|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
toan chộp lấy viên thuốc, nhưng lão Ma rụt tay lại.
Lão nhướng mắt, gằn giọng :
– Lẽ nào ta cứu hắn mà không có điều kiện gì sao?
Hùng Văn phẫn nộ quát to :
– Chính lão Tự nguyện cứu hắn, chứ ta có yêu cầu lão đâu.
Lão Ma bật cười :
– Phải, chính ta tự nguyện cứu hắn. Nhưng nếu ta không cứu, mà ngươi biết ta có thuốc, ngươi sẽ tính sao?
Chẳng biết trả lời thế nào cho phải, Hùng Văn chỉ lầm bầm :
– Đồ lão Ma xảo quyệt.
Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân vẫn cười rồi nháy mắt :
– Biết ta có thuốc thì người phải yêu cầu chứ gì?
Lời nói của lão với cách gài, khiến Hùng Văn không thể thừa nhận sự thật, nên chàng tức bực hỏi :
– Lão quỷ, rốt cuộc lão muốn gì chứ?
Nghiêm nét mặt, lão Ma hỏi :
– Ngươi yêu cầu ta cứu hắn cũng không khó. Nhưng ngươi phải đáp ứng với ta một điều kiện…
Hùng Văn tỏ vẻ khinh bỉ :
– Thì ra lão muốn bắt bí người khác.
Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân nhăn mặt :
– Xưa nay lão phu chưa hề bắt bí ai. Muốn hay không là tùy.
Rồi lão ngửa mặt ngó mông lung, ra vẻ bất cần, khiến Hùng Văn tức điên lên.
Chàng nghiến răng bật ra câu nói :
– Rồi có ngày ta sẽ giết lão.
Sát khí trào dâng, làm sắc diện Hùng Văn đỏ từng vệt, nhưng chính chàng không biết điều này.
Lão Ma kinh
ngạc nhìn Hùng Văn, nhưng lão lại cười hề hề :
– Sự thật điều kiện của lão rất đơn giản, ta chỉ trao đổi với nhau một vật.
Nghe lão nói Hùng Văn suy nghĩ ngay :
– Lão muốn đổi một vật, nhưng đó là cái gì chứ?
Hùng Văn nghĩ ngay đến Thánh kiếm đeo sau lưng và lo ngại có chuyện không hay xảy ra.
Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân bỗng lấy từ trong túi ra chín cái đầu lâu nhỏ như hạt đào, rồi nói :
– Đây là Truy Kích Cửu Trảo, tín vật độc môn của lão phu. Ngươi đưa vật gì ra trao đổi đi.
Tuy không hiểu rõ ý của lão Ma này, nhưng Hùng Văn không thấy hỏi tới cây Thánh kiếm thì đã yên tâm. Chàng nhớ đến Bích Thủy bảo châu, lấy ra tay mà trong lòng tiếc lắm, nghĩ thầm :
– Rồi có ngày ta phải lấy lại.
Chàng đưa viên ngọc cho lão Ma, nói nhanh :
– Tín vật này là Bích Thủy bảo châu, nhưng ta báo trước với lão là có ngày ta sẽ lấy lại đó.
Lão Ma tiếp lấy viên ngọc, mặt tươi tỉnh lên, rồi đặt Truy Kích Cửu Trảo xuống, nhét viên thuốc vào miệng Bạch Hằng Huyền.
Làm xong việc lão mới đưa viên ngọc lên ngắm, và sung sướng cười lớn :
– Bích Thủy bảo châu tốt lắm, tốt lắm…
Lão bỏ viên ngọc vào túi, lướt mình đi và thi triển thân pháp Đạm Ảnh Phân Thân biến mình thành hàng loạt nhân ảnh mờ ảo rồi bay đi mất hút.
Hùng Văn nhìn theo hướng lão Ma biến dạng và lẩm bẩm :
– Lão này tài năng quỷ quái thật khó lường.
Chàng lựa chỗ bằng phẳng, đặt Bạch Hằng Huyền nằm ngay ngắn, rồi nhặt những viên Truy Kích Cửu Trảo lên xem. Hùng Văn thấy đó là chín viên ngọc óng ánh, hình dáng rất giống đầu người. Song đầu người thật đâu nhỏ xíu được như vậy.
Bỏ chín đầu lâu ấy vào túi, rồi chàng nhìn sắc mặt Bạch Hằng Huyền thì thấy vẫn đỏ lựng, chỉ nụ cười đã lạt bớt.
Hùng Văn gằn giọng một mình :
– Nếu lão quỷ này dối gạt, ta quyết không tha.
Thình lình có tiếng chuyển động lớn làm rung chuyển cả căn phòng, bụi bay mờ mịt.
Chàng ngước lên nhìn và nhận ra trần căn phòng đã từ từ sụt xuống như muốn ép chết người trong phòng. Hùng Văn vội bồng Bạch Hằng Huyền qua gian thạch thất gần đó.
Khi đã qua được cửa phòng chàng mới yên tâm. Đảo mắt quan sát, Hùng Văn thấy thạch thất này khá rộng, bốn bên đều có đèn dầu sáng quắc, có thể nhìn rõ từng sợi tóc.
Bỗng lại có tiếng đổ sập dữ dội, thì ra cửa ngoài đã bị bít kín, không còn lối ra.
Tuy can đảm nhưng Hùng Văn cũng thấy tim mình đập thình thịch, bởi không hiểu phúc hay họa sẽ xảy tới.
Lúc này chàng mới nhớ tới Công chúa Quyên Quyên đang đợi ở ngoài Cổ Thành. Hình ảnh nụ cười tươi như hoa của Công chúa làm vơi đi phần nào lo lắng trong lòng chàng.
Hùng Văn cố nén những xáo động tình cảm để tìm lối thoát. Bỗng chàng ngó lên vách đá sáng rực dưới ánh đèn và buột miệng kêu lên :
– Tam kiếm Thập nhị chưởng!
Tiếng kêu của chàng nếu có ai nghe thấy chắc phải ngạc nhiên lắm. Bởi Tam kiếm Thập nhị chưởng Hùng Văn vừa nhắc tới có phải là bí kíp võ công siêu phàm của Nhất Tiên Sinh trước tác, để lại cho đời đó chăng? Mà sự thật như thế thì đây là kỳ duyên trọng đại chấn động võ lâm chứ chẳng phải chuyện thường.
Khi đó Hùng Văn nhìn kỹ trên vách đá thì thấy có khắc rõ mười lăm hình người. Có ba người cầm kiếm ở tư thế xuất kích, còn mười hai hình người kia tay không, và ở tư thế xuất chưởng.
Qua mười lăm hình người ấy, phải chăng đây quả là bí kíp Tam kiếm Thập nhị chưởng của Nhất Tiên Sinh.
Chàng vội đặt Bạch Hằng Huyền ngay thẳng, rồi đi lại phía vách đá có khắc hình võ công tuyệt thế.
Hùng Văn ngắm nghía những hình tượng trên vách đá thật kỹ, nhưng chỉ thấy đầu óc mông lung, chẳng khám phá được điều gì.
Đây là một hiện tượng lạ.
Hùng Văn tuy trẻ tuổi, nhưng đã luyện mười năm võ công dưới đáy biển, thông suốt Vân Hải chân kinh, nội lực thâm hậu. Thế mà nghiên cứu các hình tượng kia cũng chẳng tìm ra được ý nghĩa. Phải chăng đó chỉ là những hình ảnh khắc họa cho vui.
Bất giác chàng suy nghĩ :
– Nhất Tiên Sinh làm gì có thể sáng tạo được một bí kíp tuyệt thế như vậy, trong vòng ba kiếm, mười hai chưởng thắng được hết võ công thiên hạ. Ý nghĩ của ta có lẽ chẳng sai?
Song chàng lại suy nghĩ tiếp :
– Nhưng hình ảnh Tam kiếm Thập nhị chưởng trên vách đá kia tại sao mà có chứ?
Chàng tiếp tục ngắm nghía hình tượng ba người cầm kiếp và mười hai người xuất chưởng, song vẫn không tìm ra ý nghĩ nào.
Tuy nhiên Hùng Văn rất thông minh. Qua thời gian ngắm nhìn, chàng đã vô tình nhập tâm hết mười lăm hình tượng trên vách đá với từng tư thế của mỗi hình tượng đầy bí ẩn kia.
Cuối cùng Hùng Văn tự nhủ trong đầu :
– Muốn biết Tam kiếm Thập nhị chưởng của Nhất Tiên Sinh thế nào, ta cứ nhớ kỹ mười lăm hình tượng kia. Sau khi ra khỏi Lang Can cổ thành này ta so những điều ghi nhớ với nét khắc trên Thánh kiếm sẽ tìm ra sự thật.
Nghĩ tới đây, Hùng Văn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng quay nhìn Bạch Hằng Huyền lại chẳng thấy có chuyển biến tốt. Chàng nhíu mày buồn bã rồi bước lại gần, cúi sát người bạn trai đồng hành.
Chàng tươi nét mặt nói nhỏ :
– Nụ cười trên môi đã tắt, có lẽ Bạch đệ sắp bình phục.
Không còn lo lắng trong lòng, Hùng Văn liền dạo quanh thạch thất cho tinh thần thư giãn.
Song chàng lại kêu :
– Ô, cái gì thế kia?
Thì ra chàng đang đối mặt với một vách đá khác, ở một chỗ khuất, chàng thấy trên đó có những hàng chữ trên vách đá thật rõ ràng.
Đó là bốn câu thơ:
Thiên sơn điểu phi tuyệt
Vạn kinh nhân tận diệt
Cô châu suy lạp ông
Độc điếu Hàng Giang tuyết.
Có nghĩa là :
Thiên Sơn chim bay hết
Vạn kinh người bị giết
Một thuyền một bóng lão ngư ông
Cô độc buông câu trên sông tuyết.
Phía dưới không có tên tác giả, xung quanh cũng chẳng còn chữ gì khác, làm Hùng Văn bâng khuâng suy nghĩ :
– Những câu này có ý nghĩa gì? Hay chỉ là một bài thơ tả cảnh của một vị cổ nhân nào đó thôi?
Đang suy nghĩ, Hùng Văn bỗng cảm thấy khó chịu. Lúc đó, nếu đứng trước tấm gương hẳn chàng cũng phải kinh ngạc vì sắc diện của mình. Bởi gương mặt của chàng đã đỏ bừng màu máu, thần trí xáo động.
Đây là lúc Vạn Tà Sát Mạch trong cơ thể chàng bùng lên, xui khiến chàng phải giết người, moi tim như ác quỷ vậy.
Giữa cơn hoảng loạn tinh thần, ánh mắt Hùng Văn quét ngang thân thể Bạch Hằng Huyền đang nằm hôn mê và từ từ bước tới.
Tuy nhiên, trong tận cùng lương tri của chàng như có tiếng kêu :
– Hùng Văn, kẻ nằm kia là Bạch Hằng Huyền huynh đệ của ngươi, đừng hồ đồ hạ thủ hắn để ân hận suốt đời đấy nhé.
Hùng Văn khựng lại gật gù nhìn chàng trai đang mê mệt kia. Nhưng sát khí cứ cuồn cuộn dâng lên. Chàng lại sấn tới bên cạnh Bạch Hằng Huyền, vung tả chưởng lên với nụ cười tinh quái.
Nhưng vừa lúc đó một tràng tiếng nổ vang lên :
– “Ầm, ầm, ầm…”
Đang bị Vạn Tà Sát Mạch giày vò cơ thể, Hùng Văn lại bị chấn động bởi những tiếng nổ vừa phát lên làm chàng rời khỏi Bạch Hằng Huyền để quay ngoắt lại, thì ra sau tràng tiếng nổ, vách đá có một cửa mở toang thật bất ngờ.
Từ cửa mở ấy, một bóng người lướt vào như sương khói, như hồn ma.
Cặp mắt Hùng Văn chiếu rọi những những tia hung hãn.
Chàng thét lớn :
– Hừm, kẻ nào đó. Đứng lại…
Cùng với tiếng thét, chàng vươn mình lên nhắm thẳng vào bóng mờ kia xuất liền ba chiêu, chưởng khí cuồn cuộn, sức mạnh như trời long đất lở.
Võ công của bóng người kia cũng thật ghê gớm. Chỉ thấy người đó trụ vững hai chân, lắc lư qua lại, tránh được cả ba chiêu chưởng hung hãn kinh hồn của Hùng Văn. Nhưng chưởng phong quá mạnh đã bay tốc áo trắng của hắn lên.
Tiếng nói trầm đục ngân lên :
– Tiểu tử to gan, ngươi dám…
Câu nói bỏ lửng, nhường chỗ cho năm chưởng chiêu tàn khốc bạo liệt đùng đùng ập tới Hùng Văn.
Chằng hề ngạc nhiên nao núng, Hùng Văn tả xung hữu đột, vận nội lực
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




