watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:22 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4854 Lượt

lì rồi… Nhưng thiếu niên này xuất hiện bỗng giống như một hòn đá ném vào mặt nước hồ phẳng lặng của tâm tình tiểu muội…
Như vậy là mỹ nhân trung niên này không trả lời rõ, cũng không phủ nhận câu hỏi của Tịnh Thái ni sư.
Tịnh Thái ni sư lại nói :
– Theo ta nhận xét thì sư muội bị khổ vì tình yêu, trong đời này phần đông sự khổ não của nhân loại phát sinh từ chữ “tình” rắc rối. Năm xưa ấy nếu ta không nhanh chóng cắt đứt, thì chắc là cũng phải khổ đến suốt đời.
Mỹ nhân trung niên gật đầu, giọng buồn bã :
– Sư tỉ đã trải qua trong quá khứ, tất nhiên phải hiểu rõ sự tình.
Tịnh Thái ni sư lắc đầu nhỏ nhẹ :
– Sư muội ơi, sự thật ta hiểu về sư muội quá ít. Ta chỉ biết xưa kia sư muội có ngoại hiệu rất đẹp là Ngọc Diên Tiên Tử và dường như đã có một đứa con trai?
Nghe Ni sư nhắc tới tên Ngọc Diện Tiên Tử và đứa con… Mỹ nhân trung niên như hoảng hốt, trong dạ rối bời, đành chỉ lắc đầu không nói gì nữa.
Đúng lúc đó, Thiên Sơn Tiên Nữ lại nói :
– Sư phụ, tình trạng của thiếu hiệp nguy ngập lắm rồi…
Tịnh Thái ni sư liếc nhìn Ngọc Diện Tiên Tử rồi bảo :
– Nào, ta thử bàn nhau xem…
Bà nói tiếp :
– Chân khí của thiếu hiệp bị phát tán, công lực mất hết rồi.
Thiên Sơn Tiên Nữ tỏ vẻ sốt ruột :
– Vậy phải làm sao đây?
Tịnh Thái ni sư đáp :
– Cần phải có người chân lực nội gia tuyệt cao mới giúp thiếu hiệp này ổn định chân khí được. Bản thân ta nay đã già yếu, nội lực lại không còn tới mức đó.
Ngọc Diện Tiên Tử ngập ngừng một chút, rồi nói :
– Cả chân lực của tiểu muội và sư tỉ hợp lại, có thể đem lại được kết quả tốt chăng?
Nghe Ngọc Diện Tiên Tử nói thế, Thiên Sơn Tiên Nữ reo lên ngay :
– Phải đấy, cách đó là cứu cánh tuyệt diệu.
Tịnh Thái ni sư mỉm cười, ngó nữ đệ tử :
– Yến nhi, dường như con có cảm tình với thiếu hiệp này rồi phải không?
Thiên Sơn Tiên Nữ đỏ mặt bẽn lẽn :
– Sao sư phụ lại hỏi con như vậy?
Câu hỏi này chẳng khác lời xác nhận khiến Ni sư lắc đầu thở dài :
– Mười năm qua ta đã dập tắt được lửa tình, không ngờ hài tử của ta lại rơi vào sự đau khổ ấy, nhưng quả thực ta đã bất lực không thể cứu được chàng trai trẻ này.
Trong lúc Thiên Sơn Tiên Nữ muốn bật khóc, Ni sư lại bảo Ngọc Diện Tiên Tử :
– Đề nghị vừa rồi của sư muội cũng không an toàn. Công lực của đôi ta không hơn kém bao nhiêu. Nói theo lý luận thì ta và sư muội hợp lại nhất định thành công. Nhưng thực tế hai người khó làm được đồng đều, nếu chẳng may xuất hiện chân khí không đều thì coi như toàn bộ võ công của thiếu hiệp tiêu tan hết.
Ngọc Diện Tiên Tử tái mặt, lộ rõ sự lo lắng, còn Thiên Sơn Tiên Nữ bồn chồn kêu lên :
– Sư phụ ơi, không lẽ ta chịu bó tay sao? Sư phụ thử nghĩ cách nào xem?
Ánh mắt Ni sư cũng ái ngại nhìn Thiên Sơn Tiên Nữ và Ngọc Diện Tiên Tử một lúc sau mới nói :
– Theo ta biết ngày nay người có võ công siêu tuyệt, giúp được việc đả thông kinh mạch, ổn định chân khí còn được vài vị, nhưng đều ở xa. Gần vùng Thiên Sơn này chẳng có ai, mà thiếu hiệp kia không thể còn sống quá ba ngày, làm sao đưa đi xa được…?
Ni sư vừa nói tới đây đã thấy cô gái và Ngọc Diện Tiên Tử đều

ra vẻ thất vọng đến đau lòng, bà trầm ngâm giây lát, lại nói :
– Bây giờ chỉ còn có một cách…
Cả hai người kia vội hỏi :
– Cách gì, thưa Chưởng môn?
Tịnh Thái ni sư đáp gọn :
– Thả chàng ta vào trong Hàn Đầm…
Cô gái bàng hoàng kêu lên :
– Ôi, sư phụ vừa nói gì thế? Thả thiếu hiệp xuống đầm nước lạnh lẽo, giá băng ấy sao?
Ni sư phẩy tay :
– Đừng nên hoang mang, sức người không xong thì ta phải dựa vào sức của trời. Hàn Đầm là đầm nước băng giá ấy tuy sâu vạn trượng, nhưng vạn cân cũng không bị chìm. Bây giờ ta lợi dụng hàn khí mà sức người không thể chống chọi kia để làm thông kinh mạch bế tắc của thiếu hiệp, song biện pháp này cực kỳ nguy hiểm, nếu không thành công thì chẳng còn gì cứu chữa được. Đã nhờ sức trời thì ta cũng phải tin vào trời đất thôi.
– “A.. A…”
Ngọc Diện Tiên Tử và Thiên Sơn Tiên Nữ cùng “a” lên một tiếng kinh ngạc, thảng thốt, song Tịnh Thái ni sư trầm tĩnh bảo :
– Ngoài cách này thì chỉ còn có con đường chết thôi.
Cô gái xinh đẹp và Ngọc Diện Tiên Tử lại cùng đồng thanh :
– Thì ta cứ làm cách ấy.
Tịnh Thái ni sư nhìn hai người và trầm giọng :
– Không ngờ hai người đều có nghị lực đến thế. Việc này không thể chậm trễ được nữa rồi. Ta đi thôi…
Dứt lời Tịnh Thái ni sư lướt tới bên Hùng Văn đưa tay bồng lấy chàng ta và vọt ngay ra khỏi cửa động. Thiên Sơn Tiên Nữ và Ngọc Diện Tiên Tử theo sát phía sau.
Cả ba người thi triển khinh công tuyệt đỉnh, lao vút đi trên băng để tới đầm nước lạnh.
Hàn Đầm này vốn nằm trên mặt sơn âm của núi, mặt hồ nước rộng vài trượng vuông. Nước hồ màu xanh như ngọc bích, trong leo lẻo, nhưng nhìn không thấy đáy. Lạ một điều là giữa vùng băng, nhưng nước hồ không bao giờ đóng băng, chỉ giá buốt vô cùng, chỉ chạm nhẹ cũng đủ cóng cả bàn tay như ngâm trong tuyết.
Tịnh Thái ni sư đã thử chạm tay vào nước và thấy giá buốt không chịu nổi sức lạnh của Hàn Đầm, đủ biết nước trong hồ giá buốt rất dữ dội. Thế mà thả một người xuống đó quả là hết sức táo bạo.
Trong chớp mắt, ba người đã lướt nhanh vào Hàn Đầm. Tay ôm Hùng Văn, Ni sư nhìn hồ nước trong xanh và bảo :
– Ta đã từng nhúng tay vào hồ nước, cảm thấy buốt ghê gớm, nhưng đồng thời cũng có lực nâng, nên ta mới nghĩ đến việc thả thiếu hiệp này vào hồ để khôi phục công lực.
Ngọc Diện Tiên Tử bỗng hỏi :
– Thiếu hiệp này bị tổn hao chân lực dẫn tới bị bế tắc kinh mạch. Bây giờ ta dùng lực nổi của Hàn Đầm để đả thông huyết mạch cho thiếu hiệp. Nhưng khi cậu ta tỉnh lại, sức còn yếu, liệu có chịu nổi sự giá buốt của hồ nước này không?
Tịnh Thái ni sư gật đầu :
– Sư muội nói đúng. Vậy trước khi thả thiếu hiệp xuống Hàn Đầm, ta phải cho cậu ấy uống hai viên Băng Liên Bảo…
Băng Liên Bảo chế từ củ sen lạnh, sản vật của Thiên Sơn, chỉ sinh trưởng ở nơi cực hàn, sáu mươi năm mới ra củ một lần, số lượng rất ít. Đây là thánh dược quý hiếm, điều trị nội thương nặng tới đâu cũng khỏi được phân nửa bệnh tình.
Thứ linh dược này rất được các nhân vật võ lâm coi trọng. Bởi vì đối với người bình thường uống Băng Liên Bảo cũng có thể tăng công lực bằng mười năm khổ luyện.
Ni sư lấy trong túi ra một chiếc lọ ngọc rất nhỏ, đổ ra hai viên Băng Liên Bảo bằng hạt đậu, màu ngọc bích. Bà nhẹ nhàng đặt hai viên linh dược ấy vào miệng Hùng Văn bấm huyệt đạo cho chàng nuốt xuống. Động tác rất nhanh, tỏ ra phong cách của một danh gia.
Thiên Sơn Tiên Nữ lại hỏi :
– Sư phụ, sau khi thả thiếu hiệp xuống hồ nước thì lúc nào lại lôi lên, và làm cách nào để lôi lên?
Ngọc Diện Tiên Tử hé miệng toan nói gì, lúc này lại yên lặng, thì ra bà cũng định hỏi một câu như cô gái.
Tịnh Thái ni sư liền đáp :
– Điều đó các ngươi khỏi phải lo lắng, bởi ta đã tính toán. Sức nổi của hồ nước này có lực nâng rất mạnh. Hòn đá nặng ngàn cân mà vẫn không chìm. Ta bồng thiếu hiệp lên cũng dễ dàng thôi.
Hai người nghe Tịnh Thái ni sư nói thế thì cũng yên tâm, nên không hỏi gì nữa. Ni sư bước đến bên đầm, nét mặt rất căng thẳng và trầm lắng, dáng đi của bà thật nặng nề.
Thiên Sơn Tiên Nữ bỗng lấy tay che mặt và bật khóc :
– Ôi, thật không thể nhẫn tâm nhìn thấy thiếu hiệp bị rơi vào trong đầm giá lạnh thế kia.
Tiếng khóc nghe thật bi ai, trong khung cảnh vắng lặng này càng thê lương thảm não…
Thân hình Tịnh Thái ni sư bỗng rung lên như bị chấn động mạnh, nhưng bà chỉ ngó lại nhẹ rầy cô gái :
– Ngốc hài tử, nếu không thả xuống thì làm sao cứu được cậu ta?
Ngọc Diện Tiên Tử cũng đỡ lấy vai cô gái và bảo :
– Đừng khóc lóc như vậy làm lòng ta thêm bứt rứt.
Thiên Sơn Tiên Tử ngước lên nhìn, thấy nước mắt Ngọc Diện Tiên Tử đầm đìa trên má, liền hỏi :
– Thúc mẫu cũng lo lắng thế sao?
Ngọc Diện Tiên Tử gật đầu, thái độ thật là cảm động.
Tịnh Thái ni sư nhìn thấy cảnh đó, trong lòng cũng áy náy, song bà vẫn là nhất phái chí tôn, có sức chịu đựng cao, liền nén mọi xúc động, bước thêm một bước nữa, rồi buông tay thả Hùng Văn xuống Hàn Đầm.
Hàn Đầm này vốn là một hồ nước lạ nhất ở Thiên Sơn, cả thân hình của Hùng Văn vừa bỏ xuống chỉ chìm nửa người, tựa như đang ngủ trên tấm nệm ngọc mềm mại vậy.
Ba người, sáu mắt cùng tập trung nhìn xuống thân thể Hùng Văn, chỉ thấy nửa thân Hùng Văn chìm xuống nước, màu nước xanh trong cùng với y phục trắng như tuyết tạo thành một bức tranh sinh động tuyệt vời.
Thời gian trôi đi từng khắc chậm chạp. Trời dần dần tối, tuyết trắng như những chiếc lông vũ bay lả tả đầy trời.
Sắc mặt ba người không hề thay đổi, vẫn đứng y nguyên như ba pho tượng đá lạnh lùng…
Tuyết rơi xuống đầm, xuống người Hùng Văn đều tan thành nước.
Nhưng Hùng Văn vẫn nằm bất động như đã thoát khỏi thế giới này. Không khí hết sức nặng nề, không

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT