watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:30 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6276 Lượt

nước suối này cũng chỉ sâu tới gối. Tiểu Nhạn dùng chân mò tìm khắp nơi định là tìm thi thể của A Loan. Vậy mà đi hết khe suối này đến cuối dòng suối là một sơn nhai cũng chẳng thấy gì. Nước suối từ trên sơn nhai khúc khủyu chảy xuống. Nước trên nguồn cũng không nhiều nhưng cây cối mọc um tùm. Nhiều cây đã bị tiều phu đốn ngã, nằm ngổn ngang.

Tiểu Nhạn cũng quanh quẩn tìm kiếm chỉ thấy có một sơn lộ vừa dốc vừa hẹp có thể đi xuống bên dưới. Tiểu Nhạn bèn cất tú hài vào lòng, rồi theo sơn lộ mà đi xuống.

Giây lâu sau, chàng đã đi hết sơn lộ thì thấy trước mặt là một cốc bằng phẳng.

Dòng suối phía trên chảy xuống đã thành một con sông nhỏ khúc khủyu. Ở đây trong hốc núi cũng có mấy cái động nhỏ.

Tiểu Nhạn đi lần vào mấy động tìm kiếm khắp nơi nhưng bên trong vắng vẻ không một bóng người, chỉ có mấy con thỏ rừng thấy chàng vội chui vào hang ẩn tránh.

Tiểu Nhạn biết trước đây chốn này cũng có người cư ngụ nhưng hiện giờ nhìn cảnh hoang tàn thế này chắc họ đã bỏ đi lâu rồi.

Tuy nhiên, Tiểu Nhạn vẫn còn hy vọng A Loan chưa chết mà lần mò đến đây nên cao giọng gọi liên tiếp:

- A Loan! A Loan!

Nhưng không có người trả lời. Chàng bồi hồi quanh quẩn hồi lâu trong cốc rồi mới đi xuống phía dưới.

Ra khỏi cốc thì thấy một sơn lãnh. Tiểu Nhạn tiếp tục gọi tên A Loan. Vượt qua sơn lãnh thì thấy ánh dương quang ở phía đông đã xuyên qua khe núi mà chiếu rọi trên mặt chàng.

Tiểu Nhạn chợt nhìn thấy có hai người thợ săn, một cầm đinh ba, người kia cầm cung tiễn đi lên đỉnh núi, cách chàng rất ca. Tiểu Nhạn tất tả chạy nhanh đến, vòn tay hỏi:

- Xin hỏi nhị vị huynh đài có thấy một cô nương đi xuống núi không?

Hai thợ săn nghe nói liền trả lời:

- Cô nương khoảng bao nhiêu niên kỷ? Mặc y phục màu gì?

Tiểu Nhạn đáp:

- Là một thiếu phụ hơn hai mươi, mặc áo màu xanh, giày hồng chỉ còn một chiếc.

Hai thợ săn thấy Tiểu Nhạn đầu tóc rối bù, toàn thân ướt sũng nên nghĩ chàng là một kẻ điên, bèn nói:

- Bọn ta chưa gặp qua, núi này làm gì có nữ nhân. Ngay cả nam nhân cũng rất ít.

Tiểu Nhạn lại hỏi:

- Núi này có nhiều dã thú không?

Hai thợ săn nói:

- Có rất nhiều. Thỏ, cáo, chồn, beo, thứ gì cũng có.

Nói rồi hai người cười cười tiếp tục đi lên.

Tiểu Nhạn đứng ngơ ngẩn hồi lâu, nghĩ thầm:

“A Loan nhất định chết rồi. Đêm qua khi ta đi thì mãnh thú đến. Nàng trong tay không một tấc sắt đương nhiên không thể xua đuổi chúng đi, hẳn đã bị ăn thịt chỉ còn rơi lại chiếc giày hồng”.

Nghĩ đến đó, thì hình bóng một thiếu nữ kiều diễm mỹ lệ mà bao năm lòng chàng nhung nhớ lại hiện ra rõ mồn một thành một đống thịt bầy nhầy, khiến lòng chàng nổi lên sự bi thương và căm phẫn, đang muốn tìm hết núi này giết hết dã thú để báo thù cho A Loan.

Nhưng chàng lại nghĩ:

“Ta thật quá hồ đồ! A Loan là tôn tử của thù gia nhà ta mà nàng lại đã gả cho kẻ khác. Lần này ta tận lực cứu nàng coi như đã xong chuyện. Ta mười năm khổ luyện võ công là vì phải báo thù, nay ta hạ sơn nửa năm chỉ toàn chuốc lấy những phiền não vô vị. Mãi đến giờ vẫn chưa tìm ra huynh đệ họ Long và Bào Côn Lôn, thù nhân của ta.

Còn chưa tìm ra nơi sinh tử của mẫu thân và bào đệ. Như vậy ta đã phụ lòng sư phụ khổ tâm dạy dỗ, bội phản chí nguyện mười năm học võ để báo thù”.

Nghĩ vậy, chàng thở dài một hơi, nén bi thương suy nghĩ vẩn vơ trong lòng mà đi xuống núi về hướng nam.

Đi khoảng nửa ngày cảm thấy đói bụng, chàng rán đi thêm một đoạn nữa thì bắt gặp bên đường có mấy gian lều tranh dựng tạm làm lữ điếm trong núi.

Tiểu Nhạn bước vào bảo chủ quán mang bánh bao ra. Vừa ăn chàng vừa hỏi thăm tin tức A Loan, nhưng họ trả lời không thấy. Tiểu Nhạn miễn cưỡng trả tiền rồi đi ra, điếm gia vội đuổi theo nhỏ giọng nói:

- Khách nhân không nên đi về phía nam. Về phía nam không xa là nhà Mã Bột Tử lãnh.

Tiểu Nhạn tò mò hỏi:

- Thế nào? Ở đó có hổ dữ sao?

Điếm gia nói:

- Không có hổ, mà thứ này còn lợi hại hơn hổ nhiều.

Hắn bèn kéo Tiểu Nhạn vào trong thấp giọng nói:

- Xem dáng vẻ của khách quan dường như thường đi lại chốn giang hồ, lẽ nào không biết Mã Bột Tử lãnh là phân trại của Đọa Diều Phong. Vừa rồi Bạch Mao Hổ dẫn mấy tên lâu la trở về Mã Bột Tử Lãnh. Mấy người họ có ghé đây vì quen biết với tiểu nhân, họ nói vừa từ Đọa Diều Phong đến, sơn đại vương Ngân Tiêu Hồ Lập đêm qua đã bị người ta dùng phi tiêu đánh chết. Hồ Lập cả đời sử dụng phi tiêu đánh chết cũng không biết bao nhiêu người, ngày nay lão cũng chết dưới phi tiêu, có thể xem là ác lai ác báo. Nhưng sự việc như vậy, bọn cường đạo tất sẽ nổi loạn. Trong điếm này của tiểu nhân bao nhiêu khách quan nghe tin này đều lo sợ không dám đi, chờ mấy hôm nữa quan binh nghe tin Hồ Lập chết có thể sẽ kéo đến tảo trừ. Nếu khách nhân gặp một đoàn khách thương có bảo tiêu đi kèm thì hãy đi. Hiện giờ khách nhân cứ ở lại đây nghỉ ngơi, có tiền hay không có tiền cũng chẳng sao.

Tiểu Nhạn mỉm cười nói:

- Chưởng quỹ, hảo ý của ngươi, tại hạ xin đa tạ. Nhưng ta chẳng có tiền cũng không có gì phải sợ cường đạo, nhiều lắm thì nạp mạng này, nhưng ta trộm nghĩ chúng cũng chẳng lấy mạng ta làm gì. Hơn nữa, ta cũng muốn chết đây!

Nói dứt lời, vòng tay từ biệt chủ quán rồi ra đi. Điếm gia còn cố gọi chàng lại, nhưng có người ngồi bên cạnh nói:

- Cứ để cho hắn đi tìm cái chết. Bọn Bạch Mao Hổ lợi hại lắm đó.

Tiểu Nhạn đi chưa xa, những lời bàn tán sau lưng chàng đều nghe thấy, nhưng chỉ mỉm cười sải bước đi về phía nam.

Tiểu Nhạn cắm cúi đi, cố gắng không nghĩ đến A Loan nhưng không hiểu sao lòng chàng đầy nỗi bi thương, thống hận. Những tình cảm mâu thuẫn vây chặt lấy chàng. Rồi chàng lại muốn tìm giết hết mãnh thú trả thù cho A Loan, muốn đến chỗ bọn sơn tặc giết chết mấy mươi tên côn đồ, đoạt lấy ngựa mà về Ngưu Trấn.

Quả nhiên, vừa đi vừa nghĩ, chẳng bao lâu sau khi vòng qua mấy góc núi đã nhìn thấy trước mặt một ngọn núi hiểm trở, tình thế như ngựa ngẩng cao đầu. Tiểu Nhạn biết đây là Mã Bột Tử lãnh là cứ địa của bọn Bạch Mao Hổ thủ hạ của Hồ Lập.

Đến trước sơn lãnh, Tiểu Nhạn ngẩng đầu nhìn xem, thì thấy trên núi có một đám người ước khoảng mười mấy tên, tuy cự ly quá xa không rõ diện mạo chúng, nhưng nghi ngờ bọn chúng là tặc nhân.

Bọn cường đạo này dường như cũng nhìn thấy người phía dưới. Thấy Tiểu Nhạn một mình lại không cưỡi ngựa, không mang hành lý, chúng cho rằng Tiểu Nhạn chỉ là một người nghèo trong làng không đáng để cướp nên không xuống núi.

Còn Tiểu Nhạn nhìn lên chúng mà tiếp tục đi lên. Bọn cường đạo trên núi giật mình đồng thanh kêu lớn khiến bọn bên trong càng kéo ra đông đảo. Bạch Mao Hổ cũng cầm trường thương xuất hiện, không chờ Tiểu Nhạn đến gần đã phẫn nộ mắng:

- Tiểu tử kia, ngươi muốn làm gì? Mau đứng lại!

Tiểu Nhạn vẫn lầm lũi đi lên, đến cách không xa mấy mươi bước, mới cao ngạo hỏi:

- Mi là Bạch Mao Hổ phải không? Ta muốn đến đây mượn một con ngựa, đồng thời ta cũng khuyên bọn ngươi mau giải tán, tìm việc lương thiện mà mưu sinh. Bằng không chẳng những quan binh sẽ đến đây tiêu trừ bọn ngươi, mà chính ta cũng sẽ không để các ngươi hoành hành, hãm hại khách thương.

Bạch Mao Hổ đỏ mặt giận giữ hét:

- To gan, mi là gì lại dám buông lời ngông cuồng như vậy?

Tiểu Nhạn thản nhiên nói:

- Ta là Giang Tiểu Nhạn. Đêm qua chính ta đã dùng phi tiêu đánh chết lão tặc Hồ Lập đó.

Bọn thủ hạ đứng quanh đó nghe nói vậy muốn vung đao xông lên, nhưng Bạch Mao Hổ lại đưa tay ngăn cản. Hắn đưa mắt ngắm nghía Tiểu Nhạn hồi lâu, mới mỉm cười nói:

- Cữu ngưỡng đại danh đã lâu, thì ra đêm qua đánh chết Hồ trại chủ cứu Kỷ Quảng Kiệt cùng Bào A Loan chính là mi. Tốt lắm! Không trách thiên hạ truyền tụng ngươi đã gặp kỳ nhân, học nên một thân võ nghệ. Ngày nay mi đến đây mượn ngựa, được, ta sẽ tặng mi. Chúng ta nên kết giao bằng hữu.

Dứt lời, hắn cho người vào trong trang trại lấy ngựa. Tiểu Nhạn thấy thái độ của hắn như vậy, nộ khí trong lòng cũng giảm bớt, bèn nói:

- Ta khuyên bọn mi nên sớm giải tán mà rời khỏi chỗ này đi.

Bạch Mao Hổ nói:

- Mi an tâm. Hiện giờ Hồ trại chủ đã chết rồi, bọn ta cũng không thể chiếm cứ ở đây, nhưng bọn ta tự rời khỏi nơi này thì được, còn như có kẻ nào muốn đuổi bọn ta đi thì bọn ta không thể không liều mạng. Giang huynh, tuy giữa ta và huynh chỉ mới lần đầu sơ ngộ, nhưng hoàn cảnh của huynh thì ta hiểu rõ. Huynh là nhi tử của Giang Chí Thăng, phụ thân huynh bị Bào Côn Lôn sát tử, huynh học võ để tìm Bào lão đầu trả thù.

Bọn lục lâm ta ai ai cũng đều bái phục, ngay cả Hồ Lập đại ca còn sống cũng mong mỏi huynh đến, mong mỏi huynh tiêu trừ Bào Côn Lôn. Tuy nhiên, theo ta trộm nghĩ võ nghệ huynh quả thực cao thâm không lường, nhưng hành động của huynh lại trái lẽ thường của bậc hảo hán. Huynh không đi báo thù với Bào Côn Lôn, A Loan là tôn nữ của Bào Chấn Phi, huynh lại đi cứu họ. Huynh ân oán bất minh, sao đáng mặt anh hùng?

Tiểu Nhạn trợn mắt bước lên hỏi:

- Mi dám mắng ta à?

Bạch Mao Hổ sợ hãi lùi ra xa một bước, rồi cười nhạt nói:

- Huynh thị uy với bọn ta làm gì? Chúng ta trước nay vô thù oán, dù huynh có giết bọn ta thì cũng

Trang: [<] 1, 97, 98, [99] ,100,101 ,114 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT