watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6262 Lượt

họ Giang. Mau mở cửa.

Người bên trong không đáp cũng không mở cửa. Tiểu Nhạn bước lùi hai bước cầm kiếm đứng đó.

Thoáng đã thấy có người leo lên đầu tường. Người này ước khoảng ba mươi, mặt vàng, thân mặc áo màu trắng, tay cầm một khẩu Côn Lôn đao hỏi văng xuống:

- Mi đến đây làm gì?

Tiểu Nhạn lớn tiếng:

- Ta là Giang Tiểu Nhạn. Mau bảo Bào Chấn Phi ra đây.

Người trên tường sợ hãi biến sắc nói:

- Ở đây không còn ai. Lão sư phụ rời nhà đã hai tháng rồi.

Tiểu Nhạn lại hỏi:

- Ngươi làm gì ở đây?

Người đó trả lời:

- Ta là Trương Chí Tài, môn đồ của Côn Lôn. Sư phụ bảo ta ở đây trông nom nhà cửa.

Tiểu Nhạn thấy người này có chút đởm lược nên nói:

- Được! Ngươi chỉ là người xem chừng nhà, vậy thì vô can với ngươi nhưng mau mau mở cửa cho ta vào trong khám nhà.

Chí Tài đứng trên đầu tường lấy lại bình tĩnh hoành đao cười nhạt:

- Tiểu Nhạn, mi không xem vương pháp ra gì? Mi cầm kiếm đến đây tìm người mang lòng bất thiện. Nếu ta kêu quan nhân đến, lập tức mi có thể bị bắt giữ vào nha môn. Ta báo trước cho mi biết hãy đi mau cho. Có Trương Chí Tài ở đây, mi muốn vượt tường vào Bào gia không dễ đâu.

Tiểu Nhạn nghe lời này tức thời biến sắc, cầm kiếm nhảy vọt lên tường. Chí Tài vội vung đao phạt ngang chân chàng. Tiểu Nhạn đưa kiếm ra đỡ đồng thời đá một cước.

Chí Tài té lăn xuống đất, đao rời khỏi tay.

Tiểu Nhạn thoáng nghe phòng phía bắc có tiếng phụ nhân hét chói tai, nên chạy đến hét lớn:

- Bào Chí Lâm, mau ra đây. Tiểu đại gia chờ mi.

Lúc này phía sau lại có tiếng gió nổi lên. Tiểu Nhạn vội vã quay người v

vung kiếm, chỉ nghe “keng” một tiếng thì kiếm và Côn Lôn đao chạm nhau. Thì ra Chí Tài từ dưới đất đứng lên cầm đao đánh lén.

Thế là hai người giao thủ với nhau.

Chí Tài vốn là nhân tài đời sau, gần đây không ngừng khổ luyện võ công, tài nghệ đã vượt khỏi Chí Cường và huynh đệ họ Long nên hắn triển khai đao pháp không để một kẽ hở, loang loáng dũng mãnh chém vào Tiểu Nhạn.

Tiểu Nhạn không muốn giết hại hắn nên thường tránh né, chỉ thỉnh thoảng đá ngã hắn mà thôi. Còn kiếm pháp chàng sử dụng chừng mực, bình thường không có chút ác hiểm, kiếm quang lạnh lẽo chỉ ngăn đỡ khiến Chí Tài khó có thể tấn công.

Nhưng trao đổi năm, sáu hiệp, Tiểu Nhạn không còn nhẫn nại được nữa, vung bảo kiếm phi thân lên trước. Kiếm thứ nhất đã áp chế đao đối phương, kiếm thứ hai nghiêng nghiêng đâm xuống phía dưới nhanh như chớp, Chí Tài khó bề tránh được, chân trái hứng chịu một kiếm, máu tuôn xối xả ngã nhào xuống đất.

Tiểu Nhạn nói:

- Đừng trách ta độc ác chỉ vì mi tự chuốc lấy khổ thôi.

Chí Tài nghiến răng muốn đứng lên liều mạng với Tiểu Nhạn, nhưng đã bị Tiểu Nhạn đá một cước văng đi rất xa. Thuận thế, Tiểu Nhạn đá thanh đao bay lên nóc nhà, sau đó chàng cầm kiếm chạy về phía phòng của Bào Chí Lâm hét:

- Chí Lâm! Mau ra đây!

Nữ nhân trong phòng kêu thét thất thanh, Tiểu Nhạn đứng dừng lại thở dài nói vào bên trong:

- Nữ nhân bên trong phòng đừng sợ, ta không đả thương đâu. Chí Lâm, mau ra đây. Chí Lâm, mi có còn nhớ ngày xưa mi đã từng lăng nhục ta như thế nào không, giờ đây rồi cũng có ngày này mi sợ rút đầu rút cổ. Mau chui ra đây.

Tiếng nữ nhân bên trong khóc nói:

- Tiểu Nhạn, tha cho hắn đi.

Tiểu Nhạn rít lên:

- Không thể tha, lúc nhỏ hắn đối xử tàn tệ với ta hơn cả chó mèo, ta nhất định không tha thứ cho hắn.

Dứt lời, chàng phóng một cước đá bật cánh cửa phòng vào bên trong. Nữ nhân kinh sợ nhảy lên giường, trợn mắt nhìn Tiểu Nhạn thất thần kêu.

Dưới gầm giường lộ ra một đôi chân mang hài lụa, Tiểu Nhạn đưa tay chụp lấy chân Chí Lâm kéo lôi ra. Chí Lâm mặt không còn chút huyết sắc run lập cập, rên rỉ van cầu:

- Tiểu Nhạn, tiểu gia gia tha mạng cho tiểu nhân đi. Trước kia ta ngu muội muốn giết gia gia nhưng không dám. Ây da, ây da xin tha mạng, xin tha mạng.

Bảo kiếm của Tiểu Nhạn căm hận khoa lên, đột nhiên chàng thấy y phục của Chí Lâm vẫn ăn mặc như xưa nhưng lưng còng lên vì hắn đang bò dưới đất nếu nhìn chẳng khác chi lạc đà. Nhìn thấy hắn tàn phế như vậy, Tiểu Nhạn không nhẫn tâm hạ độc thủ bèn đá hắn một cước nói:

- Giết mi chỉ làm bẩn kiếm ta.

Chí Lâm bị đá không ngừng xuýt xoa đau đớn nhưng không dám lên tiếng. Lữ thị, thê tử của hắn ngồi sát góc tường không ngừng khấu đầu xin tha mạng.

Tiểu Nhạn khoát tay nói:

- An tâm. Ta không hành động ác độc với người khác. Mười năm trước, mi cũng biết Bào gia phụ tử họ đối xử với ta tàn độc như thế nào.

Lúc này, Chí Tài ở bên ngoài thọ thương không đứng dậy được nhưng không ngừng lớn tiếng mắng vào, khiến Tiểu Nhạn không nhịn nổi, nhảy ra khỏi phòng, thì thấy một bóng người từ trên tường nhảy xuống, đó là Chí Hiền.

Chí Hiền mặt đẫm mồ hôi, thở hổn hển nói:

- Tiểu Nhạn, đừng quá đáng như vậy. Giết chết phụ thân cháu chỉ có mình Bào Chấn Phi còn gia quyến của lão vô can. Cháu không nên giết người bừa bãi như vậy.

Tiểu Nhạn hòa dịu nói:

- Đương nhiên điệt nhi không thể cuồng sát người vô tội. Chí Tài vì cố chấp cứ theo hạ độc thủ tiểu điệt mới hạ độc thủ với hắn.

Chí Hiền đến gần nhẹ nhàng khuyên Chí Tài đừng nên chửi rủa nữa, rồi Chí Hiền bước vào phòng. Bào Chí Lâm lúc này bò dưới đất không ngừng van lạy:

- Mã sư ca, mau xin Giang gia gia tha mạng cho đệ. Trước kia là đệ sai đáng chết, từ nay không dám điên rồ như vậy nữa.

Tiểu Nhạn cầm kiếm cười nhạt nói:

- Nếu ta giết người tàn phế như ngươi ta thực lấy làm xấu hổ nhưng ngươi phải báo rõ năm đó kẻ nào sát tử phụ thân ta.

Bào Chí Lâm nói:

- Cũng khó nói rõ. Có người nói đao đó là của Long Chí Khởi nhưng Chí Khởi về sau lại nói giết Giang Chí Thăng là phụ thân ta tự thân hạ thủ, còn hắn vô can.

Chí Hiền nói:

- Ta nghĩ sư phụ sau này rất là nhân ái từ thiện, lão quyết không đích thân giết người.

Tiểu Nhạn nghiến răng nói:

- Bất luận thế nào ta cũng không thể tha mạng chúng.

Lúc này Chí Tài bị thương ngồi trong viện, cười nhạt nói với Tiểu Nhạn:

- Họ Giang kia hành sự đừng quá tàn độc. Nếu mi giết sư phụ ta sau này cũng có người thay lão nhân gia mà báo thù.

Chí Hiền cũng chạy theo vội nói:

- Điệt nhi khoan đi, ta có vài lời muốn nói. Nếu cháu gặp sư phụ ta chỉ cần hỏi lão là được rồi, ngàn lần không được …

Tiểu Nhạn khoát tay nói:

- Di phụ yên tâm, điệt nhi biết xử sự.

Nói xong, chàng thu kiếm vượt tường nhảy ra khỏi viện. Ra khỏi Bào gia thôn phi ngựa về phía nam. Mới đi không xa chợt nghe có thanh âm trong trẻo, tươi vui vang lên.

Tiểu Nhạn dừng cương ngựa ngoảnh đầu nhìn xem.

Thì ra trên đường có mấy nữ hài đang tung tăng hát mấy bài sơn ca lưu hành nơi đó. Tiểu Nhạn bất giác thẫn thờ. Bọn nữ hài có năm người, y phục đều màu xanh, tay mỗi người xách một giỏ trúc. Tiểu Nhạn gặp chúng như nhìn thấy A Loan trong đám đó.

Năm nữ hài tử đã từ đường nhỏ bước lên mộc kiệu. Bọn chúng nắm tay vừa cười vừa hát. Có đứa ngẩng đầu có đứa nghiêng đầu, cúi mặt trông đều có vẻ hoan hỷ nhưng chẳng ai trong bọn chúng nhìn thấy Tiểu Nhạn. Chàng xuống ngựa cười nói:

- Hát hay lắm.

Bọn chúng đều dừng lại, đưa mắt ngây thơ nhìn Tiểu Nhạn có vẻ ngạc nhiên.

Tiểu Nhạn cười dắt ngựa đến gần. Có hai tiểu nữ hài sợ quá cầm giỏ mà chạy còn lại ba tiểu hài đứng bất động nhưng cũng sợ đến tái cả mặt mày. Riêng Tiểu Nhạn càng tỏ ra hòa nhã dịu dàng nói:

- Các tiểu cô nương đừng sợ. Ta chỉ muốn thăm hỏi chút chuyện. Ta cũng là người của thôn này.

Ba tiểu hài đồng thanh nói:

- Không phải, bọn ta không biết mi.

Tiểu Nhạn nói:

- Ta là người ở Bào gia thôn nhưng đã ra ngoài hơn mười năm giờ mới trở về. Ta muốn hỏi thăm lão già râu bạc ở Bào gia giờ ở đâu?

Mấy tiểu hài vừa nghe đến Bào Côn Lôn tất cả dường như đều nổi nóng. Có hai đứa nói:

- Ai biết lão. Bọn ta không biết lão.

Một nữ hài khác nói:

- Bào Côn Lôn đã đi khỏi rồi. Ngay tôn nữ của lão cũng đi luôn. Lão không phải là người tốt nhưng tôn nữ của lão thì tốt.

Hai tiểu hài kia nắm tay cô bé này giựt giựt ý muốn ngăn không cho nói Bào Côn Lôn không tốt, dường như nếu gặp Bào Côn Lôn thì sẽ gặp nạn vậy. Bắt gặp tình hình như vậy, Tiểu Nhạn bất giác nổi giận. Mười năm nay Bào lão đầu quyết vẫn hung hãn, bọn đồ đệ của lão vẫn hoành hành. Lại nghe mấy nữ hài này nhắc đến Bào A Loan khiến chàng vừa nhớ vừa đau lòng liền hỏi:

- Tôn nữ của Bào Côn Lôn không phải là A Loan sao? Nàng ta thế nào? Các ngươi có thể nói với ta không?

Dù Tiểu Nhạn cười thân thiện nhưng ba nữ hài nắm tay nhau nhìn chàng như muốn hoài nghi, đưa đôi mắt trong trẻo nhìn chàng không đáp một câu. Tiểu Nhạn chỉ thầm thở dài nhìn chung quanh dường như đang tìm kiếm một vật gì xa xưa. Chàng cảm thấy mười năm ly hương không những người nơi này cũng khổ hơn trước mà phong cảnh cũng biến đổi nhiều.

Chàng tìm kiếm hồi lâu mới thấy về phía bắc một gốc liễu già nằm ven đường, dưới ánh tịch dương nhành liễu rủ nhẹ nhàng. Tiểu Nhạn dẫn ngựa đi đến gần xem xét thì quả nhiên không sai. Đây chính là gốc liễu mà năm xưa mình đã từng leo lên lấy con diều giấy xuống cho A Loan.

Cây cao

Trang: [<] 1, 100, 101, [102] ,103,104 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT