|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bốn đối thủ, nhưng chàng cũng bị tiêu hao chân khí gần như cạn kiệt, chẳng những thế, chàng còn bị chấn động nội thương chưa lành hẳn.
Lúc này Hùng Văn đang phải kiềm chế huyết khí sục sôi trong cơ thể, ổn định kinh mạch rối loạn, nên có muốn truy đuổi Sản Đắc cũng chẳng còn đủ sức.
Bây giờ những tăng nhân áo hồng còn lại, kẻ nào cũng kinh hồn bạt vía, bởi chúng toàn là phản đồ của phái Thiên Long đang khoác lên mình bộ áo đỏ của Hồng Y giáo. Cả Tứ Đại Kim Cương bị chết, Hộ pháp Sản Đắc đã chạy dài, chỗ dựa không còn, bảo sao những tên phản đồ chẳng run lên như cầy sấy, mặt tái xanh không còn giọt máu.
Đại sư Thần Không lạnh lùng hét lớn :
– Những tên phản đồ kia, còn chưa biết quỳ xuống hay sao?
Tiếng thét của đại sư Thần Không làm năm tên áo đỏ run lên bần bật.
Bỗng từ xa vọng lại câu hỏi chói cả tai :
– Những ai cãi nhau ồn ào ở đây thế?
Thanh âm của giọng nói vọng từ xa lại gần rồi có bóng người áo xanh lao vụt tới như bay.
Khi bóng người ấy chao mình chạm đất thì ra là một cô gái tuổi độ mười bảy, mười tám, tóc xõa ngang vai, mặc võ phục màu xanh nhan sắc rất xinh đẹp.
Nàng thiếu nữ này tới làm không khí căng thẳng ở nơi đây vơi đi quá nửa. Hẳn đại sư Thần Không đã biết thiếu nữ này là ai, nên ông bước lên chắp tay chào hỏi :
– A Di Đà Phật, nữ thí chủ mạnh khỏe không?
Cô gái không đáp thẳng câu hỏi, mà lại reo lên :
– Ôi, tưởng ai, hóa ra là sư thúc Thần Không.
Thiếu nữ này chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Thiên Sơn Tiên Nữ ái đồ của ni sư Tịnh Thái, Chưởng môn nhân phái Thiên Sơn.
Nàng chợt bẽn lẽn nhìn Hùng Văn, rồi quay sang hỏi :
– Vị này là ai thế?
Hòa thượng Thần Không có vẻ ngập ngừng, bởi chưa biết giới thiệu ra sao, nên cứ lắp bắp :
– À… À… Vị này… Là…
Nhà sư chưa nói xong, bỗng thấy Hùng Văn há miệng ộc ra một búng máu, liền nhảy vội lên, không ngờ cô gái áo xanh còn nhanh hơn, đã tới sát bên Hùng Văn trước.
Thiên Sơn Tiên Nữ nhận ra Hùng Văn mặt đã biến sắc, liền hỏi nhanh :
– Thiếu hiệp sao bị thương nặng thế này?
Câu hỏi của nàng có vẻ lo lắng.
Hùng Văn đã biết sự có mặt của Thiên Sơn Tiên Nữ, và qua cách chào hỏi chàng cũng biết Thần Không đại sư và cô gái có quen nhau. Có điều chàng chưa biết nàng là nhân vật như thế nào.
Khi ấy Hùng Văn không còn cử động được, bởi chân khí đã bị tiêu hao chấn động và tản lạc gần hết, thần sắc của chàng làm cho Thiên Sơn Tiên Nữ phải hoảng kinh.
Ai cũng hiểu rằng những người luyện võ công đều sợ chân khí của mình bị phát tán. Bởi chân khí bị phát tán thì võ công toàn thân cũng tiêu luôn, muốn khôi phục còn khó hơn tu luyện từ đầu. Chẳng những phải có cao thủ tuyệt vời mới giúp khai thông được kinh mạch bế tắc, mà còn cần các thứ linh dược hảo hạng khó tìm để hỗ trợ mới phục nguyên được nội lực. Bằng không, dù là một cao thủ cũng trở lại thành người thường, khi chân khí không còn để duy trì võ công.
Chỉ tưởng tượng cũng thấy trường hợp này thật đáng sợ.
Hùng Văn lúc ấy tuy cố gắng tập trung chút chân khí còn lại vào Đan Điền, nhưng như vậy chẳng khác nào hạt cát giữa biển cả, chân khí vẫn bị phân tán khắp toàn thân.
Bởi vậy chàng đã nôn ra một búng máu do nội tạng nhộn nhạo, khí huyết xung động không bình thường.
Chàng từ từ lắc đầu mấy cái rồi bỗng ngã ngồi xuống đất. Sự thật sức lực của Hùng Văn đã cạn, không những mất hết lực khí, mà còn khó chịu hơn cả chết đi, cuối cùng chàng hôn mê gục xuống.
Gương mặt Thiên Sơn Tiên Nữ lộ vẽ hoảng hốt, nói nhanh với Thần Không đại sư rằng :
– Hỏng rồi, chân khí toàn thân của thiếu hiệp đã phát tán, võ công sẽ mất hết, trở lại như một người tầm thường.
Thần Không đại sư là Chưởng môn nhân một phái võ, tất nhiên phải biết rõ điều này. Mà nguyên nhân khiến Hùng Văn lâm nạn là do đấu với bọn Hồng Y giáo, trợ giúp phái Thiên Long, Thần Không đại sư cần phải nhận lấy trách nhiệm cấp cứu chàng trai này.
Ông quay nhìn thiếu nữ :
– Cô nương, làm sao được bây giờ?
Thiên Sơn Tiên Nữ nhíu đôi mày liễu, rồi bảo :
– Bây giờ chỉ còn cách để tiện nữ đưa thiếu hiệp về Thiên Sơn xem sư phụ có cách nào cứu được không.
Thần Không đại sư nghĩ thầm :
– Phái Thiên Sơn với Thiên Long không có mối liên hệ thân tình cho lắm, lẽ nào nhờ người ta cứu ân nhân của mình. Vả lại tình cảm của Tịnh Thái khô khan, tánh tình nóng nảy, không thuận lợi cho chuyện cầu cứu.
Nghĩ như vậy, rồi nhà sư nói :
– Đa tạ lòng tốt của cô nương, nhưng lẽ nào làm phiền đến lệnh sư được. Hơn nữa…
Dường như đoán được ý của Thần Không đại sư nên Thiên Sơn Tiên Nữ nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng bảo :
– Đại sư cứ yên tâm. Sư phụ của tiện nữ tuy nóng nảy, nhưng vẫn độ lượng, không đến nỗi như người ta đồn đãi đâu, chỉ cần tiện nữ nói rõ yêu cầu là sư phụ chấp nhận thôi.
Thấy nhà sư vẫn ngần ngừ, cô gái nói thêm :
– Vả lại nếu đại sư cứu sống được thiếu hiệp, mà không có Băng Liên Chí Bảo của phái Thiên Sơn thì liệu có phục hồi võ công cho chàng ta được chăng? Xin đại sư xét kỹ.
Giọng nói của cô gái dịu dàng, đầy thuyết phục.
Thần Không đại sư đã cảm thấy Thiên Sơn Tiên Nữ nói có lý, sự thật hiển nhiên là như vậy. Đề nghị của cô gái cũng phát xuất từ lòng tốt. Hơn nữa, Hùng Văn còn giữ lệnh phù của Thiên Long. Tuy võ công của chàng ta có gốc nguồn mới lạ, không phải công phu của bản môn, nhưng lẽ nào để mất đi võ công cao siêu đáng quý như thế?
Suy đi tính lại, rồi đại sư Thần Không gật đầu :
– Thế thì làm phiền cô nương vậy, nhưng bần tăng có thể đi theo săn sóc một bên được không?
Thiên Sơn Tiên Nữ đáp ngay :
– Gia sư vốn không thích người ngoài vào bản môn. Nếu đại sư không được yên tâm thì chờ tiện nữ đưa thiếu hiệp về tới nơi hãy đến thăm hỏi. Như vậy tránh cho cho gia sư điều nghi ngờ…
Lời nói của cô gái vẫn mập mờ, khiến Thần Không đại sư như lạc vào đám sương mù, phải cúi đầu suy nghĩ.
Trong lúc đó Thiên Sơn Tiên Nữ cúi mình kẹp lấy Hùng Văn, bỏ lại Thiên Long kiếm, rồi lướt đi như bay.
Thần Không đại sư nhặt lấy Thiên Long kiếm cho vào bao đeo lên lưng.
Mắt ông vẫn nhìn theo hướng đi của cô gái và lẩm bẩm nói một mình :
– Ôi ta là như vậy đúng hay sai?
* * * * *
Thiên Sơn từ lúc trở thành một võ phái, ít khi bôn tẩu giang hồ, tuy vẫn rất nổi tiếng là một trong bốn đại phái lừng danh của võ lâm, từ Trung Nguyên đến Tây Vực.
Thiên Sơn Tiên Nữ đưa Hùng Văn về đến Thiên Sơn và đi thẳng vào trong động phủ quanh năm băng tuyết. Nơi đây là đỉnh núi cao vót trời, tuyết lạnh bốn mùa chẳng lúc nào tan, bởi vậy những kẻ không giỏi khinh công, phi hành, thì chẳng thể nào lên tới được.
Bởi thế, từ hàng trăm năm trước, khi phái Thiên Sơn nổi tiếng chấn động giang hồ, thì khinh công của phái này cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh.
Từ những người đứng đầu cho đến đệ tử phái Thiên Sơn đều ở trong những ngôi nhà phủ tuyết, đàng xa nhìn tới như ăn vào núi, rất khó phân biệt.
Chưởng môn nhân của phái Thiên Sơn bây giờ là Tịnh Thái ni sư. Đang ở trong sơn động, Tịnh Thái ni sư thấy Thiên Sơn Tiên Nữ đưa một chàng thiếu niên về, thì cau mày truy hỏi :
– Đồ nhì, con đem ai về đó?
Thiên Sơn Tiên Nữ đặt Hùng Văn nằm xuống chiếc giường đá phủ nệm rồi vòng tay cúi đầu thưa :
– Bạch sư phụ, thiếu hiệp này đã bị hao tổn nội lực quá nhiều, chân khí suy kiệt và phát tán, cầu xin sư phụ cứu giúp.
Tịnh Thái ni sư nghiêm giọng :
– Nhưng chàng ta là ai?
Cô gái vội đáp theo sự hiểu biết của mình :
– Bẩm, chàng là đồ đệ của Thần Không đại sư.
Tịnh Thái ni sư bỗng có nét trầm tư trên gương mặt, như nghĩ tới chuyện xa xôi nào đó, mà chưa trả lời…
Đúng lúc đó, từ bên ngoài có một mỹ nhân trung niên bước vào, bà có cặp mày liễu nhướng cao, đôi mắt như hồ thu lặng lẽ. Bộ y trang giản dị vẫn không làm giảm nét đẹp tuyệt vời.
Thiên Sơn Tiên Nữ liền lại gần, tươi cười hỏi :
– Thúc mẫu, vừa đi đâu về đấy?
Mỹ nhân trung niên đưa tay vuốt tóc cô gái, rồi âu yếm bảo :
– Ngốc hài tử, ta vừa đi dạo chơi một vòng cho khuây khỏa thế thôi.
Vừa nói tới đây bỗng bà biến sắc mặt, lướt tới bên giường Hùng Văn đang nằm, bà nhìn mặt chàng trai chằm chằm rồi lẩm bẩm luôn miệng :
– Ôi, có phải nó không? Có phải nó đây không?
Tịnh Thái ni sư ngạc nhiên nhìn mỹ nhân trung niên ấy bằng ánh mắt dò xét, rồi lên tiếng :
– Sư muội, bộ sư muội nhận ra thiếu hiệp này sao?
Mỹ nhân trung niên dường như hoảng hốt, vội đáp khỏa lấp :
– Không, không… Tiểu muội không quen… Mà chỉ là thấy thiếu hiệp này hơi giống một người quen cũ.
Tịnh Thái ni sư thở dài nói :
– Sư muội đến đây đã mười năm rồi, thế mà chưa hề nói cho ta nghe những chuyện trong dĩ vãng, sao giấu ta mãi thế?
Mỹ nhân trung niên bỗng xịu mặt, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, rồi nhìn Tịnh Thái ni sư, chậm rãi nói những lời ngập ngừng nho nhỏ :
– Đa tạ sư tỉ, việc đã qua cho nó qua luôn, hà tất phải nhắc lại làm gì để thêm đau khổ. Mười năm nay tiểu muội đã bình tĩnh tâm thần trở lại như mặt nước phẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




