watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 1664 Lượt

tình từ lồng ngực dâng trào, bầu ai oán không nén được nữa, mặc cho lệ nhuốm đầy mặt, khóc không thành tiếng: “Trong đêm trăng tròn này, để thiếp làm tân nương của chàng.”

Kha Đô như tỉnh mộng: “Tiểu đệ ra ngoài kia xem xét.” Gã không dám nhìn Hô Vô Nhiễm và Hồng Cầm mà đứng dậy, không cần nhận rõ phương hướng, lao bổ đi, để lại sau lưng vùng thiên địa u oán và một đôi si tình oán lữ đang nổi sóng lòng..

Chạy một mạch mấy trăm bước, gã mới dừng bước thở dài, ngực như bị ai rút ra, phiền muộn bao ngày trút sạch, sướng khoái vô cùng.

— Đây có phải là phản lại Thiết Soái?

Gã thầm trách mình, lần đầu tiên lòng trung thành với Thiết Soái lay động.

Hô Vô Nhiễm ôm chặt Hồng Cầm, dịu dàng lau hết nước mắt đọng trên mặt nàng.

Bên tai y vang vọng hào ngôn tráng ngữ lúc thề trước thần tượng ở điện đường tiền, trước mắt hiện lên hình ảnh táng liệt giơ đao chặt ngón tay.

Nhưng những thứ đó giờ ở đâu?

Trong lòng y hiện giờ, cả thiên địa hiện giờ chỉ còn y và nữ tử khắc sâu trong tim này.

Có lẽ đời người không chỉ là lời thề nhất thiết phải giữ, có lẽ đời người cần những phút giây buông xuôi tất cả. Bỏ mặc hết, dù gì thời khắc này, lòng y ngập trong hơi thở dài không hề hối hận, tay y nắm chắc mảnh chân tình, gương mặt nàng chỉ còn niềm vui, mắt nàng chỉ còn hai dòng nước mắt trong veo…

Y nhắm mắt, ôm lấy vòng tiểu yêu mềm mại, hôn lên làn môi nõn nà…

Trên đầu họ là vầng trăng năm cũ, nối với trời xanh một cách cao ngạo mà thanh liệt, trút xuống ánh sáng như sương như tuyết.

(1) Tạm dịch: Hoa cỏ trên đời, và những giọt mưa không rời khỏi trời cao, nâng chén bạc đựng rượu sữa hiến dâng cho vòm trời xanh như ngọc bích. Thông xanh trên đời rễ đan chặt vào nhau vĩnh viễn, nâng chén bạc đựng rượu sữa hiến dâng cho núi xanh om. Tình nhân được lựa chọn ơi, ta muốn sống tương thân tương ái đến già, cô nương xuất giá này, để chúng ta chúc phúc cho nàng…
Thêm hai ngày nữa, ba người cũng ra khỏi Bộc Hỏa Sa Mạc, quay lại đại thảo nguyên.

Vạn dặm trời trong, mây xanh ngăn ngắt, cỏ non rung lên trong gió ấm, mùi thơm đặc hữu của thảo nguyên lan tràn. Dõi mắt nhìn, ngoài xa là đỉnh núi nhấp nhô xuyên toạc trời xanh, chim duỗi cánh lướt qua đầu ngọn cỏ, tiếng thương ưng vắt ngang tầng không.

Sau mười ngày trong sa mạc, cơ hồ họ vừa trải qua một kiếp.

Làn gió ôn nhu vẫn dịu hiền như trước, thinh không vẫn thuần tịnh cao vời như trước, nhưng khắp thảo nguyên không còn đàn dê, tiếng mục ca tắt lặng, trướng bồng lúp xúp ngoài xa nhưng không có khói bốc lên, cơ hồ ma pháp nào đó đột ngột hút đi tất cả.

Với họ, thảo nguyên quen thuộc lại yên lặng đến khác lạ.

Ba người đến một trướng bồng không người, nhìn nhau đầy nghi hoặc.

Hồng Cầm lẩm bẩm: “Đại binh của Thiết Soái đã qua đây?”

Hô Vô Nhiễm thấy trong tướng hỗn loạn, bếp còn vết nước, sữa dê trong chén vẫn ấm ấm, hiển nhiên sự việc xảy ra vội vàng, chủ nhân hắt nước dập lửa đi ngay. Y cũng có cùng nghi vấn, đưa mắt nhìn Kha Đô.

“Không phải.” Kha Đô thở phào: “Thiết Soái coi trọng pháp kỉ nhất, nghiêm lệnh cho thủ hạ tướng sĩ không được quấy nhiễu bách tính. Nếu là đại binh thì khi qua đi, mục dân sẽ quay lại, nơi này phải vẫn như thường.”

Hô Vô Nhiễm thấy cũng có lý, Thiết Soái tung hoành thảo nguyên nhiều năm, chưa từng có chuyện Thiết Huyết kị binh lạm sát vô cớ, may mắn là y còn cơ hội kịp ngăn ông ta, ngoài miệng vẫn bất phục: “Thiết Soái mà nhân nghĩa, vì sao bách tính lại sợ như rắn rết?”

Kha Đô thở dài, không muốn biện bác.

Hô Vô Nhiễm phân tích: “Chắc là bách tính biết đại binh Thiết Soái sắp qua nên mới vội bỏ chạy.” Ngẫm nghĩ một chốc, đoạn nói: “Chúng ta ở đây đợi ông ta.”

Kha Đô ngẩn người, dọc đường Hô Vô Nhiễm vội vàng chỉ vì muốn ngăn cản Thiết Soái đại quân, không ngờ y lại chủ động chờ đợi, nhìn sang mới nhận ra y tuy râu bết lại, mặt đầy tiều tụy nhưng mắt sắc như đao, bất giác gã thầm kinh hãi: phải chăng gã định dùng võ lực ngăn Thiết Soái?

Hô Vô Nhiễm không nói gì nhiều, tìm một chiếc giường tạm coi là sạch sẽ, nằm xuống ngủ ngay, bất kể là vì Tỵ Tuyết thành hoặc Hồng Cầm, chỉ cần có cơ hội, y đều muốn đấu một trận với Thiết Soái nên phải nắm lấy thời gian nghỉ ngơi, khôi phục thể lực.

Kha Đô biết y tâm chí kiên nghị, khuyên cũng vô ích, sự tình đến nước này đành tùy thời cơ hành sự, tận lực hóa giải. Gã bèn dọn chỗ cho Hồng Cầm nghỉ ngơi, bản thân cũng tìm nơi nằm nghỉ, nhìn lên đỉnh trướng, chìm trong suy tư.

Tuy gã tận mắt thấy Hô Vô Nhiễm anh dũng vô địch nhưng việc y khiêu chiến Thiết Soái được coi như người trời trong lòng gã, quả thật không có hy vọng. Lại nghĩ đến cảnh Hồng Cầm và Hô Vô Nhiễm sắp ly biệt, Tỵ Tuyết thành phải đối diện với chiến hỏa sau mấy ngày nữa, lòng gã rối như tơ vò, không chống nổi mệt mỏi suốt mấy ngày qua, chìm vào giấc ngủ.

Hồng Cầm dậy sóng lòng, không thể nhắm mắt nổi, bèn trở dậy đi ra ngoài trướng bồng, nhìn sắc chiều trải bóng trên thảo nguyên mênh mông, ngẫm lại những biến cố trong mấy ngày qua.

Từ nhỏ đến lớn, vẻ đẹp trời sinh khiến kẻ khác nín thở của nàng luôn được kẻ khác hâm mộ, nàng cũng không tranh chấp gì với đời. Nhưng mấy ngày qua, vô vàn nguy hiểm khiến nàng vừa thấy kích thích vừa u uất, tận lúc này mới có thời gian soi rọi tâm cảnh.

Dù có vẻ đẹp tuyệt diệu nhưng trong lòng, nàng không thấy mình khác gì những nữ tử tầm thường, cũng có sinh lão bệnh tử, cũng đa sầu đa cảm, thậm chí còn lo lắng sắc đẹp khiến mình sẽ không tìm nổi một như ý lang quân, để được chiều chồng dạy con, phụng dưỡng song thân giống như những nữ tử khác…

Yêu Hô Vô Nhiễm rồi, nàng càng vui vẻ hơn bao giờ hết, vận mệnh khoan dung với nàng như vậy, còn gì để ước nguyện nữa! Nàng cho rằng trời cao ban cho mình quá nhiều nên càng tín phụng tộc thần, một lòng hướng thiện.

Vốn cho rằng cả đời sẽ bình yên nhưng Thiết Soái thân vệ Kha Đô tới và tất cả thay đổi. Chỉ vì nàng không là một nữ tử bình phàm nên buộc phải hy sinh vì thân nhân, bằng hữu, vì Tỵ Tuyết thành.

Nàng thậm chí không nhận rõ, hy sinh như thế là uất ức hay bi tráng nữa?

Gả cho Thiết Soái chưa từng gặp mặt, được người thảo nguyên vừa sợ vừa tôn kính có lẽ vô cùng phong quang nhưng không phải là cuộc sống nàng mơ ước. Không tính đến nỗi khuất nhục bị coi là “lễ vật”, cũng không tính đến việc Thiết Soái có thích nàng hay không, nàng không đành lòng rời khỏi song thân tóc bạc da mồi, xa người tâm ái.

Tuổi trẻ rồi cũng thành cát bụi, trăm năm sau chẳng qua chỉ còn một nắm đất, nếu không có ánh mắt đầy đắm đuối khi nàng ngước mắt, không có kẻ vẽ mày đậm nhạt thì mỹ lệ để làm gì?

Nhưng tất cả đều không do nàng lựa chọn.

Trong lòng nàng vừa hoang mang trước tiền đồ, vừa ôm ấp một tia hy vọng. Nghe Kha Đô nói, Thiết Soái không phải là loại người bá đạo, bất thông tình lý, nếu chịu cầu xin, có lẽ ông ta sẽ buông tha cho Tỵ Tuyết thành, nàng sẽ được ở cạnh Hô Vô Nhiễm.

Trong một sát na, nàng thật muốn gặp Thiết Soái, để xem nam tử danh động tứ phương này là người thế nào, có tàn nhẫn hiếu chiến nhưng không thiếu đi phong phạm và khí độ cao ngạo như lời đồn hay chăng…

Nàng vuốt ve một góc trướng bồng, lại ngây người ngẫm nghĩ, ánh mắt nhìn vào hư vô, không nhận ra tịch dương đã lặn xuống, thỏ bạc nhô lên từ phía đông…

Mãi đến khi ngàn sao điểm xuyết tầng không, gió đêm mát lạnh khẽ lay động ánh đen, nàng mới đột ngột phát hiện có một bóng người mờ mờ như làn khói mỏng đang lướt đi dưới ánh sao mê ly, chìm giữa ánh trăng mông lung. Nàng kinh hãi, một tiếng hô thoát khỏi miệng…

Hô Vô Nhiễm nghe thấy, lập tức tỉnh lại, nhảy bật lên, tay phải cầm trường đao để cạnh gối xông ra khỏi trướng. Hồng Cầm đứng trước trướng, một tay che miệng, một tay đỡ ngực, gương mặt hiện rõ vẻ kinh hãi khiến người khác đau lòng.

Cách đó năm thước có một người mặc kim giáp, đội thiết khôi, không nhìn rõ gương mặt, duy nhất lộ ra ánh mắt chấn nhiếp, đang nhìn Hồng Cầm chăm chắm.

Hô Vô Nhiễm kéo Hồng Cầm ra sau lưng, vung đao hỏi: “Ai?”

Vừa buông lời chợt y rúng động, người đó cao lớn, bời vai rộng, chắp tay sau lưng, tuy không cầm binh khí nhưng thân hình trầm ổn như núi cao bất động cạnh vực sâu, khác nào một khối đá tồn tại qua trăm ngàn năm. Khí phái của bậc đế quân giáng lâm thiên hạ cộng thêm dáng vẻ kim giáp thiết khôi đủ tiết lộ thân phận ông ta.

Lúc đó Kha Đô mới vội vàng từ trong trướng xông ra, nhận rõ dáng vẻ người mới tới, run giọng hô: “Đại soái!”

Dù Hô Vô Nhiễm và Hồng Cầm đã liệu trước, cũng không ngờ sẽ gặp Thiết Soái trong tình huống này.

Giọng Thiết Soái bình hòa đến bất ngờ: “Ta vốn định đến đây xem xét địa hình, ban đầu cho rằng các ngươi là mục dân, không ngờ lại có mặt Thiết Huyết cận vệ, quả thật khiến ta kinh hãi.”

Kha Đô cúi người: “Thuộc hạ hành sự bất lực, xin Thiết Soái trách phạt.”

Thiết Soái cười ha hả: “Ta biết nhiệm vụ của người gian nan thế nào, không cần tự trách.” Mục quang lạnh lùng từ sau lớp mũ sắt quét qua Hô Vô Nhiễm,

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT