|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
2 em đang chờ mình. Nuốt nước bọt khan một cái rồi anh Khánh đưa ra cho mình cái dây to như cổ tay mình bảo mình bám vào để anh kéo xuống bậc dưới rồi tự trèo thang xuống rồi bảo mấy anh dưới đó chỉ bảo. Cái dây từ từ đưa mình xuống cái hố sâu, không khí ở đây có một cái mùi hơi nặng mùi và sự thật là rất ngột ngạt đến khó thở. Cuối cùng bước chân cuối cùng đặt xuống dưới đất. Nhìn xung quanh thì thấy mấy đứa bé còn bé hơn cả mình đang dùng sức cuốc lấy cuốc để những tầng đá than to bằng đầu chúng nó. Một anh đang làm quay ra nhìn mình rồi tiến ra chỗ mình kéo cái khẩu trang xuống
– Tên gì ?
– Nam ạ
– Người mới hả ?
– Dạ
– Tao tên là Kiên, trưởng cai dưới này, giờ việc của mày là cầm cái cuốc ra chỗ kia, muốn làm gì thì làm cứ đủ 3 bao gai kia rồi gọi người kéo lên coi như mày xong việc rồi
– Vâng
Nói xong anh Kiên quay ra chỗ của anh ấy tiếp tục đào với cả quát mấy đứa đang đứng thở, nhìn mấy thằng bé trông đến tội. Mình đi ra chỗ anh Kiên vừa chỉ, mình nhìn qua thấy mấy cái tảng than to và cứng thế kia thì sức mình có đủ 3 bao gai không nữa. Những nhát cuốc đầu tiên của mình bổ vào tảng than nghe nó côm cốp chan chát mà ghê cả người, phản lực từ cái cuốc làm tay mình đau ê ẩm nhưng mình vẫn phải cố gắng cắn răng mà làm thôi. Cứ cuốc cuốc và cuốc, được sàn sàn mình lôi cái bao gai ra rồi lấy cái xà beng xúc vào bao gai, chả biết thời gian qua bao nhiêu lâu rồi nhưng cuối cùng cũng xong được đủ 3 cái bao. Mình chạy ra gọi với lên trên để các anh ấy kéo lên, xong quay lại làm tiếp, mấy đứa bé nó nhìn mình bằng ánh mắt khâm phục nhưng đâu đó hiện lên trong mắt chúng nó cái ánh mắt cười đểu. Mình cũng chẳng quan tâm quay lại tiếp tục đào cho đến lúc có người đập vào sau lưng. Mình dừng tay quay lại thì thấy anh Kiên đang đứng đó
– Kinh nhỉ, ngày đầu mà làm được tận 7 bao thì chú cũng tài, nghỉ đi để thằng khác nó thay ca chú định làm hết phần chúng nó sao ? Hôm nay còn làm được bằng kia mai chắc 1 bao cũng khó đấy, thôi lên tắm rửa ăn cơm.
Mình vẫn chưa hiểu anh Kiên định nói gì nhưng vẫn nghe lời, kéo cái quốc và trèo lên thang đợi đến lượt mình được kéo lên. Lên khỏi cái hầm lò ngột ngạt hít thờ cái không khí trong lành làm mình cảm giác thấy thoải mái. Chạy ra chỗ cái giếng khoan đang bơm nước phàn phạt phía cuối bãi, quanh đấy một lô một lốc mấy anh thanh niên đen như chũi đang cười đàu với cả tắm rửa. Mình cũng cởi áo rồi ra tắm cùng, chả biết nói chuyện gì với mấy ông ấy toàn nghe thấy mấy ông ấy nói chuyện bảo tối đi chơi hàng ở đâu cho thoải mái với giải đen, rồi lô đề bóng bánh các kiểu. Mình tắm xong đi vào lán thay bộ quần áo lúc chiều ra rồi đi ra chỗ tập trung để ăn cơm. Đang nhìn quanh không biết ngồi đâu thì có tiếng gọi mình ở sau, quay ra thì thấy anh Kiên đang vẫy vẫy mình lại chỗ ấy. Vừa đi lại chỗ ấy thì thấy mấy ông anh ngồi đó cười hô hố
– Thằng kia mày tắm kiểu gì mà mắt với tai mày vẫn đen xì xì thế kia hả, đưa tao lau cho nào
Vừa nói một anh vừa quệt quệt mấy cái rồi bảo xong rồi, mình cười hì hì để cảm ơn. Ngồi xuống cái bạt đang có một đống đồ bầy ra đấy với cả một cái nồi cơm to như tổ bố ăn mày. Mình nhìn thấy đói ngấu nên đành ngồi xuống bắt đầu xới cơm ra bát cho các anh rồi tự mình đánh chén, vùa lùa xong miếng cơm vào mồm thì bị một anh quát
– Thằng lính mới kia, chưa khai báo đã ăn rồi cơ à, hơi bị hỗn đấy
– Linh, mày không phải dọa nó, để nguyên nó ăn chắc từ sáng giờ chưa ăn gì rồi, nó làm 7 bao
ngày hôm nay đấy, ngày đầu các bố có ai làm được bằng nó không?
Anh Kiên mờ lời để giải cứu mình, mình chỉ biết cười cảm ơn anh ấy rồi bắt đầu ăn tiếp. Ăn xong được bồi dưỡng bằng một đống hoa quả nào cam, nào táo , lê đủ các
thể loại. Anh Kiên bảo mình gọt ra rồi quay ra nói với mấy anh kia
– Đây là thằng Nam, cháu Anh Minh, lính mới đấy đừng có bắt nạt nó. Nam kia là thằng Khánh chắc em biết rồi, kia là Nam ”tàu”, Thắng ”Rỗ”, Lý ”đít chai”, Công”bí” , ….
Giới thiệu qua một loạt mình ngồi nhìn các anh để nhớ mặt từng người một, bỗng một anh nói với lên
– Kiên ơi, tối cho nó đi với anh em mình, nhìn nó chắc chưa biết mùi gái bao giờ đâu mày ạ
– Phải đấy, cho nó đi đê
– …..
Mấy anh vừa nói vừa cười ầm ĩ lên, mình chỉ biết ngồi như ngỗng ị chả biết làm gì cả. Bỗng anh Khánh vỗ vai mình bảo
– Nam, vào trong kia đại ca tìm mày, tí xong qua chỗ lán kia xem lịch nấu cơm của mày.
Mình vâng vâng dạ dạ rồi chạy vào lán chỗ chú Minh, chú đang ngồi uống rượu với cả ăn rau diếp cá chay nhìn mà phát hoảng. Mình vừa vào chú liền tung về phía mình một cái bọc màu đen
– cầm tiền về bảo mẹ mày xem tiền viện bao nhiêu rồi đóng, còn lại thì mày cho cái Út với con Ly
– Dạ, cháu cảm ơn chú
– Ơn huệ gì, bố mày với tao khác gì anh em, tao không giúp được nhiều chỉ có nhiêu đấy thôi. Sang bên kia đăng ký lịch nấu cơm đi. Tí về sáng mai lên bãi sớm đấy đừng có lề mề
– Vâng cháu nhớ rồi ạ
Mình quay ra ngoài đi về hướng cái lán phía trong cùng, vừa vào trong thì mình thấy một chị rõ xinh đang ngồi bấm bấm máy tính rồi đếm tiền với một cô bé trông nhỉnh hơn Út nhà mình chút
– Em chào chị ạ, chú Minh bảo em sang bên này đăng ký lịch nấu cơm
– Tên gì ?
– Em tên Nam ạ
– Tuổi
– 18
– Không phải chào bằng chị, tôi kém tuổi hơn, Lan đưa cho anh ấy quyển sổ cơm, viết tên ở kia tí chị làm sau
Con bé tên Lan chạy ra cầm quyển sổ đang treo trên tường rồi đưa mình cái bút, mình đọc qua qua rồi ghi tên ở ngoài bìa chỗ con bé chỉ. Xong mình đi ra ngoài lán tìm xe để về thì anh Khánh chạy ra quẳng cho mình cái chìa khóa xe với chỉ chỗ con dream dựng ở góc. Mình cảm ơn rồi bắt đầu đề máy đi theo đường anh Khánh chỉ để về cho gần. Ngày đầu tiên qua như thế, ngỡ như là mơ, cô gái kia là một mảnh vỡ kí ức sẽ luôn theo mình mãi mãi…
Sau gần 30 phút chạy xe cuối cùng mình cũng về đến nhà, ngó qua ngó lại ngoài cổng không thấy ai ở nhà. Mình quay đầu xe phi ngay lên viện trông bố đêm nay để mẹ về nhà nghỉ ngơi. Gửi xe rồi chạy vội vào phòng chỗ bố nằm, thấy giường trống mình hỏi bác nằm giường bên cạnh thì biết hồi chiều bệnh của bố mình chuyển biến xấu nên phải lên phòng cấp cứu. Chân tay mình như rụng rời, chạy vụt ra khỏi phòng trong đầu không ngớt cầu trời phật phù hộ cho bố không sao. Lên đến tầng 2 thấy mẹ đang ngồi trước cửa con bé út đang nằm thiêm thiếp ngủ gối đầu lên đùi mẹ mình, nhìn thoáng quá vẫn thấy mắt nó đỏ hoe chắc con bé khóc nhiều lắm. Thầy mình mẹ cười hiền rồi vẫy mình lại
– Bố sao rồi mẹ ?
– Không sao cả, máu lên náo hơi chậm nên bố mày chỉ bị choáng thôi
– Vâng, con cứ lo bố bị nặng hơn
– Tiên sư phủi phui cái mồm mày
– Hì, à mẹ ơi mẹ cầm tiền này lo viện phí cho bố này
Mình rút từ trong túi quần cái bọc tiền đưa cho mẹ, mẹ nhìn mình bằng một ánh mắt nghỉ ngờ không biết mình kiếm đâu ra tiền
– Mẹ yên tâm, chú Minh ứng lương cho con đấy chứ không phải đi trộm cắp hay cướp gì đâu
– Uh, mày nói thế thì mẹ yên tâm rồi, cứ tưởng mày lo cho bố mà làm cái gì rồ dại thì khổ bố mày ra, ăn gì chưa con?
– Dạ, con ăn cơm trên làn rồi ạ
– Khổ thân, mày từ bé đên giờ chẳng có manh áo nào lành cả ra đây mẹ vá cho, sườn áo rách hết rồi
Mình lúc ấy nghe mẹ nói mới để ý chỗ sườn bị rách một đoạn dài, cởi áo đưa cho mẹ vá còn mình bế con út trông cho nó ngủ, nhìn trán nó toát hết mồ hôi mà trông tội. Vớ lấy tờ báo quạt phe phẩy cho nó thoáng, mình cũng chả biết mình ngủ từ bao giờ, cơn buồn ngủ và mệt mỏi bây giờ mới ập đến. Đang ngủ thì mình giật mình mở mắt ra thấy trời tảng sáng rồi. Mẹ đang ngồi quạt cho cả hai anh em mình ngủ
– Ơ mẹ, con ngủ từ bao giờ thế ạ?
– Mày cứ ngủ thêm chút nữa, nhìn mày gầy đi nhiều rồi, để mẹ trông bố ngủ thêm đi con
– Thôi, chắc con chạy về nhà bà Tư lấy bánh mì đem giao, kiếm thêm chút lo tiền cho bố
– Không cần đâu con, hôm qua các bà với các bác đưa mẹ tiền rồi, con ngủ thêm tí nữa đi chốc còn đi làm
– Kệ, con còn khỏe chán mẹ nhìn này
Mình giơ tay làm động tác gồng cơ tay chỉ còn xương và tí thịt trông như lực sĩ que tăm lên cho mẹ xem. Mẹ cười rổi măng yêu mình. Nhẹ nhàng bế Út để mẹ trông mình mặc áo vào rồi đi xuống lấy xe về giao bánh mì. Đi được một đoạn thì mình hít thở cái không khí biển ngày hè buổi sớm mai. Bỗng dưng cảm giác tay, ngực , vai và cổ đau kinh khủng. Hôm qua là lần đầu tiên sau thời gian dài mình làm việc nặng nên cơ nó căng và đau nhức. Cố cắn răng chịu cơn đau về lò bánh mì. Sau gần 2 tiếng đồng hồ giao bánh mì cho các tiệm bánh mì buổi sang xong xuôi mình chạy về nhà thay bộ quần áo khác để lên chỗ làm cho kịp. Lên đến nơi thấy các anh đang chuẩn bị xuống lò để làm mình cũng thay đồ rồi vác cuốc đi xuống luôn. Đang đi thì nghe tiếng gọi giật lại
– Anh Nam
Mình quay lại là cô bé tên Lan gọi mình, vẫy vẫy mình, mình quay lại gần chỗ cô bé
– Sao thế Lan?
– Chị Phương bảo em ra gọi ăn vào ăn sáng
– Ăn sáng á ?
– Vầng, anh đi với em
– Thôi em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




