|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
áo của hắn lôi hắn lại, lúc này thì ta liền phát hiện ra trên chiếc áo tù nhân của hắn đang mặc có ba cái nút áo mới tinh, vì theo lệ thường thì áo của tù nhân không sử dụng nút, chỉ dùng để tròng vào như áo thun mà thôi.
Kế tiếp chưa vượt quá hai giây thì ta đã phát hiện ra ba cái nút kia là ba thiết bị nghe lén.
Ta không khỏi thầm mắng bản thân mình “thật ngu ngốc”. Ta chọn văn phòng của ngục giam trưởng để gặp mặt Raul là vì muốn không cho Hồ Sĩ biết được câu chuyện của ta và Raul nói, tuy nhiên Hồ Sĩ thật sự không cần thiết phải để ý tới ta gặp Raul ở đâu, hắn chỉ cần đem thiết bị nghe lén đặt trên người của Raul là được.
Cuộc đối thoại vừa rồi của chúng ta, Hồ Sĩ đã hòan tòan nghe được và cũng may mắn là sắp vào điểm trọng yếu thì ta lại phát hiện ra sự giảo hoạt của Hồ Sĩ.
Ta buông tay ra, sau đó chỉ chỉ vào ba cái nút áo rồi hướng Raul làm vài dấu hiệu, Raul nhìn thấy lập tức hiểu được, vẻ mặt liền hoảng hốt.
Ta lấy ra bút ra giao cho Raul, ý bảo hắn không nên mở miệng nữa, vừa làm ta vừa nói: “Hai món đồ bằng ngọc kia là cổ vật, tôi có thể giúp anh bán chúng, đựơc bao nhiêu thì toàn bộ đều cho anh, là tôi không tốt, đã bảo anh vựơt qua hàng rào Berlin cho nên tôi muốn làm giúp anh việc này để chuộc lỗi”
Mấy câu nói đó là nói cho Hồ Sĩ nghe, làm phân tán sự chú ý của hắn khiến cho hắn tưởng rằng hai món đồ kia chỉ là hai món cổ vật có giá trị cao mà thôi. Và về phần làm như thế có thể gạt đựơc Hồ Sĩ hay không thì lúc đó ta cũng không có thời gian suy nghĩ. Tuy nhiên tên heo ngốc Raul này nghe ta nói xong lại nghiến răng nghiến lợi nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
Hắn suy nghĩ một hồi rồi mới viết chữ vào lòng bàn tay, ta đọc được: “Ở tại vùng phụ cận của hàng rào, lúc đó tôi đang bị đuổi bắt nên đã đem đồ giấu vào trong một viên gạch ở góc tường”
Tiếp theo, hắn lại vẽ ra một tấm bản đồ rất đơn giản, sau đó lấy vạt áo chùi đi chữ trong lòng bàn tay.
Ta nói tiếp: “Anh vẫn còn không chịu nói sao? Thật ra hai món đồ bằng ngọc kia cũng không phải là có giá trị cao lắm đâu, có thể hy vọng của anh đối với chúng hơi quá lớn đó. Đựơc rồi, nếu chúng ta gặp mặt nhau mà không có kết quả gì thì cứ mặc kệ vậy”
Lần này Raul bỗng nhiên thông minh hẳn lên, hắn giả vờ thở dài một hơi: “Được, được, tôi nói. Lúc tôi bị đuổi bắt thì tôi đã ném chúng đi, hiện tại không biết có tìm thấy nữa hay không?”
Nếu hắn không nói như vậy mà thêm vào như sau thì thật tốt quá: “Thật xui xẻo, nếu không có chúng nó thì tôi đã sống yên ổn tại quê nhà rồi, làm sao mà lại ở trong ngục giam đựơc. Anh đường nhắc tới chúng trứơc mặt tôi nữa …… vừa rồi tôi nghĩ là ….. có thể gạt anh một số tiền cho nên tôi mới kiên trì muốn anh thực hiện điều kiện của tôi trứơc, thật ra tôi không có đồ gì để đưa cho anh đâu”
Raul đột nhiên mở miệng thốt ra những lời đó, mặc dù có thể không thể gạt được Hồ Sĩ nhưng cũng tốt, ta cũng hít sâu một hơi: “Vậy thì chẳng còn biện pháp nữa nhưng tôi hứa sẽ hết sức trợ giúp cho anh.”
Ta nói xong bỏ đi đến trước cửa, đưa tay mở cửa rồi đi ra. Đột nhiên nhìn thấy ta bước ra, mấy tên lính đền khẩn trương cả lên, chúng còn đồng thời chỉa súng vào người ta, lúc này Hồ Sĩ cũng đang chạy vội tới.
Ta ra hiệu cho Hồ Sĩ là ta muốn rời khỏi. Tiếp đó ta và Hồ Sĩ đi ra rồi cùng bước vào trong xe.
Ta hiện đã biết được hai miếng ngọc kia đang giấu ở đâu, vì vậy cũng không vội đi tìm chúng. Ta biết Hồ Sĩ nhất định đang rất nóng lòng muốn nói chuyện cùng ta cho nên ta làm ra bộ dáng không hề để ý tới hắn.
Hồ Sĩ rốt cục nhịn không nổi nữa, hắn mở miệng: “Có phải hai miếng ngọc của Raul là cổ vật rất đáng giá không?”
Ta làm bộ vừa sợ vừa giận: “Ông …… nghe lén hả?”
Hồ Sĩ nở nục cười hết sức giảo hoạt, từ vẻ giảo họat trên mặt của hắn ta biết ta đã thành công gạt hắn. Hồ Sĩ nhịn không được cười nói: “Đối phó với anh phải có một chút phương pháp đặc biệt. Hai món đồ bằng ngọc kia có phải là rất đáng giá hay không? Hãy thành thật nói cho tôi biết, chúng tôi có biện pháp tìm được nó.”
Ta thở dài một tiếng: “Không chỉ là rất đáng giá mà chúng quả thực còn là quốc bảo của Trung Quốc. Đó là hai món đồ mà trong lịch sử Trung Quốc đã ghi lại, là hai món đồ của Hiên Viên Hoàng Đế đã sử dụng. Đó là tín phù ông ta dùng để hiệu lệnh cho các bộ tộc, là một trong những món cổ vật có giá trị lịch sử nhất của Trung Quốc”
Ta mở miệng nói một hơi, còn Hồ Sĩ thì chú ý lắng nghe. Trong lòng ta lấy làm buồn cừơi, nói tiếp: “Ông có nghĩ tại sao Cổ Ngọc Trân lại đến nơi đây mở triển lãm hay không? Mục đích của hắn là dẫn dụ cho hai món cổ vật kia xuất hiện đó”
Hồ Sĩ suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói: “Vậy thì hiện tượng kỳ quái phát sinh trên người Cổ Ngọc Trân là chuyện gì?”
Ta cũng biết vấn đề này ta không thể giải thích được cho hắn nên không thể làm gì khác hơn là đáp: “Có lẽ đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên nên hiện tượng kia mới phát sinh trên người của hắn. Thật tế mà nói thì các phương pháp cường thân kiện thể như khí công ở Trung Quốc có rất nhiều loại và đều rất có công hiệu, cũng không phải là chuyện gì bí mật cả. Nếu ông vẫn cứ khăng khăng cho rằng đó là phuơng pháp mới phòng chống sự già yếu thì tôi xin hết lời”
Hồ Sĩ suy nghĩ một chốc rồi đột nhiên vẻ mặt trở nên giận dữ, lạnh lùng nói: “Nhưng cũng chính là anh đã nói, nếu biết được bí mật thanh xuân bất lão của Cổ Ngọc Trân thì tôi …. có thể lập được công lớn kia mà.”
Ta liền trả lời hắn: “Thú thật tôi cũng hồ đồ rồi nên mới có thể nghĩ rằng Cổ Ngọc Trân có phương pháp trường sinh bất lão, thật xin lỗi. Thật sự mà nói thì Cổ Ngọc Trân đã nhận một số tiền rất lớn để thực hiện một trọng trách, đó là đem quốc bảo về nước”
Sắc mặt của Hồ Sĩ âm tình bất định, hiển nhiên đối với lời nói của ta thì hoài nghi nhiều hơn tin tưởng, tuy nhiên lại không thể phản bác. Hơn nữa, ít nhất cái hắn không hiểu rõ nhất chính là Raul, ta và Cổ Ngọc Trân có đầu dây mối nhợ thế nào.
Ngay lúc này thì xe đã dừng lại, trước lúc xuống xe ta liền nói nhỏ vào tai hắn: “Trung tá, cái ghế Nguyên soái ông không chắc chắn có thể ngồi nhưng ông nghĩ thế nào về một tài khỏan 1 triệu đô la Mỹ tại Ngân hàng Thụy Sĩ?”
Hồ Sĩ quay đầu lại nhìn ta, thần sắc rất khó coi.
Ta lại nói tiếp: “Ông nhất định có thể có được số tiền này, chỉ cần ông tìm ra được hai món đồ bằng ngọc đó và trả lại sự tự do cho Cổ Ngọc Trân, đương nhiên, còn một việc nữa là xem tôi như khách quý tiễn về nứơc”
Hồ Sĩ hừ một tiếng, không có trả lời, mở cửa xe đi ra.
Ta đi theo bên cạnh hắn: “Có 1 triệu đô Mỹ thì cuộc sống ở phương tây này thoải mái hơn so với chiếc ghế Nguyên soái đấy.”
Hồ Sĩ đột nhiên xoay người lại, dùng ngón tay chỉ vào chóp mũi của ta, hung hăng nói: “Anh dùng lời lẽ dụ dỗ quan chức cấp cao của quốc gia, tội này có thể phán anh án chung thân đấy.”
Ta lạnh lùng thốt: “Tùy ông, hiện tôi đang trong tay ông thì ông muốn làm gì chẳng được nhưng cái ghế Nguyên soái đó ngồi vững cũng không dễ đâu”
Mặt của Hồ Sĩ giật giật vài cái, cuối cùng nói nhỏ với ta: “Nếu tôi tìm không đựơc hai món đồ đó thì sao?”
Hắn đương nhiên sẽ tìm không được vì chỉ có ta và Raul là biết chúng đựơc giấu ở đâu mà thôi, ta lập tức đáp: “Tôi thấy Cổ Ngọc Trân cũng có thể trả một triệu đô để đổi lấy sự tự do của hắn”
Sau đó ta bị áp giải về căn phòng cũ.
Trong ba ngày kế tiếp, thập sự là rất buồn phiền và yên tĩnh. Hồ Sĩ không có đến, ta vẫn đựơc cung cấp thức ăn đàng hòang, tuy nhiên mọi chuyện rốt cục phát triển ra sao ta cũng chẳng hề hay biết.
Tới buổi sáng ngày thứ tư, khi ta còn đang ngủ thì có hai tên cao to xông vào, thô bạo kéo ta từ giường xuống, nhìn bộ dáng của chúng như là muốn đem ta ra xử bắn vậy. Ta vừa đảo tay muốn đẩy hai tên ra thì nhìn thấy Hồ Sĩ bứơc vào.
Hồ Sĩ lạnh lùng nói: “Đừng phản kháng, mau đứng lên đi theo tôi.”. Ta đang muốn từ chối thì nhìn thấy hắn nháy mắt với ta.
Ta ngẩn người, sau đó nhanh chóng thay quần áo, trong lòng không khỏi cảm thấy bất an bởi vì ta không biết Hồ Sĩ đến tột cùng muốn làm chuyện gì và cũng không biết đây là họa hay là phúc nữa. Khi ta thay đồ xong xuôi thì bị hai tên lính áp giải ra ngoài, và đi mãi cho đến tầng dưới cùng thì ta thấy được Cổ Ngọc Trân.
Cổ Ngọc Trân mặt mày đang rất ảo não, vừa thấy được ta muốn gọi nhưng lại bị hai người đứng phía sau hắn chỉa súng vào làm cho hắn không dám lên tiếng. Mặc dù Cổ Ngọc Trân ở trong tình cảnh khốn khó nhưng khí sắc của hắn lại rất tốt, nếu nói hắn đã bảy mươi tuổi thì thật chẳng có ma nào dám tin.
Ta và Cổ Ngọc Trân dưới sự áp giải của mấy tên lính và bị đẩy vào trong một chiếc xe, cửa còn chưa đóng lại thì Cổ Ngọc Trân đã lên tiếng hỏi: “Bọn chúng…. muốn mang chúng ta đi đâu vậy?”
Trong lòng ta đang bất an, nghe thế lập tức trả lời: “Chúng mang chúng ta đi xử bắn”
Cổ Ngọc Trân giật mình. Ta cứ tưởng hắn khi nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




