn hận ta, không chỉ hận ta mà còn hận luôn cả gốc liễu. Hận ghét thuở thiếu thời của hai đứa, vậy thì ta còn mãi nghĩ đến nàng làm gì?

Nàng ở Thái Lãnh sống chết ta thực không nên màng tới”.

Thế là chàng tự cười lấy mình rồi phóng lên tuấn mã, mỉm cười với mấy nữ hài rồi vung roi phi ngựa về hướng nam.

Bọn nữ hài vẫn đứng phía sau mà nhìn theo bóng chàng. Tiểu Nhạn càng lúc càng xa lòng càng lúc càng nóng nảy.

Hoàng hôn. Mây như nhuộm đỏ một màu máu, gay gắt chiếu sáng cả một góc núi.

Chàng từ Trấn Ba đi Tử Dương phải qua Ba Sơn không xa quá bảy, tám chục dặm đường đi. Tiểu Nhạn có thể đi thẳng nhưng vì trời đã muộn rồi. Vả chăng cả ngày hôm nay chàng trải qua bao nỗi bi thống, khích động, phẫn hận khiến cho đầu óc nặng nề, tâm can nóng nảy.

Tiểu Nhạn nghĩ thầm:

” Hôm nay phải nhẫn nại tìm một chỗ dưỡng thần, ngày mai hãy đến Tử Dương kết liễu tính mệnh huynh đệ họ Long và Cổ Chí Minh. Sau đó hãy tìm Bào Côn Lôn.

Ý đã định, chàng đến một thị trấn nhỏ tìm một khách điếm, dắt ngựa đi vào.

Chàng lấy hành lý và bảo kiếm còn con ngựa giao cho tiểu nhị chăm sóc. Chàng chọn lấy một đơn phòng để nghỉ qua đêm. Điếm nhị đem cơm rượu và thức ăn lên. Tiểu Nhạn dùng cơm xong vì trong phòng rất nóng nên cởi áo ra. Đột nhiên từ trong áo rớt ra một vật, thì ra đó là chiếc tú hài mà chàng nhặt được ở trong khe suối, chàng giận dữ ném xuống đất, mắng:

- A Loan, nàng là một nữ nhân không có lương tâm.

Chàng tức tối ngồi trên giường một hồi, âm thầm nghĩ:

“Ta là thù nhân đối nghịch với nhà nàng, nàng không tốt với ta. Đáng lý ta phải hận nàng mới đúng. Hơn nữa …”.

Tiểu Nhạn lại nhớ đến ba, bốn lần gặp nàng gần đây. Một lần trên Bá Kiều, một lần ở Trường An, lần cuối cùng là ở Thái Lãnh. Việc khiến chàng khó quên nhất là tình cảnh đêm đó, chàng vào ngục cứu nàng và nói:

- A Loan mau theo ta đi.

Nàng đã thê thảm nói:

- Ta theo mi đến đây. Nếu không phải vì mi, ta đâu đến nỗi lưu lạc đến chốn này.

Sau đó mình đã kẹp chặt lấy nàng đem lên núi đặt trên tảng đá đó, nàng chỉ một mực khóc lóc mà thôi. Nàng đâu phải là người không có lương tâm. Nàng đâu quên sự tình hai đưa lúc nhỏ nhưng việc đã đến như vầy thực ra nàng cũng không còn cách nào nữa cả.

Nghĩ như vậy, chàng cảm thấy được an ủi. Nỗi căm hận A Loan hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi buồn. Chàng nghĩ A Loan chưa chết nên chàng hận mình không thể trở về Thái Lãnh mà cưới nàng.

Tiểu Nhạn âu sầu mắt chăm chăm nhìn ngọc đèn leo lét trên tường không kìm được mấy giọt nước mắt, bèn nghĩ:

“Thật hết phương giải quyết, giữa ta và nàng không tròn nợ duyên, kiếp này không thể chung thân. Bất kể nàng sống hay chết, cả đời này ta không lấy vợ”.

Chàng bước xuống giường, lượm chiếc tú hài vừa rồi đến ngọn đèn xem xét cẩn thận. Thấy tú hài màu hồng thêu rất tinh xảo, có lẽ do đích thân A Loan thêu.

Tiểu Nhạn cảm thấy ái mộ và nhớ nhung tha thiết nàng, tâm niệm biến chuyển tự nghĩ:

“Như vậy không xong rồi. Đại trượng phu hành sự phải quyết đoán, huống hồ A Loan đã gả cho Kỷ Quảng Kiệt. Dù A Loan chưa chết ta cũng không thể cưỡng chiếm nàng. Bằng như nàng mất rồi, ta phải nghĩ cách giao trả tú hài này cho Kỷ Quảng Kiệt”.

Thế là, chàng đặt tú hài trở vào bao hành lý, rồi lên giường nằm ngủ.

Đến hôm sau, Tiểu Nhạn dậy sớm, tinh thần sảng khoái, nỗi thù hận trong lòng đã giảm bớt.

Dùng cơm sáng xong, chàng thu dọn hành lý, trả tiền phòng dắt ngựa thuận theo đường Triều Dương mà đi.

Năm đó chàng đã từng theo Lang Trung Hiệp đến Tử Dương, nên đường phố nơi này chàng rất thông thuộc. Ngựa chạy rất nhanh, không đến ba giờ đã tới Tử Dương.

Chàng biết Thanh Viễn tiêu điếm của họ Long là ở cửa thành tây. Chàng đến nam môn trước tìm một khách điếm, chàng dặn điếm gia đừng lấy yên cương xuống, chỉ cho ngựa ăn uống là được, còn chàng có việc phải làm lát sau quay lại. Điếm gia nghe vậy đồng ý.

Tiểu Nhạn lấy bảo kiếm đi ra khỏi điếm. Tiểu nhị rất chú ý đến chàng, còn Tiểu Nhạn lại có vẻ thong dong không giống dáng dấp của người có việc gấp.

Rời khỏi nam môn đi về phía tây, thoáng chốc đã đến trước cửa Thanh Viễn tiểu điếm. Thấy nơi đây thực là náo nhiệt, xe ngựa ngừng rất nhiều, có kẻ nhân dạng như tiêu đầu tới lui ra vào.

Tiểu Nhạn cầm bảo kiếm hiên ngang tiến vào, có mấy người chặn lại hỏi:

- Mi muốn làm gì? Có chuyện gì?

Tiểu Nhạn đẩy giạt mọi người ra, bước vào trong. Thấy có một người đi ra, Tiểu Nhạn nhận ra người này chính là Cổ Chí Minh, là một trong những kẻ thù sát phụ.

Mười năm trước Lang Trung Hiệp đến đây đã từng đả thương hắn. Hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ thì biết thương thế hắn đã lành rồi.

Tiểu Nhạn phóng lên trước, muốn giết chết Cổ Chí Minh. Chàng cầm kiếm mắng:

- Họ Cổ kia, mi nhận ra ta không?

Cổ Chí Minh nghe hỏi đột ngột, chợt biến sắc mặt. Quan sát hồi lâu, bủn rủn chân tay nói:

- Ây da! Giang Tiểu Nhạn!

Lúc này những người bên cạnh đã vây lấy Tiểu Nhạn, tay lăm lăm cương đao.

Còn Chí Minh sợ hãi biến sắc khoát tay ra hiệu mọi người.

Tiểu Nhạn đưa cao bảo kiếm, cười nhạt nói:

- Tùy các ngươi, có bao nhiêu cứ xông hết lên, ta không sợ đâu. Nhưng ta cũng báo cho biết, ta đến đây để tìm Long Chí Đằng, Long Chí Khởi và Cổ Chí Minh vô can đến người khác. Ta quyết không hại đến kẻ vô oán vô thù. Nhưng nếu các ngươi không nhìn ra tốt xấu, cứ ngoan cố ngăn kiếm của ta, thì đó là tự mình tìm đến cái chết.

Bọn này vốn là đồ tử đồ tôn của Côn Lôn phái vừa rồi không biết người cầm kiếm xông vào là ai, giờ nghe nói là Giang Tiểu Nhạn thì cả bọn không dám tiến gần, chỉ trợn mắt nhìn chàng, dường như muốn nhìn rõ dung mạo của nhân vật làm cho Côn Lôn phái mất ăn mất ngủ có chỗ nào khác thường.

Mặt Chí Minh vẫn tái mét, lắp bắp nói:

- Giang gia, đừng vội! Muốn báo thù cũng để ta nói đã. Mấy hôm trước ta biết Giang gia đến đây, người khác đã chạy hết nhưng ta không trốn chạy vì ta tự vấn lương tâm không có gì hổ thẹn. Giang Chí Thăng là phụ thân của thiếu gia, cũng là sư đệ của ta. Hắn phạm lỗi, Bào lão sư phụ bảo Chí Hiền tìm chúng ta. Mệnh lệnh sư phụ ta không dám không tuân nhưng lòng ta thực bất nhẫn. Đuổi kịp Giang Chí Thăng đến Bắc Sơn, ta dám thề với trời đất, ngay

Trang: [<] 1, 101, 102, [103] ,104,105 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT