|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mình đi như một cánh én, không quay đầu nhìn lại, có lẽ để tránh nỗi buồn ly biệt.
Chỉ Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai cũng chuyển mình trổ thuật khinh công lướt theo như gió.
Cả hai đều là cao thủ võ lâm, khinh công tuyệt hảo, trong phút chốc đã trải qua ngàn dặm.
Quyên Quyên công chúa đưa mắt nhìn theo bóng Hùng Văn đến khi mất hẳn phía chân trời. Trong lúc chia tay nàng phải nén lòng cho Hùng Văn khỏi nhụt chí, đến bây giờ nàng mới đau lòng bật khóc và kêu lên :
– Ca ca, Vương ca ca…
Trong không gian bao la chỉ còn hai bóng đen như hai chấm nhỏ di động, đâu có ai còn nghe được tiếng khóc của Quyên Quyên công chúa.
* * * * *
Hùng Văn và Ôn Tiểu Khai mải miết phi hành, nửa đêm hôm ấy đã đến thành Lan Châu.
Hai người vào trong thành, Ôn Tiểu Khai vỗ cái bụng lép kẹp, quay sang Hùng Văn :
– Hiền đệ, giờ này đã khuya, bọn ta tìm một khách điếm ăn khuya, rồi thuê mỗi người một phòng nghỉ ngơi.
Tuy trải qua đường xa mệt mỏi, nhưng trong lòng Hùng Văn ngổn ngang tâm sự. Chàng nhớ lại mười năm trước, khi cha bị hại, thân côi cút gặp được duyên may luyện được võ công dưới đáy biển rồi mải miết tầm thù chưa được việc gì. Gặp mẹ rồi lại mất, chỉ được mấy mối tình đeo bám, thêm nặng trĩu tâm tư. Chàng cứ nằm vắt tay lên trán suy tưởng triền miên, không thể nào chợp mắt được.
Bỗng nghe bên ngoài có tiếng đập cửa, gọi ầm ĩ :
– Điếm chủ, phòng trọ đâu?
Tiếng gọi nghe âm vang rền xa như chuông đồng.
Hùng Văn bị tiếng động ngắt dòng suy tưởng mông lung. Chàng chột dạ nghĩ thầm :
– Sao ở đây lại có nhân vật nào nội lực thâm hậu thế này? Chỉ nghe tiếng kêu cũng biết.
Lại nghe một tràng cười dài, người thường phải buốt óc, rồi chẳng nghe thêm tiếng gì nữa. Có lẽ điếm chủ đã ra đón tiếp người khách viễn phương đó rồi.
Định tiếp tục tìm giấc ngủ, nhưng tiếng gã điếm hỏa hỏi ngoài hành lang lại làm Hùng Văn chú ý :
– Bẩm cô nương cần phòng ngủ?
Tiếng trả lời đã bình thường, nghe ra giọng con gái :
– Phải, bản cô nương cần phòng, nhưng cũng đói bụng, hãy đem cho ta mấy món ăn ngon lên phòng cho ta.
Hùng Văn chợt nhíu mày. Chàng nghĩ thầm trong đầu :
– Lạ quá, giọng nói nghe quen quen, không lẽ là người thân?
Đang phân vân nghi ngờ, Hùng Văn lại nghe một giọng nói khác :
– Ồ, ồ, lão Nhị, thật là quả đất tròn, lại gặp cô nương ở đây.
Tiếng nói khác lại đáp :
– Đúng thế, xem ra huynh đệ chúng mình gặp may.
Hùng Văn nghe những lời đối đáp thì ngẩn ra, chắc là có hai người, mà sao giống nhau đến thế, nội lực rất thâm hậu, chẳng biết người của môn phái nào, cần phải tìm hiểu rõ.
Tiếng cô gái bỗng vang lên :
– Hừm, quanh quẩn rồi cũng gặp các ngươi, thật là âm hồn không chịu mất. Lẽ nào ta lại sợ các ngươi sao?
– Ái chà, cô nương là đệ tử cao nhân, còn biết sợ ai…
– Được lắm, các ngươi tự tìm cái chết. Qua canh ba chờ ở ngoài thành.
Tiếp theo là một tràng cười, rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Hùng Văn miên man suy nghĩ :
– Ba người nào đó gặp nhau ở đây cũng lạ, chẳng hiểu lai lịch ra sao. Nhất là tiếng của cô gái rất quen, mà trong một lúc ta chưa nhớ ra đã gặp ở nơi nào…
Càng suy nghĩ, càng
thêm khổ óc, Hùng Văn mở cửa ló đầu ra hành lang quan sát, nhưng chẳng thấy một ai. Hẳn là cô gái đã vào phòng.
Trong đầu Hùng Văn nảy ra quyết định thật nhanh :
– Họ đã hẹn nhau canh ba ở ngoài thành, sao ta không ra tận nơi mà tìm hiểu nhỉ?
Chàng nai nịt gọn gàng, mặc áo choàng trắng phủ ngoài rồi thản nhiên rời khỏi phòng ra đi.
Một bóng khác lướt theo Hùng Văn ra ngoài…
Hùng Văn biết Ôn Tiểu Khai cũng đã nghe tiếng động nên đi sau mình, song chàng không quay đầu lại.
Đêm trăng sáng vằng vặc, gió mát thổi hiu hiu. Ngoài thành Lan Châu là một dãi đồng bằng phì nhiêu, bốn bề tĩnh lặng khác thường.
Dưới ánh trăng có hai thiếu niên đứng lặng lẽ như chờ đợi ai, đôi lúc dõi ánh mắt nhìn bốn phía rồi lại cúi đầu suy nghĩ trong trời đêm yên tĩnh với trạng thái đợi chờ.
Hai thiếu niên này trông rất kỳ lạ, chẳng những diện mạo hoàn toàn giống nhau mà vóc dáng thân hình cũng y nhau, trên tay đều cầm gậy trúc dài chừng một trượng. Có khác chăng là người mặc áo xanh cầm gậy màu xanh, người mặc áo vàng cầm gậy màu vàng, nhờ thế mới phân biệt được.
Đang lặng lẽ, hai thiếu niên bỗng cũng ngẩng lên như phát hiện được gì rất quan trọng.
– Vèo…
Thì ra từ đàng xa có một bóng người lướt tới. Đang là một cái bóng nhỏ mờ nhạt, chỉ vèo một cái… Bóng ấy đã đến trước hai thiếu niên và hiện rõ đó là một cô gái xinh đẹp, võ phục màu xanh.
Cả hai thiếu niên cùng vòng tay :
– Cô nương đúng hẹn hạ cố, huynh đệ chúng tôi rất hân hạnh. Cô nương có thể cho biết danh tánh được chăng?
Cô gái áo xanh giương tròn mắt phượng, liếc qua hai thiếu niên rồi bĩu môi :
– Hừm, các ngươi mà cũng đòi biết danh tính của bản cô nương sao?
Hai thiếu niên ngẩn ra, có lẽ họ không ngờ cô gái đẹp thế kia mà ăn nói thiếu lịch sự với họ. Gương mặt cả hai đều lộ vẻ không bằng lòng, song chỉ thoáng qua đã bình tĩnh trở lại.
Thiếu niên áo xanh mỉm cười nhã nhặn :
– Huynh đệ tại hạ là đệ tử của Cô Sơn nhị lão. Người kia là Tôn Lục, tại hạ là Tôn Thất.
Thiếu nữ áo xanh mỉm cười, một nụ cười xã giao có pha chút khinh bạc, rồi chậm rãi bảo :
– Ồ, Cô Sơn nhị lão là kỳ nhân tiền bối. Nhưng các ngươi thì chẳng có tư cách để giao hảo với ta, bởi hai phái không có chút liên hệ nào.
Câu nói khinh thường của cô gái làm ai nghe cũng phải bực mình, bởi vậy hai thiếu niên kia dù đã tu luyện lâu năm cũng không khỏi phẫn nộ bất bình.
Tôn Lục nhíu mày, trầm giọng nói :
– Cô nương có quyền không coi ai ra gì, nhưng chẳng nên nói giọng khó nghe đó. Thiên Sơn vốn là danh gia đại phái, nhưng cô nương đối đãi với môn nhân các phái khác như vậy là không tốt đâu. Bọn tại hạ cũng không cần phải biết qua bản lĩnh của một người thiếu phong cách.
Rồi chàng khoát tay bảo bạn :
– Tôn Thất, ta đi thôi.
Thiếu nữ áo xanh chính là Thiên Sơn Tiên Nữ Trần Yến. Nàng xuống núi đi tìm Hùng Văn mà chưa gặp.
Thấy hai thiếu niên như những cái bóng chao nghiêng, định rời khoảng đất trống, thì Trần Yến thét lanh lảnh :
– Đứng lại…
Tôn Lục và Tôn Thất cùng đứng lại, trố mắt ngạc nhiên nhìn Trần Yến như hỏi nàng muốn gì.
Thiên Sơn Tiên Nữ nhếch mép cười khinh thị :
– Các ngươi muốn đi sao?
Hai chàng kia không ngờ cô gái cố tình gây gổ, chưa biết trả lời thế nào, thì Trần Yến đã tuốt gươm ra, lạnh lùng vạch trên không vài vòng rồi the thé bảo :
– Muốn đi đâu thì cũng phải thưởng thức vài đường kiếm của bản cô nương đã nhé.
Thật là chịu hết nổi, Tôn Lục và Tôn Thất muốn điên lên, nhưng cố trấn tĩnh mỉm cười nói :
– Được lắm, được lắm.
Rồi Tôn Lục quay qua bảo Tôn Thất :
– Nhị đệ, hãy lui ra để ta thử xem kiếm pháp của Thiên Sơn có gì lạ lắm không.
Dứt lời Tôn Lục bước lên, nâng ngang gậy trúc, nói nhanh :
– Xin mời…
Thiên Sơn Tiên Nữ liền vung kiếm xuất năm chiêu.
Trong chốc lát kiếm phong vun vút, kiếm khí như vòng cầu, uy thế ghê rợn. Tôn Lục hơi chột dạ, nhưng vẫn cười lớn, cước hạ thay đổi vị trí, múa cây trượng trúc tạo thành một bức tường kình lực xung quanh mình, chỉ còn trúc ảnh và tiếng gậy vun vút.
Thiên Sơn Tiên Nữ nói lớn :
– Khá lắm, quả là có đôi tay tài hoa.
Dứt lời nàng tấn công tiếp bát kiếm, tám đường kiếm xuất ra đồng nhất, tạo thành một trận kiếm tựa như mưa sa trút vào đối thủ.
Thật là uy thế kinh người…
Bởi đó là chiêu Đình Thù Kim Phong, một trong ba tuyệt chiêu của kiếm pháp Thiên Sơn.
Trên giang hồ võ lâm, kiếm pháp Thiên Sơn đã nổi tiếng về sự hiểm hóc, cùng với Thập bát La Hán chưởng của Thiếu Lâm tự là hai tuyệt nghệ lừng danh thiên hạ.
Tôn Lục biết cô gái là cao thủ phái Thiên Sơn, có ưu thế về kiếm pháp nên đã dám khiêu chiến thì võ công của chàng ta cũng chẳng phải tầm thường. Chỉ liếc qua đường kiếm của Trần Yến, Tôn Lục đã nghĩ thầm trong đầu :
Chiêu này gồm năm thức, đều biến hóa thần diệu, mình không thể coi thường được.
Chàng liền chịu lùi một bước, chưởng thế vẫn giữ vững, múa trượng trúc đảo lộn trên tay, tạo thành một trời bóng trượng, như những con rắn biến hóa khôn lường, đâm thẳng vào trong từng từng lớp lớp kiếm ảnh của Thiên Sơn Tiên Nữ.
Trần Yến thất kinh, bởi chiêu vừa rồi của Tôn Lục chuyển từ thủ thành công với kình lực mãnh liệt, không thể lường trước được nên nàng phải lùi luôn mấy bước.
Tôn Lục bật cười khà khà, nói lớn :
– Kiếm pháp Thiên Sơn thật là thần diệu.
Lời khen của Tôn Lục rất thành thật, nhưng trong trường hợp này lại khiến Trần Yến hiểu lầm. Nàng tưởng chàng ta vừa lấn được mấy bước đã cao giọng chế nhạo nàng, nên lập tức chuyển ngay chiêu thức.
Thanh trường kiếm trên tay nàng xé gió veo veo. Chiêu kiếm phát ra đột ngột, lại rất nhanh, tựa như đang thu chiêu bởi đối phương không nhận thấy kình đạo mà áp lực như sóng vỡ bờ.
Đã hơi phát hoảng, Tôn Lục thấy cần phải hết sức đề phòng, chiêu kiếm ghê hồn này sự lợi hại càng về sau càng nguy hiểm, chàng không dám lơ là, dù chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




