watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:21 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2827 Lượt

Trân chỉ vì mấy lời nói của vị lão tiên sinh năm đó liền tin tưởng hai miếng ngọc giản này có thể khiến người ta biến thành thần tiên thì thật không thể nào tin đựơc.

Vì vậy ta dám chắc trong lời nói của Cổ Ngọc Trân có một vài chỗ còn dấu diếm, ta cũng không có lên tiếng đặt câu hỏi, chỉ là lạnh lùng nhìn hắn mà thôi.

Cổ Ngọc Trân lại ngừng một chút rồi tiếp tục: “Vị lão tiên sinh đó còn kể rằng nhiều năm trước ông đã từng gặp được một người đạo sĩ, hắn có một cái bình phong ….”

Khi hắn nói đến đây thì nhìn ta liếc mắt một cái, ý tứ muốn nói bây giờ hắn sẽ nói về chuyện cái bình phong mà ta đã bán cho hắn. Ta gật đầu nói: “Đúng vậy, chủ nhân của tấm bình phong đó đã lấy được nó từ trong tay của một người đạo sĩ.

Cổ Ngọc Trân hít một hơi: “Vị lão tiên sinh còn kể rằng người đạo sĩ kia đã nói với ông, tấm bình phong có liên quan đến thần tiên, là vật do thần tiên ban tặng, bên trong chứa vô hạn huyền cơ. Năm đó nghe được những lời như thế, mấy năm sau lại gặp một người biết rõ về lai lịch của tấm bình phong, Người đó nói rằng tấm bình phong kia nằm trong một đạo quan ở núi Thanh Thành, và ông ta đã từng gặp được người chủ trì đạo quan. Ông ta có thể chắc chắn tấm bình phong kia có liên quan đến thần tiên, bên trong tấm bình phong có một bí mật rất lớn, đó là tiên đan và tiên thư, người có được chúng sẽ có thể….có thể…..”

Ta hít sâu một hơi: “Có thể thành tiên phải không?”

Cổ Ngọc Trân “ừm” một tiếng: “Chính là ý đó, người chủ trì đạo quan còn chỉ ra cách mở tầng bên trong của tấm bình phong……”

Ta liền đưa tay ra hiệu hắn ngừng nói: “Chờ một chút, có chỗ không đúng.”

Cổ Ngọc Trân nhìn ta, chờ ta đặt câu hỏi. Ta nói: “Nếu người chủ trì đạo quan kia biết cách mở tầng bên trong của tấm bình phong thì tại sao ông ta không tự mở nó ra mà lấy tiên thư cùng tiên đan để thành tiên?”

Cổ Ngọc Trân chậm rãi trả lời: “Lúc đó tấm bình phong đã mất đi, nhất định là do tên đạo sĩ kia đã trộm, thì người chủ trì đạo quan mới biết được bí mật này trong lúc vô tình xem trong một cuốn sách”

Ta “ồ” một tiếng: người có đựơc bình phong chỉ biết là bình phong quý giá nhưng lại chẳng biết quý ở chỗ nào; còn người biết nó quý giá ở chỗ nào thì lại không có được nó, đúng là tạo hóa trêu người.

Cổ Ngọc Trân nói tiếp: “Vị lão tiên sinh cũng là người buôn bán cổ vật, lúc ấy ông đã đem chuyện về tấm bình phong, từ dáng vẻ bề ngoài cho đến bí mật bên trong kể hết cho tôi nghe. Ông ta còn bảo tôi rằng: “Ngọc Trân à, nhân sinh như mộng, chớp mắt như mây khói trôi qua, giống như ta bây giờ, đã già vậy rồi, không biết còn có thể sống đựơc bao nhiêu năm nữa? Gia tài dù có nhiều thì có tác dụng gì, đừng nói là có thể biến thành thần tiên, chỉ cần có thể duyên niên ích thọ, sống lâu thêm một chút thì dù có táng gia bại sản cũng là đáng giá. Con đã nhìn thấy được nhiều cổ vật, nếu có một ngày con gặp được

tấm bình phong kia thì ngàn vạn lần không thể bỏ qua, đừng tưởng rằng chuyện quỷ thần chỉ là hư ảo, nếu thật sự là hư ảo thì những điều cổ nhân ghi lại toàn là gạt người cả hay sao?”

Cổ Ngọc Trân nói một hơi đến đây thì liếc mắt nhìn ta: “Tất cả những lời này tôi vẫn ghi tạc trong lòng, tuy nhiên nếu anh đem cái bình phong đó đến sớm mấy năm thì tôi sẽ không mua rồi, ba đồng cũng không mua”

Ta càng nghe càng u mê, thuận miệng hỏi: “Tại sao trước đó ông không muốn mà sau đó lại trả một cái giá ngất trời để mua lại vậy?”

Cổ Ngọc Trân trả lời: “Nếu là vào mấy năm trước thì lúc đó tôi còn rất khỏe mạnh nên không cảm thấy tính mạng có nguy cơ gì xảy ra. Tuy nhiên qua mấy năm sau, tuổi càng ngày càng lớn, một năm tiếp một năm trôi qua, cơ thể cảm thấy suy yếu dần, chuyện muốn làm… thì không thể làm, tôi càng ngày càng cảm thấy tính mạng đã đến thời điểm cuối cùng. Ngay lúc đó thì những lời mà lão tiên sinh kia đã nói luôn vọng trong đầu nhắc nhở tôi, 200,000 ngàn USD đối với tôi mà chẳng đáng là bao, chỉ cần có thể làm cho tôi….”

Có thể hắn cũng cảm thấy cái chữ “thành tiên” không thuận miệng nên mới dừng lại không có nói thêm gì nữa. Đối mặt với một Cổ Ngọc Trân khác hẳn hoàn toàn một năm trước này, cảm giác “buồn cười” của ta càng ngày càng ít đi, và trong lòng lại có một loại cảm thụ huyền diệu vô cùng: có thật sự là “Ngọc Chân Tiên” và “Ngọc Chân Thiên Lộ Đan” đã làm cho tình trạng sinh lý của Cổ Ngọc Trân sinh ra thay đổi như vậy không?

Cổ Ngọc Trân tiếp tục: “Cho nên ngay lúc tôi vừa thấy được tấm bình phong đó thì trong lòng rất kinh hoàng, đầu tiên tôi muốn ép giá anh nhưng sau đó thì anh biết rồi đấy”

Ta hừ một tiếng, nhớ tới tấm chi phiếu 200,000 USD và tánh tình của hắn thì trong lòng càng cảm thấy kỳ quái hơn, loại người tục tằng như Cổ Ngọc Trân vậy mà cũng có tư cách “Tiên duyên xảo hợp” sao?

Cổ Ngọc Trân kể tiếp: “Trong thư phòng của anh, tôi đã dùng phương pháp mà lão tiên sinh kia đã chỉ mở tầng bên trong ra, lúc ấy vừa nhìn vào thì thấy được bốn chữ “Ngọc Chân bí kíp” nên trong lòng cao hứng vô cùng vì tên của tôi hợp với tên của nó. Khi trở về nhà tôi lập tức mở lấy tiên thư và tiên đan bên trong ra, bí kíp tổng cộng có hai trang, còn lại chính là chín viên Thiên Lộ Đan.”

Ta không biết có nên tin tưởng lời nói của Cổ Ngọc Trân hay không nữa?

Nếu lúc này đây hắn vẫn giữ bộ dáng già nua của một năm trước thì khi hắn nói mấy chữ thôi ta đã phất áo ra đi rồi, đâu cần phải tra tấn lỗ tai như vậy. Thế nhưng hiện tại, có một chút có thể dám chắc, đó chính là: Cổ Ngọc Trân có thể biến thành bộ dáng của hôm nay thì nhất định có liên quan đến bí kíp tiên thư và tiên đan kia, cho nên theo tình huống mà phán đoán thì cho dù lời của hắn nói có hoang đường cỡ nào đi nữa, ta vẫn muốn tiếp tục nghe.

Ta chỉ là nhịn không nổi sự tò mò, hỏi một câu: “Vậy thì Ngọc Chân Thiên Lộ Đan hình dáng ra sao?”

Cổ Ngọc Trân nói: “Đó là một lọai tiên đan màu đỏ, nhỏ cỡ cái móng tay”

Ta hừ một tiếng: “Không có chỗ nào khác thường sao?”

Cổ Ngọc Trân nghiêm túc trả lời: “Không cảm thấy”

Ta hỏi tiếp: “Ông nói đã dùng hết? Lá gan của ông quả thật là lớn đó, nếu chúng nó là thuốc độc thì sao?”

Cổ Ngọc Trân ngây người một hồi mới nói: “Lúc đó tôi không hề nghĩ đến điều này, có lẽ là do tiên duyên ứng vào người của tôi, tâm linh thông suốt nên không hề nghĩ bậy bạ”

Ta nghe được điều đó lại muốn cuời lên, Cổ Ngọc Trân tiếp tục giải thích: “Lúc đó đầu tiên là tôi bái lạy và đọc Ngọc Chân Tiên trước, sau đó mới dùng Thiên Lộ Đan.”

Ta nhịn không được liền đâm chọt hắn: “Có phải là đi tắm rửa trứơc cho sạch sẽ rồi dâng hương bái lạy, sau cùng mới đọc phải không?”

Cổ Ngọc Trân trả lời: “Không có, lúc đó tôi lạy xong, nóng lòng nên liền đọc ngay, trang đầu tiên có ghi rõ về Thiên Lộ Đan, trong đó nói rằng….”

Hắn nói đến đây thì ngẩng đầu lên nhìn ta hỏi: “Anh có cần phải biết tường tận như vậy không?”

Ta vội tiếp lời hắn: “Đương nhiên, đương nhiên, nói không chừng một ngày nào đó tôi cũng có cơ hội nhìn thấy một lọai đan dược khác thì sao, lúc đó tôi đây sẽ không hề do dự mà nuốt hết vào ngay”

Cổ Ngọc Trân vội nói: “Không phải, không phải, mỗi viên phải cách chín ngày dùng một lần, hơn nữa mỗi khi dùng xong một viên thì còn phải vận khí làm cho thuốc tan ra thấm vào quan huyệt của tòan thân, không thể làm loạn được.”

Ta nghe đựơc hắn nói nghiêm túc như thế cũng chẳng có gì có thể bắt bẻ đựơc, chỉ hỏi tiếp: “Thiên Lộ Đan…. là do thiên lộ chế thành phải không?”

Cổ Ngọc Trân nói: “Đúng vậy….trong tiên thư có ghi lại….thiên lộ đến từ cửu thiên chi ngoại…. -“

Ta nói: “Ông đừng tốn nhiều nước bọt nữa, đem Ngọc Chân Tiên ra đây cho tôi nhìn xem một chút là được.”

Cổ Ngọc Trân dùng một loại ánh mắt kinh dị nhìn ta, ta còn tưởng rằng hắn không chịu, ta vội lên tiếng: “Dù sao thì ông cũng phải nói cho tôi nghe, vậy chi bằng lấy ra để tôi tự đọc lấy.”

Cổ Ngọc Trân đáp: “Không phải, tiên thư sau khi xem xong đã tự động biến mất, giống như là không tồn tại vậy. Tiên pháp thật sự là thần diệu, chỉ cần tôi đọc hết các chữ một lần thì chữ viết liền tự động biến mất.”

Trong đầu ta đột nhiên lại nảy ra một câu hỏi liền nói: “Nếu chữ biến mất thì trang giấy cũng phải còn chứ? Nó ra sao?”

Không ngờ Cổ Ngọc Trân nghe xong lại lắc đầu: “Đó là một loại giấy có màu vàng nhạt, bởi vì lúc phục dùng Ngọc Chân Thiên Lộ Đan nên theo chĩ dẫn tôi đốt nó chia thành chín lần uống luôn rồi”

Ta hừ một tiếng: “Ông nói chuyện mà cứ như không có nói vậy. Thật sự là một câu chuyện rất hay về thần tiên”

Cổ Ngọc Trân nhìn ta một hồi lâu: “Vệ Tư Lý, anh có mắt mà, anh không nhìn thấy mọi biến hóa phát sinh trên người tôi sao?”

Hắn cuối cùng cũng nói đến chủ đề rồi, ta gật đầu đáp: “Đúng vậy, ông đã trẻ lại”

Vẻ mặt của Cổ Ngọc Trân trở

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT