|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
bảo ta làm sao có thể tiếp nhận cho nên theo bản năng ta lập tức phản ứng, lớn tiếng hỏi: “Ông muốn nói cái gì?”
Cổ Ngọc Trân nói: “Một phần tiên thư, chín viên đan dược!”
Lúc này đây ta có phần hiểu có phần không, nhưng trong lúc ấy ta thật sự nhịn không được liền cười lớn, thú thật trong cả đời ta chưa có cái gì làm ta buồn cười đến như thế.
Một phần tiên thư, chín viên đan dược.
Hơn phân nữa là Cổ Ngọc Trân xem tiểu thuyết võ hiệp nhiều nên lú lẫn. “Một phần tiên thư và chín viên đan dược”, nếu là có người nào đó nghe được hắn trả lời như vậy mà không bật cười thì người này chắc phải…”cao thượng lắm đây”.
Ta không ngừng cười to, cười đến cơ hồ muốn chảy nước mắt và cơ bụng cảm thấy đau luôn. Cổ Ngọc Trân vẫn dán ánh mắt vào ta, dường như là hoàn toàn không hiểu tại sao ta lại bật cười.
Ta còn đang cười thì Cỗ Ngọc Trân đột nhiên hít sâu một tiếng, nói: “Anh …. đừng nên cao hứng sớm thế ….. chín viên đan dược kia …… tôi đã dùng hết rồi”
Trời ạ! Thì ra hắn nghĩ nguyên nhân khiến ta cười là vì ta “rất cao hứng”. Vốn ta đã có thể ngừng cười nhưng khi vừa nghe được hắn nói như thế thì lại không nhịn được cười to hơn. Vừa cười vừa vỗ ngực, tiếp đó ta dùng hết khí lực hét lớn: “Có thật không? Chín viên đan dựơc kia có phải là “Cửu Chuyển Đại Hoàn Đan hay là “Độc Long Hoàn” gì đó, dùng Thất Sắc Linh Chi, cộng thêm Hà Thủ Ô thành hình và bột của Vạn Tái Hàn Ngọc, luyện ba mươi sáu năm mới luyện thành…. Khi phục dùng xong thì có thể thành tiên?”
Cổ Ngọc Trân trừng mắt nói: “Không phải, chín viên đan dược kia ….. trong tiên thư có nêu tên, gọi là “Ngọc Chân Thiên Lộ Đan”, bên trong còn giải thích rằng thiên lộ đến từ cửu thiên chi ngoại ….”
Ta không ngờ hắn lại dùng giọng rất nghiêm túc để giải thích cho ta về thứ bảo bối kia. Ta vung tay lên cắt đứt lời hắn: “Vậy tiên thư đâu? Nó gọi là gì?”
Cổ Ngọc Trân đáp: “Nó gọi là “Ngọc Chân Tiên”, tên của tôi là Cổ Ngọc Trân, cùng với tên của tiên thư hòa hợp nên tôi biết đó là tiên duyên xảo hợp, tôi ….”
Nghe đến đó thì thú thật là cười to cũng không hình dung được ta lúc đó, ta vừa cười vừa đưa tay chỉ vào Cổ Ngọc Trân, cuối cùng thì cũng cố nhịn cười và nói ra mấy câu: “Cổ Ngọc Trân, ông thật là …..tôi…….. lần đầu tiên gặp ông ….. thì biết rằng ông rất hài hước…..nhưng thật không ngờ lại phong phú đến bước này …..tôi…..”
Ta nhớ lại lần đầu tiên gặp được Cổ Ngọc Trân thì thật tình cảm thấy hắn rất hài hước khiến người ta buồn cười, đương nhiên cái ấn tượng đó hơn phân nửa là đến từ cái đầu hói bóng lưỡng của hắn.
Nhưng ngay khi ta nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy hắn, so với hắn đang ở trước mặt thì đột nhiên lời ở miệng bị nghẹn lại, nói không ra nữa.
Người mà lúc trước ta chỉ tay vào trêu chọc và đem làm đối tượng để cười hiện tại đã trở thành một con ngừơi hòan tòan khác hẳn. Hắn đã không phải là một lão già đầu hói yếu ớt như xưa mà là một người trung niên tóc đen đầy đầu và sức khỏe dồi dào.
Trên người của hắn đã phát sinh một sự biến hóa thật lớn, điểm này dù bất luận kẻ nào cũng đều có thể nhìn ra được.
Vậy ta có cần phải tiếp tục nghe câu chuyện “tiên duyên xảo hợp” của hắn nữa không?
Trong giây phút đó ta cảm thấy đầu óc rất u mê, miệng mở rộng mà không biết phải nói thế nào.
Đột nhiên Cổ Ngọc Trân có chút lo lắng nói: “Tôi…..những điều tôi vừa kể đều là sự thật, anh không tin à?”
Ta không cười nữa bởi vì ta đột nhiên cảm thấy đối tượng buồn cười là ta chứ không phải là Cổ Ngọc Trân. Trong lúc ta đang có suy nghĩ như vậy trong đầu thì Cổ Ngọc Trân lại nói tiếp: “Vệ Tư Lý, tôi đã nghĩ rằng anh là người có thể tiếp nhận những câu chuyện bất khả tư nghị, thì ra tôi đã sai, anh không phải người như thế.”
Ta vội vàng quơ tay nói: “Không, không, không phải tôi có ý này, tôi chỉ là cảm thấy câu chuyện rất buồn cười mà thôi, cái gì mà tiên duyên xảo hợp, rồi tiên thư, chín viên Ngọc Chân Thiên Lộ Đan…..”, ta vừa nói đến đâu lại nhịn không được liền cười cười, xong nói tiếp: “Ông không cảm thấy chuyện thật tức cười sao?”
Cổ Ngọc Trân trừng mắt nhìn ta hỏi: “Tại sao lại thấy tức cười?”
Ta nói: “Đương nhiên là cảm thấy tức cười, dường như …..là chuyện phát sinh từ một ngàn năm trước vậy”
Cổ Ngọc Trân lập tức hỏi lại: “Nếu một ngàn năm trước đã phát sinh ra chuyện như vậy thì tại sao bây giờ lại không thể phát sinh?”
Ta lại giải thích: “Cho dù là một ngàn năm trước thì cũng chỉ là trong dã sử trong truyền thuyết ghi lại mà thôi, trên thực tế sẽ không có chuyện như vậy xảy ra.”
Cổ Ngọc Trân càng ngày càng trực tiếp: “Anh làm thế nào biết được trên thực tế không có chuyện như vậy xảy ra?”
Ta có chút tức giận: “Đương nhiên không có”
Cổ Ngọc Trân cười lạnh một tiếng: “Vậy chứng tỏ là anh không biết, những chuyện mà anh cùng người ngòai hành tinh tiếp xúc, dùng linh hồn trò chuyện, nếu như tôi cũng nói là không hề có loại chuyện này trên đời thì anh sẽ trả lời thế nào đây?”
Ta rất ít khi bị người nói cho cứng mồm cứng lưỡi nhưng lúc này ta thật sự là chẳng biết nên trả lời như thế nào mới tốt, ta không thể làm gì khác hơn là chuyển đề tài: “Ông có được tiên đan và tiên thư trùng tên với ông khi nào thế?”
Cổ Ngọc Trân nói: “Anh đừng cười và cũng đừng ngắt lời tôi nữa đó”
Ta cố nhẫn nhịn không cười nữa nhưng trong lòng thật sự là không phục. “Ngọc Chân Thiên Lộ Đan”, tên rất dễ nghe, nếu dùng trong tiểu thuyết võ hiệp thì có thể ứng phó đuợc mấy lão ma đầu của tà phái ấy chứ, ha ha!
Cổ Ngọc Trân dường như là suy nghĩ chuyện gì đó, sau một lát mới nói: “Trước đây, tôi có nghe một vị lão tiên sinh nghiên cứu và am hiểu cổ vật nói qua, ông ta nói giữa con người và thần tiên chỉ cách có một đường. Thời cổ có ghi lại, có rất nhiều người do thành tâm hướng đạo, một lòng tu hành, luyện đan luyện khí, và kết quả đã trở thành thần tiên, nhưng bây giờ thì đã không còn nghe được có chuyện gì liên quan đến việc từ con người biến thành thần tiên nữa”
Cổ Ngọc Trân bảo ta đừng ngắt lời hắn cho nên ta chỉ hừ một tiếng cho qua.
Cổ Ngọc Trân tiếp tục: “Vị lão tiên sinh kia nói, thời cổ những người trở thành tiên như Bão Phác Tử, Xích Tùng Tử, Phương Đông Sóc, Trữ Phong Tử, Bành Tổ (1) …., không biết có bao nhiêu người nữa. Bọn họ có thể trở thành thần tiên, tất cả đều là vì có được tiên duyên xảo hợp và đạt được phương pháp tu tiên, đó chính là tiên thư, có được bí kíp này mới có thể biến thành thần tiên. Người thường ai ai cũng muốn trở thành thần tiên nhưng nếu như không có tiên duyên xảo hợp thì không có cách nào đặt chân lên con đường tu tiên được”
Ta nhìn chằm chằm vào Cổ Ngọc Trân, đối với những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử “trở thành tiên” mà hắn vừa nói thì thật ra ta cũng có đọc biết. Không sai, trong lịch sử có ghi lại người trở thành “thần tiên” rất nhiều. Thời Mãn Thanh cũng rất thịnh hành, nếu không thì trong “Hồng Lâu Mộng” (2) đã không có cảnh miêu tả luyện đan và chuyện tự nghĩ bản thân đã trở thành thần tiên rồi.
Nhưng là cho tới bây giờ, những chuyện kỳ lạ cổ quái trên đời mặc dù có rất nhiều nhưng cũng không hề nghe nói gì về chuyện con người đi tu tiên cả.
Nếu Cổ Ngọc Trân đem cái việc luyện khí công khiến cho sức khỏe của hắn đựơc nhanh chóng cải thiện, sự già yếu bị át chế, thậm chí hồi phục lại sức sống tuổi thanh xuân trở thành phép tu tiên thì thử hỏi có buồn cười không cơ chứ?
Hắn ngừng một chút rồi lại tiếp tục: “Vị lão tiên sinh kia còn nói, tiên duyên rất khó có được, trước kia thì thần tiên sẽ độ người nhưng tỷ lệ thần tiên trực tiếp độ người càng ngày càng ít, con người muốn tu tiên thì chỉ có thể dựa vào cơ duyên mà thôi, có được tiên thư, tiếp pháp tu hành, ngoài ra còn phải có căn cơ tốt nữa thì mới có thể thành tiên ….”
Nghe đến đó ta thật sự nhịn không được nữa: “Ông mau nói vào chủ đề chính đi, những điều ông nói nãy giờ tôi có thể xem trong bất kỳ một cuốn tiểu thuyết võ hiệp nào đó.”
Cổ Ngọc Trân đề cao giọng: “Cái tôi đang nói rất là nghiêm túc”
Note:
(1) Xin đọc Thần Tiên truyện để biết thêm
(2) Hồng Lâu Mộng: là một trong tứ đại kỳ thư của Trung Quốc (xem thêm tại đây )
Ta nhìn thấy bộ dáng của hắn như thế thì không thể làm gì khác hơn là cố kiên nhẫn nghe hắn nói.
Cổ Ngọc Trân ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Vị lão tiên sinh kia cũng có kể qua, trong hòang cung và vương phủ có một món bảo vật có liên quan đến việc tu tiên nhưng không có người nào có thể tham ngộ ra cả. Ông ta còn nói đã gặp qua món bảo vật đó rồi, là một đôi ngọc giản, chúng không có chỗ nào thần kỳ cả, hơn nữa món bảo vật này trong lúc loạn lạc đã thất lạc”
Ta nghe đến đó thì mới cảm thấy có chút sáng tỏ, lời của hắn làm ta nhớ tới những gì ông nội Raul đã ghi lại trong quyển nhật ký khi có được hai miếng ngọc.
Tuy nhiên, nếu nói Cổ Ngọc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




