watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:22 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4880 Lượt

huynh đệ, ngươi có quen biết với người đang nằm kia không?
Con người quả là loài động vật có tình cảm khác thường. Ôn Tiểu Khai và Hùng Văn vừa giao đấu một trận sinh tử. Nhưng chỉ qua vài câu chuyện họ đã thu ngắn được khoảng cách đã coi nhau như bạn thân rồi.
Nghe lão già nhắc, Hùng Văn chợt nhớ ra, và chàng hoảng hốt chạy như bay về phía vách đá có Bạch Hằng Huyền đang nằm. Chàng cúi nhìn vết thương và tình hình trúng độc của chàng trai ấy.
Vừa đi tới, Ôn Tiểu Khai vừa hỏi :
– Tiểu tử này là bạn của tiểu huynh đệ ngươi à?
Hùng Văn chỉ gật đầu, vì chàng còn bận quan sát Bạch Hằng Huyền và nhận ra người trai ấy sắc mặt trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, tình huống rất nguy ngập nên vội kêu :
– Hiền đệ… Bạch hiền đệ…
Vỗ nhẹ lên vai Hùng Văn, Ôn Tiểu Khai cúi mình, rồi kêu lên :
– Bạn của ngươi trúng độc à?
Ngạc nhiên bởi con mắt tinh đời của lão già, Hùng Văn vội kể lại cuộc giao đấu với Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân.
Ôn Tiểu Khai giật mình :
– Lão nhân ấy có thật là Cửu Trảo Ma Quân không?
Gật đầu quả quyết, Hùng Văn nói :
– Không thể lầm. Chẳng những lão ta tự xưng danh mà lão ta còn có mối thù với sư phụ của người anh em này nữa. Chính Bạch Hằng Huyền đã nhận ra lão.
Ôn Tiểu Khai gật gù :
– Thu Dương, sư phụ của tiểu tử này chính là sư thúc của lão phu.
Hùng Văn bàng hoàng nhìn lão, không ngờ chàng lại tìm ra được những mối liên hệ chằng chịt đó.
Bỗng có giọng nói già lão vang lên :
– Tiểu tử, các ngươi có thể ra được rồi. Đồ đệ của Thu Dương lão quỷ bị trúng Mê Sương Độc Sương đã được giải. Bây giờ chỉ còn nội thương bởi chưởng phong thôi. Cứ đưa hắn về, điều trị mấy ngày là khỏi. Các ngươi còn thắc mắc điều gì thì cứ đến tìm lão phu để được dạy bảo.
Hùng Văn liền rủa thầm :
– Hừm… Lão Ma…
Vừa lúc ấy vách đá trước mặt mở ra một cửa lớn. Ánh sáng mặt trời rọi vào có thể thấy cát vàng dưới chân.
Ôm lấy Bạch Hằng Huyền, Hùng Văn nâng thêm một khẩu chân khí, rồi khẳng khái lên tiếng :
– Lão Ma, ngươi đừng đắc ý, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ bị thất bại dưới chưởng lực của ta.
Dứt lời, chàng ôm lấy Bạch Hằng Huyền bay vút ra ngoài, Ôn Tiểu Khai cũng bám sát theo sau.
Ra ngoài vừa đúng giữa trưa, Hùng Văn chẳng biết mình đã mất bao lâu thời gian trong Lang Can cổ thành. Trong đầu đang suy tư, bỗng chàng nghe những tiếng nói quen thuộc bên mình :
– Ôi Vương ca đã trở ra, ca ca có khỏe không?
Hùng Văn quay nhìn và sung sướng nhận ra Quyên Quyên công chúa. Nàng vẫn đẹp như tiên.
Chàng xúc động nói :
– Quyên muội, Bạch hiền đệ bị thương rồi.
Quyên Quyên công chúa nhìn Bạch Hằng Huyền, bỗng rơi nước mắt và hỏi ngay với tâm trạng lo lắng :
– Bạch đệ bị thương có nặng lắm không?
Hùng Văn cảm động cũng ứa lệ, đồng thời nhận ra Quyên Quyên công chúa rất nhân từ, không hiểu sao nàng có thể chịu nổi những chuyện giết tróc của mình? Hẳn chỉ vì tình yêu.
Chỉ Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai lên tiếng :
– Các ngươi không nên quá thương tâm. Bạch Hằng Huyền mấy ngày nữa sẽ bình phục thôi.
Quyên Quyên công chúa chợt nhìn qua lão già :
– Thưa… Lão tiền bối này là…
Hùng Văn nói ngay :
– Đây là Ô tiền bối, đại danh Chỉ Thủ Khai Sơn.
Chàng lại hướng về lão già :
– Bẩm tiền bối, đây là Quyên Quyên, hiền thê của tại hạ, và Lãnh Huyết thập tam khách, những anh em kết nghĩa.
Quyên Quyên công chúa và nhóm Lãnh Huyết đều vòng tay cúi đầu chào Ôn Tiểu Khai.
Ôn lão khen ngợi ngay :
– Ngươi có phước lớn mới được người vợ diễm tuyệt như thế này.
Quyên Quyên công chúa e lệ cúi đầu, đôi má đỏ hồng, nét đẹp càng thêm mười phần quyến rũ.
Nhưng Hùng Văn lại sa sầm gương mặt. Chàng lẩm bẩm nói một mình :
– Nàng đẹp tuyệt, nhưng lẽ nào ta để nàng bị thiệt thòi, đau buồn vì chứng bệnh của ta. Như thế là

là ta phải tìm cho ra Đoạn Trường cốc… Mà Đoạn Trường cốc ở đâu?
Những tiếng Đoạn Trường cốc chàng nói hơi lớn nên Ôn Tiểu Khai tình cờ nghe được.
Lão ta liền nhướng mắt :
– Ái chà, ta tưởng trên đời này ngoài Đoạn Trường lão nhân thì chỉ có ta biết Đoạn Trường cốc. Sao nhà ngươi cũng biết?
Không ngờ mình lẩm bẩm trong lúc tinh thần mê muội mà Ôn lão nghe được, Hùng Văn thêm hy vọng lão già ấy đã biết cốc ấy ở đâu rồi, nên vòng tay hỏi :
– Bẩm tiền bối có biết Đoạn Trường cốc ở đâu không? Tại hạ chỉ nghe nói mà chưa tìm ra được cốc ấy.
Ôn Tiểu Khai như lờ đi, lão ta chỉ lấy trong túi chiếc lọ nhỏ, trút ra một viên thuốc màu đen bằng hạt bắp, trao cho Hùng Văn rồi bảo chàng rằng :
– Người bạn của ngươi tuy đã được giải độc, nhưng chân nguyên còn chưa khôi phục, vết thương cũng đang chịu nhiều đau đớn. Đây là viên Bạch Lộ Hoàn của Tân Sơn Lão Nông tặng lão phu. Thuốc chế bằng những giọt sương trắng giữa trời trên núi Thiên Sơn và nhiều vị thuốc quý, có công hiệu đặc trị Bồi Nguyên Cố Bản, uống vào chẳng những lành thương thế, bớt bệnh mà còn có công lực tương đương tu luyện nhiều năm.
Hùng Văn cảm kích vòng tay :
– Đa tạ lão tiền bối.
Đưa viên thuốc vào miệng Bạch Hằng Huyền, Hùng Văn để chàng ta nuốt viên thuốc rồi đặt nằm xuống, gối lên đùi. Lúc này ánh mặt trời đang gay gắt, trên cát sa mạc lại càng nóng hơn.
Sau khi uống viên thuốc, lại được sức nóng mặt trời tác động, sắc diện Bạch Hằng Huyền hồng hào dần, hơi thở đã điều hòa hơn trước. Hùng Văn, Quyên Quyên công chúa và anh em Lãnh Huyết đã yên tâm.
Quay sang lão già, Hùng Văn nhắc lại câu hỏi :
– Bẩm chắc tiền bối biết Đoạn Trường cốc ở nơi nào?
Chỉ Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai mở tròn mắt, nhìn chung quanh, bộ điệu rất uy nghi, rồi lão bật cười :
– Hà hà, ngươi may mắn gặp được lão phu, nếu không thì thế gian ngày nay hiếm người biết về Đoạn Trường cốc.
Lại cúi đầu, Hùng Văn nói :
– Tại hạ đang chờ tiền bối chỉ dẫn.
Ôn Tiểu Khai vẫn vui vẻ :
– Ta sẵn sàng, nhưng trước hết các ngươi phải cho lão phu biết, ngươi hỏi tới Đoạn Trường cốc để làm gì?
Chợt gương mặt Hùng Văn lộ vẻ đau khổ, chàng im lặng hồi lâu mà chẳng thể trả lời.
Quyên Quyên công chúa ôm vai chàng, dịu dàng bảo :
– Vương ca, ca ca không nên giấu…
Vẫn quàng vai Hùng Văn thật âu yếm, Quyên Quyên công chúa nhìn sang Ôn lão :
– Bẩm tiền bối, chắc ngài biết ở Đoạn Trường cốc có thứ trái quý gọi là Thiện Tâm quả?
Ôn Tiểu Khai lắc đầu, ra vẻ nghi hoặc.
Hùng Văn thở dài, tỏ thật tâm sự của mình, bởi bị Vạn Tà Sát Mạch, nếu không có Thiện Tâm quả thì không sao trị nổi.
Lão già bỗng xúc động, vì không ngờ chàng trai tuấn tú như Hùng Văn võ nghệ cao cường, nội lực thâm hậu, lại mắc Vạn Tà Sát Mạch là chứng bệnh hiểm nghèo, ác độc nhất trên thế gian.
May nhờ Hùng Văn có lòng nhân từ và bản chất thuần hậu, nếu không Sát Mạch càng làm võ công tăng tiến thì độc ác càng thêm ghê gớm.
Lão đã mến phục Hùng Văn, nên nghe qua tâm sự của chàng lão nói ngay :
– Thì ra tiểu tử mắc chứng ấy. Nhưng ngươi đừng quá phiền lòng. Chủ nhân của Đoạn Trường cốc có duyên nợ với ta. Năm ngoái ta có giúp lão được một việc nên lão mời ta đến Đoạn Trường cốc. Lão dặn rằng sau này ta có yêu cầu điều gì thì lão sẽ đáp ứng, nhưng chỉ hạn chế trong một lần. Thiết nghĩ lời thỉnh cầu của ngươi về Thiện Tâm quả không khó.
Hùng Văn cảm động rơi nước mắt. Còn Quyên Quyên công chúa vái lạy Ôn Tiểu Khai, miệng nói ngay :
– Lão tiền bối thật là tốt.
Ôn Tiểu Khai bảo Hùng Văn :
– Đoạn Trường cốc ở nơi biên ải, rất ít người qua lại, ta muốn cùng ngươi đi một chuyến. Nhưng…
Lão đưa mắt nhìn Quyên Quyên công chúa, ngập ngừng chưa nói được.
Nhưng Hùng Văn không ngờ Công chúa rất thông minh. Nàng hiểu ngay được vấn đề nên nói bên tai Ôn lão :
– Tiền bối không thể cho tiện nữ đi theo phải không?
Chỉ Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai gật nhẹ, và nói những lời như phân trần với Quyên Quyên công chúa :
– Không phải lão không muốn để Công chúa đi theo, nhưng chỉ ngại Công chúa đi theo thì sẽ trễ thời gian.
Hùng Văn đưa mắt nhìn Quyên Quyên công chúa, cũng cảm thấy tình huống này thật khó nói.
Bỗng Bạch Hằng Huyền đã đủ sức ngồi lên.
Chàng ngó Hùng Văn và nói nhanh :
– Đại ca cứ đi với Ôn tiền bối, tại hạ và các anh em sẽ săn sóc Công chúa trong lúc đại ca vắng mặt.
Hùng Văn vui mừng, còn Bạch Hằng Huyền cũng ứa lệ. Cả hai cùng đứng lên và Hùng Văn không giấu được nét ngại ngùng.
Quyên Quyên công chúa hiểu ý, liền nói :
– Vương ca cứ đi đi, đừng lo lắng gì cho tiểu muội.
Tuy trên môi nàng điểm nụ cười, nhưng giọng nói đã nghẹn ngào như chứa đầy nước mắt.
Bạch Hằng Huyền đưa tay đỡ Công chúa và đưa mắt sang Hùng Văn :
– Đại ca đi mau lên, tiểu đệ và anh em cùng Công chúa theo sau, hẹn một tháng nữa chúng ta sẽ gặp nhau ở ngoại thành Côn Minh nhé.
Hùng Văn biết Bạch Hằng Huyền sợ mình cùng Công chúa bịn rịn không thể dứt ra nên mới đưa mắt ý tứ và nói những lời như thế.
Chàng liền vòng tay nói :
– Quyên muội nhớ bảo trọng sức khoẻ, có các hiền đệ giúp đỡ.
Dứt lời chàng lao

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,59 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT