|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
như bức tường sắt, chịu luôn năm chưởng.
Kẻ ấy lên tiếng :
– Công lực thâm hậu ấy, hãy tiếp ta vài chiêu nữa.
Qua năm chiêu khốc liệt, Hùng Văn biết chưởng lực của kẻ kia thuộc hàng siêu tuyệt. Nhưng chàng chỉ cười lạt, lừ mắt chờ đợi.
Người áo trắng ấy là một lão già quắc thước, sức mạnh hơn trai tráng. Lão trụ bộ như cột đá, hít thở thật sâu, vận đủ chu thiên, nội khí rồi bỗng phì ra luồng lực đạo tựa cuồng phong bão tố ùa tới chẳng khác sóng bủa đầu ghềnh. Song chưởng của lão như đao kiếm bổ xuống lưỡng mạch của Hùng Văn nhanh hơn lằn chớp.
Vốn đã biết sức địch thủ, Hùng Văn đâu dám sơ suất. Chàng tung chiêu dữ dội Song Chưởng Phiên Thân, chờ cho đôi bên giáp nhau thì thu chân lực chuyển sang chiêu Tập Kích xuyên thẳng vào nách lão già.
Thấy song chưởng của mình bị rơi vào chỗ trống, mà hai luồng kình đạo của Hùng Văn đã ập tới, lão già vội chuyển thức Bàn Cung Xạ Điểu, dùng kình khí chụp lấy chưởng đạo của đối phương.
– “Bình…”
Tứ chưởng giao nhau, phát nổ dữ dội, cả hai đối thủ đều bật lùi mấy bộ, thân hình lắc lư như con thuyền trên sóng.
Hùng Văn rúng động thầm nghĩ :
– Lão già này cũng là một cao thủ thượng thặng chẳng kém gì Cửu Trảo Truy Kích Ma Quân. Vậy ta phải thận trọng, đừng để giảm uy lực của sư môn.
Thời khắc suy tư làm chưởng chiêu của Hùng Văn chậm lại. Lão già kia đầy kinh nghiệm giang hồ nên chớp lấy thời cơ xuất chưởng liên tục, bịt kín đường lui của Hùng Văn… Song cước như thép của lão tấn công vũ bão vào hạ bộ của chàng trai rất khủng khiếp.
Bởi bất ngờ, Hùng Văn hoảng hốt vung tay biến chiêu, song lão già lại chuyển thức nhanh chóng làm Hùng Văn hụt hẫng. Trong lúc nguy cấp, chàng uốn mình né tránh rồi dồn lực vào song chưởng thi triển thất quyền.
Ý của Hùng Văn là muốn dụ người ấy đánh chính diện để chàng phát huy oai lực của Vân Hải chân kinh. Nhưng lão kia đầy kinh nghiệm cáo già xảo quyệt, nên chỉ chụp mình xuống, lướt qua sườn Hùng Văn. Rồi lão đẩy tả chưởng quật như sấm sét vào tử huyệt của Hùng Văn như ngọn búa của thiên lôi giáng xuống.
Hùng Văn bị mất thời cơ, đang lúng túng, còn bị lực đạo của lão già khống chế, nên chàng chỉ chống đỡ trong thế mười phần nguy hiểm.
Lão già thấy mình đã ở thế thượng phong, lão thét to một tiếng dữ dội và xuất chiêu Khai Sơn Phá Thạch mạnh như thác đổ, nửa chừng lại biến ra chiêu Huyền Điêu Hoạt Sa kình phong ầm ầm chưa từng thấy.
Hùng Văn cố trấn tĩnh, chờ chiêu chưởng của đối phương qua chưa hết liền dồn toàn lực phản kích bằng chiêu Loạn Thạch Băng Vân, một chiêu tuyệt thế trong chưởng pháp của Vân Hải Tiên Quân, lập tức chưởng ảnh trùng điệp, chưởng phong rào rạt kinh hồn.
Lão già khựng lại, thân hình di động né tránh. Bởi lão nhận thấy chiêu thức vừa rồi của Hùng Văn rất là huyền diệu, chưởng thế rất mạnh, lực đạo kinh người, mà còn biến hóa thật kỳ quái.
Vì thế lão không dám đương cự chính diện mà sử dụng khinh công chuyển mình trụ bộ, để lấy lại tinh thần, đồng thời thét to một tiếng xuất chiêu Phong Quyết Tàn Vân, như gió cuốn mây tàn, khí thế thập phần mãnh liệt.
Chưởng pháp Khai Sơn của lão già này lấy lực làm chính, kỹ xảo làm phụ. Chiêu Phong Quyết Tàn Vân này là chiêu thức đánh bằng lực rất mạnh với ý đồ tốc chiến tốc thắng.
Nào ngờ chiêu Loạn Thạch Băng Vân của Hùng Văn lại phát ra mạnh hơn, trong đó chứa đựng chân lực vô biên của Vân Hải chân kinh rải khắp toàn thân. Tâm trạng Hùng Văn lúc này đang phẫn nộ, nên chưởng lực tung ra càng mãnh liệt bội phần như thiên cuồng địa chấn.
– “Ầm… Ầm…”
Sức va chạm kinh thiên động địa. Hai luồng kình lực gặp nhau bốc xoáy cuồng phong như cơn bão tố, tiếng nổ ầm ì dội vào những vách đá tạo nên âm thanh rùng rợn lạ kỳ.
Cả hai đối thủ lại bật lùi, thân hình lắc lư tựa cột buồm trên biển phong ba, tóc tai dựng đứng, trố mắt nhìn nhau như muốn bật tròng.
Lão già trầm giọng :
– Tiểu tử khá lắm, ngươi hãy đón lấy một chưởng của ta xem sao.
Hùng Văn cười lạt :
– Cứ xuất chiêu đi, đừng lẻo mép.
Lão già dựng hàm râu cứng như thép, song chưởng đẩy ra, cuộn thành lực đạo sấm sét bổ về phía trước.
Chẳng nói lời nào nữa, Hùng Văn khom mình, đầu gối hơi quỵ, miệng thổi phù phù, tập trung công lực lên song thủ. Chàng không né tránh lực đạo của đối phương, mà phát chưởng ra đùng đùng đón đánh chính diện.
Lại một tiếng nổ ầm khủng khiếp chấn động, chưởng đạo của lão già bị hóa giải. Cả hai lảo đảo, nội tạng nhộn nhạo, chân khí tiêu hao, nhưng cuộc đấu chưa phân thắng bại.
Lão già phun ra một cục máu bầm, có vẻ tức điên lên, phát liền bốn chưởng mãnh liệt đầy nộ khí. Nhưng Hùng Văn vẫn bình tĩnh xòe chưởng đỡ lấy bốn chiêu. Tuy dụng lực ghê người, song mặt không đổi sắc.
Lão phấn chấn đến nỗi la hét om sòm.
Bởi nội lực thâm hậu nên chỉ tiếng la hét của lão cũng rung chuyển như muốn đổ sập núi non, khiến Hùng Văn chột dạ thầm nghĩ :
– Xem ra muốn giết được lão già này không phải chuyện dễ.
Lúc ấy Sát Mạch trong cơ thể đang hoành hành, gương mặt đẹp trai đã đỏ như máu, ý nghĩ ham muốn giết người ăn tim đang giày vò Hùng Văn nên chàng mới có tư tưởng đó trước một đối thủ.
Trận đấu quyết liệt giằng co làm Hùng Văn bực dọc. Chàng sấn tới mấy bộ, chân trụ vững như bàn thạch, song chưởng phát liên tục, chỉ trong chốc lát đã xuất bảy chiêu để quyết định ăn thua.
Bảy tiếng “Bình… Bình…” rung chuyển, kình khí đôi bên va chạm dữ dội đến nháng lửa, cả hai phải bật lùi mấy bước, thân hình lắc lư chao đảo, nổi tạng chấn động dữ dội, huyết quản như muốn sôi lên. Nhưng tinh thần hai người đều phấn khích, bởi cuộc kỳ phùng đối thủ, bất giác cùng mỉm cười.
Lão già sau khi trụ vững liền gật gù :
– Quả là chưởng lực ly kỳ, xứng đáng kình địch với lão.
Lúc này Hùng Văn mới nhìn kỹ, thấy người ấy mặc áo dài trắng, thân thể cao lớn, mày rậm, mắt to, hàm râu bạc phếu, tướng mạo thật uy nghi.
Hùng Văn không biết đây là cao thủ của phái nào. Nhưng sau cuộc giao đấu dữ dội, chàng đã cảm thấy thoải mái, sự khó chịu trong cơ thể không còn, mà sát khí cũng tiêu tan.
Chàng liền hạ giọng hỏi :
– Tiền bối là cao nhân của môn phái nào, sao lại vào cổ thành này?
Lão già áo trắng mở to đôi mắt, nhãn quang sáng quắc, tia nhìn đầy uy lực chẳng tầm thường.
Nghe câu hỏi của Hùng Văn, lão liền đáp :
– Ngươi trẻ tuổi nên còn chưa hiểu đời. Lẽ nào thấy lão phu ăn mặc thế này, với Khai Sơn thần chưởng, kình khí vô song, uy lực rất lớn mà không thể đoán được lão phu là ai sao?
Câu hỏi của lão già làm Hùng Văn ngẩn mặt ra, bởi chàng bôn tẩu giang hồ còn quá ít, đâu nhận biết người trước mặt mình là ai, chàng đành ấp úng trả lời chân thật :
– Tại hạ thật tình chưa biết tiền bối là ai.
Lão già tỏ vẻ tức bực, tả quyền, hữu chưởng lập tức xuất liền mấy chiêu như để giải tỏa cơn nóng giận.
Không ngờ lão già phẫn nộ đến thế, Hùng Văn vội xuất chiêu đón đỡ, và thét lên thật lớn :
– Tiền bối giận dữ vô lý, tại hạ chưa từng trải giang hồ thì có gì đáng trách đâu?
Như cũng nhận ra hành động của mình, lão già thu hồi chưởng đạo, hàm râu lại rung rung, tiếng nói như hồi chuông ngân vọng :
– Trong võ lâm giang hồ từ Trung Nguyên đến Quan Ngoại, hắc bạch quần hùng chẳng ai không biết đại danh Chỉ Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai của ta, chỉ có ngươi là không biết, như vậy chẳng phải khinh thường ta sao?
Hùng Văn vội khom mình vòng tay :
– Chuyện này xin tiền bối bớt giận, tại hạ chưa biết đại danh của tiền bối chỉ vì xuất sư chưa lâu đó thôi.
Chi Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai bình tĩnh trở lại và trầm giọng hỏi :
– Ngươi là đệ tử của Kiếm Tiên phải không?
Hùng Văn đáp ngay :
– Dạ không phải, gia sư của tại hạ là Vân Hải Tiên Quân.
Ôn Tiểu Khai lại vểnh chòm râu bạc :
– Lão phu thật không tin ngày nay ngoài Kiếm Tiên ra còn có người luyện được công phu trưởng thượng sánh ngang hàng với lão phu.
Nói tới đây lão cúi đầu suy nghĩ, rồi tiếp :
– Trừ phi là một lão quái vật nào đã mất tích từ mấy trăm năm nay.
Hùng Văn tò mò hỏi ngay :
– Tiền bối có thể cho biết danh tánh của họ để tại hạ thêm phần kiến thức được chăng?
Chỉ Thủ Khai Sơn Ôn Tiểu Khai nói chậm rãi :
– Mấy trăm năm về trước, trong giang hồ đã từng xuất hiện một số quái nhân rất kỳ lạ. Trong bọn này có Võ lâm Tam tôn được xưng tụng là đệ nhất thiên hạ, như Thiên Ngoại Thần Ma, Lục Bào lão tổ, Độc Tâm ngũ quái… Đều là những nhân vật chấn động giang hồ, với những môn tuyệt kỹ độc hiểm ghê sợ. Chúng đi tới đâu ai cũng khiếp vía.
Hùng Văn lại hỏi :
– Còn Kiếm Tiên thì sao?
Ôn Tiểu Khai mỉm cười :
– Lúc đó Kiếm Tiên còn chưa ra đời, nhưng khi ông ta xuất hiện thì nổi danh đệ nhất hậu thế.
Đây là một dịp may hiếm có để tìm hiểu nên Hùng Văn liền hỏi tiếp :
– Thưa tiền bối, những vị vừa kể còn mạnh khỏe cả không?
Lão già đáp :
– Ngoài Thương Hư Khách ra còn nữa. Nhưng chẳng ai biết họ sống chết ra sao. Ta cũng không biết tin tức…
Chợt Ôn Tiểu Khai cau mày, chỉ tay về phía trước :
– Tiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




