|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
một ai lên tiếng, đứng lặng câm bởi không người nào có can đảm mở miệng.
Bỗng nhiên trên mặt đầm nổi đầy bọt trắng, như những hạt ngọc long lanh. Sắc diện ba người đều lộ vẻ kinh ngạc, vì tình huống này chưa từng thấy bao giờ, chẳng biết là phúc hay là hoạ.
Bọt trắng phát triển rất nhanh, trong chốc lát đã tỏa khắp mặt hồ. Đúng vào lúc ba người đang kinh ngạc thì những bọt trắng tan ra, biến thành làn bạch khí trắng toát lạ lùng.
Lúc ấy Tịnh Thái ni sư đang ở gần mặt nước nhất, làn hơi trắng ấy bốc lên làm bà cảm thấy lạnh thấu xương, bất giác run lên và la lớn :
– Hãy rút lui mau.
Vừa dứt lời bà đã bắn mình về phía sau hai trượng.
Thiên Sơn Tiên Nữ và Ngọc Diện Tiên Tử đều là những nhân vật mưu trí, bén nhạy, nên vừa nghe tiếng kêu của Tịnh Thái ni sư đã không hẹn mà cùng bay vụt cả về phía sau, nhanh như hai tia chớp.
Họ cùng nhìn, và chỉ thấy mấy trượng vuông khí trắng che kín Hàn Đầm, mắt không còn nhìn thấy Hùng Văn đâu nữa. Trong lòng ba người không biết việc gì xảy ra, càng không biết Hùng Văn còn sống hay đã chết.
Lớp khí trắng thật lạ lùng, chẳng những không tan biến mà mỗi lúc càng thêm dày đặc.
Trời càng thêm tối, bốn phía mịt mù. Nhưng ba người đều là những cao thủ nội gai, nhìn mọi vật trong đêm tối đều rõ như ban ngày, đặc biệt giữa một vùng bốn bề như bạc cũng không đến nỗi tối lắm.
Thiên Sơn Tiên Nữ không nén được, liền hỏi :
– Sư phụ ơi, làn hơi trắng kia là thứ gì vậy?
Tịnh Thái ni sư lắc đầu :
– Ta cũng không biết là thứ gì, nhưng vừa rồi ta thử tiếp xúc, thấy lạnh vô cùng. Với nội lực của ta mà còn phải run lên, vậy là lạnh biết chừng nào. Hẳn là thủy khí của Hàn Đầm đấy.
Ngọc Diện Tiên Tử cũng nói :
– Tiểu muội ở đây mười năm nay, mỗi ngày đều dạo qua chỗ này, thế mà chưa bao giờ thấy hiện tượng lạ như vậy… Chẳng hiểu hậu quả sẽ ra sao.
Tịnh Thái ni sư thấy sắc diện của hai người thì biết là họ lo lắng cho sự nguy hiểm của Hùng Văn, nhưng đâu phải bà chẳng quan tâm. Song lúc này Hùng Văn bị bạch khí che phủ, bà cũng không thể biết chàng còn sống hay đã tử vong giữa hồ nước lạnh.
Thiên Sơn Tiên Nữ bỗng sụt sùi rơi lệ, lắp bắp nói :
– Sư phụ ơi, nếu thiếu hiệp có mệnh hệ gì… Thì con cũng không sống nổi.
Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử đều ngạc nhiên nhìn cô gái. Rồi cả hai đồng thanh kêu lên như muốn trấn an :
– Hài tử con…
Tình yêu thật là kỳ lạ. Thiên Sơn Tiên Nữ vừa gặp Vương Hùng Văn chưa bao lâu, thế mà đã nảy nở tình cảm sâu sắc đến như vậy, thật khó tưởng tượng ra được sức rung động của trái tim…
Thiên Sơn Tiên Nữ gật đầu nhè nhẹ :
– Thật đấy, thưa sư phụ. Nếu thiếu hiệp chết, con cũng không muốn sống nữa, vì con đã yêu chàng…
Câu nói của Thiên Sơn Tiên nữ làm Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử đều phải xúc động, bởi một tình yêu chân thật.
Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử đều là những phụ nữ đã trải qua trắc trở tình yêu, tất nhiên hiểu sức mạnh của chữ tình. Ái tình có thể làm thay đổi vận mệnh suốt đời của một người, thậm chí đưa người ta vào kết cuộc bi thảm… Nhưng ngược lại tình yêu cũng có thể đem hạnh phúc suốt đời đến cho một con người.
Vừa nghe câu nói của Thiên Sơn Tiên Nữ, Tịnh Thái ni sư vội bước đến bên cạnh âu yếm vuốt tóc cô gái, và nhẹ nhàng hỏi :
– Nhưng thiếu hiệp này có yêu con không?
Thiên Sơn Tiên Nữ ngước nhìn trời, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu, rồi đáp :
– Con không biết, sự thật con mới gặp thiếu hiệp thôi. Con chưa biết tên chàng là gì, thậm chí còn chưa trao đổi với nhau một lời nào cả. Nhưng không hiểu tại sao con có niềm tin sắt đá rằng nếu con yêu thiếu hiệp thì chàng cũng sẽ yêu con…
Ôi, thật là một nữ tử ngây thơ đáng yêu, thật là một mối tình sâu đậm.
Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử không khỏi kinh ngạc, bởi theo nhận thức của hai người thì tối thiểu Hùng Văn và Thiên Sơn Tiên Nữ đã quen biết nhau từ trước, nào ngờ chưa hề có sơ giao mà cô gái đã yêu người thiếu niên này sâu sắc đến vậy, để có thể dẫn tới một hậu quả bi thương.
Tịnh Thái ni sư ngập ngừng hỏi :
– Yến nhi, liệu con sẽ phải hối hận chăng?
Cô gái khẳng khái lắc đầu :
– Không, con sẽ không hối hận.
Bỗng cô chỉ tay xuống Hàn Đầm và hớn hở nói :
– Sư phụ xem kìa, hàn khí đã tan biến hết rồi.
Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử quay lại nhìn… Thì ra trong lúc ba người nói chuyện, không biết bạch khí che kín mặt đầm đã tan hết tự bao giờ.
Tình hình trong đầm lại làm ba người đến ngạc nhiên, không tin vào mắt mình nữa. Bởi nước trong Hàn Đầm đã cạn hết. Đáy đầm lúc đầu tưởng rất là sâu, nào ngờ khi nước cạn hết thì mới biết lòng đầm chỉ sâu vào khoảng ba trượng. Nhưng đáy đầm vẫn chỉ là một khối màu ngọc bích trong suốt, ngó vào không thấy ngấm nước, hèn gì có nước thì người nhìn vào tưởng là lòng đầm rất sâu.
Vương Hùng Văn nằm im lìm trên khối ngọc bích ấy, không biết còn sống hay đã chết.
Trước cảnh tượng đó, ba người đều cảm thấy do dự, không ai muốn tự mình đến coi trước để xem thực trạng ra sao. Vì bất luận Hùng Văn sống hay chết sẽ là sự kiện trọng đại nên ai cũng ngần ngại, chưa dám tới xem.
Hùng Văn thì vẫn nằm thiêm thiếp, như chẳng biết tới sự lo lắng của cả ba người lúc ấy.
Gương mặt của ba người đều hiện rõ nét căng thẳng, nhưng không ai chuyển động bước chân.
Bầu không khí lúc này càng trở nên trầm trọng.
Tuyết rơi càng lúc càng dày, ba người đứng giữa trời tuyết và đưa mắt nhìn Hùng Văn nằm giữa Hàn Đầm.
Một cảnh tượng hết sức ly kỳ…
Lát sau Thiên Sơn Tiên Nữ chợt nó
nói lớn :
– Yến nhi chịu không nổi nữa rồi, phải xem thiếu hiệp sống chết ra sao chứ?
Vừa nói, cô gái vừa bước nhanh đến bên Hàn Đầm, khi đó nước đã hoàn toàn cạn hết.
Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử đưa mắt nhìn nhau rồi cũng lặng lẽ bước theo.
Bỗng nhiên Thiên Sơn Tiên Nữ hét lên một tiếng, xá tan bầu trời tĩnh lặng, làm xao động lòng người.
Ngọc Diện Tiên Tử hoảng hốt nhìn Tịnh Thái ni sư, cả hai linh cảm chuyện không hay xảy đến với Hùng Văn.
Lúc đó, Thiên Sơn Tiên Nữ quỳ bên cạnh chàng trai, nền ngọc bích chiếu vào thân hình nàng một màu xanh lục.
Qua cơn xúc động, Thiên Sơn Tiên Nữ ngước lên, miệng lẩm bẩm :
– Thiếu hiệp chưa chết… Tạ ơn trời… Chàng chưa chết…
Tịnh Thái ni sư và Ngọc Diện Tiên Tử bước lại gần, thấy Hùng Văn đã có sắc diện hồng hào trở lại. Hơi thở của chàng đã bình thường, lồng ngực vẫn nhấp nhô theo nhịp hô hấp.
Tịnh Thái ni sư bỗng kéo giật cô gái lùi ra. Ngọc Diện Tiên Tử không hiểu chuyện gì cũng bước lùi vài ba bộ.
Tịnh Thái ni sư mỉm cười nói :
– Chàng trai này đã hồi phục, thật là ngoài sức tưởng tượng. Nhưng lúc này vẫn đang là thời điểm quyết định. Ta ngại Yến nhi mừng quá, ảnh hưởng có hại cho thiếu hiệp, nếu làm rối loạn sự vận công của chàng ta… Thì sẽ uổng phí tất cả.
Thiên Sơn Tiên Nữ tươi nét mặt :
– Thưa sư phụ, võ công của thiếu hiệp thực sự đã khôi phục được rồi à?
Tịnh Thái ni sư gật đầu :
– Chắc là thế, ta đang ngạc nhiên bởi Hàn Đầm bỗng khô cạn, việc này ắt là có lý do…
Đang vui vẻ nói chuyện, gương mặt của Ngọc Diện Tiên Tử bỗng lộ vẻ bất an. Tịnh Thái ni sư liền hỏi :
– Phải chăng sư muội không muốn để thiếu hiệp này gặp gỡ khi hồi tỉnh?
Đôi mắt Ngọc Diện Tiên Tử bỗng nhìn ra một điểm xa xăm nào đó. Một hồi thật lâu nàng mới chậm rãi nói :
– Thiếu hiệp sẽ không nhận ra tiểu muội đâu. Vả lại tiểu muội cũng không chắc cậu trai này có phải là người tiểu muội tưởng. Nếu đúng, tiểu muội càng không biết đối xử sao cho phải…
Tịnh Thái ni sư không biết rõ chàng trai kia với Ngọc Diện Tiên Tử có liên hệ thế nào, chỉ biết trong lòng Tiên Tử đang có sự mâu thuẫn mà bà cũng chẳng góp ý gì, nên đành im lặng.
Tự nhiên cả ba người đều không ai nói gì.
Nhưng bây giờ cả ba người đều chờ đợi với tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đầu.
Thời gian như trôi qua rất chậm.
Sáu con mắt đều chăm chú nhìn Hùng Văn đã thấy sắc mặt chàng dần dần đỏ lại. Trên đỉnh đầu chàng bốc lên một luồng khói mỏng, tỏa ra chung quanh.
Tịnh Thái ni sư nhìn thấy thế, biết là chàng trai đang vận công chữa thương. Điều này mọi người bên ngoài không được quấy nhiễu, nên bà đưa mắt ra hiệu cho hai người kia không được làm ồn.
Qua một khoảng thời khắc ước chừng uống hết một bình trà, Hùng Văn từ từ mở mắt.
Thật ra trước đó chàng đã từ từ hồi tỉnh và cảm thấy khí lạnh thấu xương nên chàng không hiểu vì sao mình lại nằm trong Hàn Đầm. Bởi khí lạnh ghê gớm nên Hùng Văn phải vận hành Vân Hải chân kinh để hộ thân. Rồi chàng lặng lẽ vận công để chân khí luân chuyển Thập Nhị Chu Thiên, cảm thấy nội lực và tâm thần được khôi phục.
Do mười năm ở dưới đáy biển được uống Vân Hải Tiên Nhũ, lại nhờ có hai viên Hàn Liên Bảo, khiến công lực của Hùng Văn tăng lên rất nhiều, khí nóng tỏa khắp toàn thân, không sợ gì lạnh cóng. Chàng ngồi nhỏm dậy, tiếp tục vận công chữa thương.
Lát sau đã có một làn nhiệt khí bao quanh mình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




